mùa, sao dám nhận hậu
lễ của Tổng đà chủ”.
Hùng Bính Cực nói: “Lý ra chúng tôi không nên quản việc tỉ
kiếm của cô nương. Có điều nghe nói cô nương vẫn chưa tìm được người làm chứng,
Hùng Bính Cực này tuy bất tài, nhưng cũng có thể múa vài chiêu kiếm, nguyện làm
chứng cho cô nương”.
Tùy tùng phía sau nghe nói thế đều nhíu mày. Từ bao giờ Hùng
đại gia lại nói năng khiêm tốn, khách khí thế này? Trên lưng ông ta đeo một
thanh trọng kiếm, người trong giang hồ gọi là “Thiết Hoa Bạo kiếm”, mỗi khi rời
vỏ là lấy một mạng.
Cô gái nói: “Đa tạ thịnh tình của Hùng gia. Tôi đã mời được
người làm chứng rồi”.
Hùng Bính Cực nhíu mày hỏi: “Hả? Là ai?”.
“Ông ta”, nói rồi chỉ Vệ lão bản.
Hùng Bính Cực lạnh lùng nhìn Vệ lão bản, đôi mắt báo như đao
sắc lườm ông ta: “Hắn? Hắn chỉ là một tay bán quan tài thôi”.
Vệ lão bản mới nghe thấy hai chân đã mềm nhũn, lập cập nói:
“Hùng gia…”, nói chưa dứt lời, Hùng Bính Cực đã đập một chưởng xuống đỉnh đầu
ông ta, lập tức máu văng lên cả người cô gái.
“Cô nương nói có người làm chứng, giờ thì không có nữa rồi”,
Hùng Bính Cực âm trầm nói.
Cô gái đứng dậy, quay người nhìn xác chết dưới đất, sau đó
nói: “Muốn làm người làm chứng cũng không khó. Trước tiên hỏi kiếm của ta có đồng
ý hay không?”
Trên tay nàng chỉ là một thanh kiếm tầm thường giá một lượng
bạc mua ở tiệm bán kiếm.
Hùng Bính Cực cuồng ngạo cười một tiếng, nói: “Vậy xin lĩnh
giáo!”, trọng kiếm rút ra, vung một cái đã chặt đứt cây trụ nhà cạnh bàn,
“Bình” một tiếng, gian phòng vẹo một nửa, ngói trên đỉnh đầu ào ào rơi xuống.
Đợi khi kiếm của hắn ta đang vung lên, kiếm của cô gái đã
bay vút tới, đem đầu của Hùng Bính Cực vừa khéo chặt rơi trên cây trụ gãy. Thân
mình vẫn đứng như trời trồng, qua một lúc thì đổ ập xuống, không động đậy nữa.
Cô gái lạnh lùng đảo mắt quét qua cả đám đang thất sắc đứng
ngây ra đó, nói: “Còn kẻ nào muốn làm chứng cho ta nữa?”.
Thoáng chốc người ở đó đã chạy biến. Lúc đi cũng không quên
mang theo đồ lúc trước mang đến. Cô gái khom mình, thăm dò xem Vệ lão bản có
còn hô hấp. Lúc ngẩng đầu lên thì thấy một người phụ nữ đang dắt tay một đứa bé
trai, kinh hãi nhìn nàng, run giọng nói: “Ông ấy… ông ấy sao rồi?”.
“Vệ tẩu?”
Người phụ nữ gật đầu, nước mắt giàn giụa, khóc nói: “Sao lại
thành ra thế này? Sáng nay hãy còn tốt, ông ấy cũng đang vui, còn nói ăn xong
cơm sáng sẽ dắt con xuống phố chơi… Mẹ con tôi giờ cô nhi quả phụ, sau này biết
làm sao?”
Nàng nhìn hai mẹ con họ, chợt cảm thấy tất cả đều là lỗi của
bản thân, mà trên người thì không có lấy nửa quan tiền, hoàn toàn không thể
giúp đỡ gì.
