chồn,
khuôn mặt toát ra vẻ phú quý. Vệ lão bản vội vàng chào hỏi: “Ai da, vị đại gia
này, sáng sớm tới bản tiệm không biết có việc gì sai bảo?”.
Người đó không thèm nhìn ông ta lấy một cái, chỉ lạnh lùng hắng
giọng, coi như có chào hỏi, rồi đem một bọc tiền đặt lên quầy, nói: “Đây là hai
trăm lượng, Vệ lão bản có thể đem khoản này tìm người khác áp tải quan tài. Vị
cô nương này là khách quý của công tử nhà ta. Quý nhân há có thể làm việc hèn mọn?”.
Nói xong bèn đi tới trước mặt cô gái, chắp tay nói: “Tại hạ
là Bành Thất của Thí Kiếm sơn trang, công tử nhà tôi nghe danh Sở cô nương đã
lâu nên rất ngưỡng mộ, muốn mời cô nương tới Giang Nam một thời gian. Đây là
năm trăm lượng gọi là gặp mặt, thêm một hộp châu báu, xin cô nương vui lòng thu
nhận”.
Người này dâng qua một tờ ngân phiếu, một cái hộp gỗ, mở ra
toàn là châu báu lấp lánh, Vệ lão bản đứng bên cạnh cũng nhìn tới mê hồn.
“Không đi. Tôi