“Hai người từ giờ tính sao?”, nàng hỏi.
“Không biết, tôi không biết”, người vợ lòng rối như tơ vò
nói, “Có lẽ là tới ở nhờ thúc thúc của ông ấy”.
“Giờ chị đừng đi vội. Mấy hôm nữa tôi sẽ đem tiền đến cho
hai người. Năm nghìn lượng, đủ không?”, nàng quỳ xuống, xoa đầu đứa trẻ nói.
“Ông ấy… ông ấy là do Hùng đại gia đánh chết, ông ấy nhất định
là điên rồi, Hùng đại gia trước giờ giết người chẳng thèm chớp mắt, mấy hôm trước
đánh nhau với bang phái gì đó, một trận mà chết hơn sáu mươi người. Lão Vệ nhà
tôi sao lại đi chọc hắn ta! Cô nương, cô mau chạy đi, chỉ sợ thủ hạ của Hùng đại
gia sắp kéo đến rồi. Tuy cô nương thân thủ cao cường nhưng một mình thế yếu,
chúng tôi không cần tiền nữa, bán cửa tiệm rồi sẽ chạy tới chỗ thúc thúc của
ông ấy”, người vợ hoảng hốt, sợ hãi nói.
“Không, Vệ lão bản… vì tôi mà chết, tôi… tôi có lỗi với ông ấy,
cũng không ngờ Hùng… xuất thủ nhanh thế. Mấy ngày nữa kiếm được tiền tôi sẽ
quay lại tìm hai người”, nàng nói rồi cưỡi ngựa đi mất.
“Cô ấy giết Hùng Bính Cực rồi”, Triệu Khiêm Hòa vừa uống trà
vừa xem tờ Giang hồ khoái báo mới ra. Nơi ở của ông ta gọi là Đồng lâu, chỉ
cách Dung Vũ các của Tạ Đình Vân mười mấy bước, cho nên hai người rất hay ngồi
uống trà tán chuyện với nhau.
“A!”, Tạ Đình Vân kinh ngạc nói, “Xem ra tin tức của Giang hồ
khoái báo đúng là rất nhanh. Nói vậy cô ấy đang ở Nhạc Châu”.
“Ừ, chính xác. Tôi đã phái người đi mời rồi. Cũng không biết
có tìm được không. Tình hình của cốc chủ sao rồi?”
Từ sau khi Mộ Dung Vô Phong tỉnh lại, những người hầu hạ bên
cạnh đều bị chàng đuổi ra ngoài sạch, chỉ giữ lại mỗi mình Sái Tuyên.
“Nghe Sái đại phu nói, tình hình của tiên sinh vẫn chưa có
tiến triển tốt. Đúng là khiến người khác lo lắng không thôi. Đã tỉnh lại mấy
ngày rồi mà vẫn không sao dậy khỏi giường. Đêm qua chỉ ngồi dậy thôi mà bệnh lại
phát tác, lại đành nằm xuống. Thuốc thì uống vào rồi lại nôn ra, nôn ra rồi lại
uống vào, làm người khác nhìn mà buồn. Xem ra lần này so với năm ngoái còn
nghiêm trọng hơn nhiều. Tệ nhất là cốc chủ không chịu nghỉ ngơi, nằm liệt trên
giường rồi mà vẫn đọc bệnh án hằng ngày.”
“Đang bệnh thì không thể quá lao lực, tôi thấy ông tìm cách
bảo bọn họ đem ít bệnh án tới thôi”, Triệu Khiêm Hòa nói.
“Đừng bắt tôi nghĩ biện pháp nữa”, Tạ Đình Vân cười khổ, “Vị
đại lão gia ấy của chúng ta là người dễ bị lừa lắm sao? Chuyện lần trước chúng
ta đăng báo, tuy cốc chủ không nói nhưng kh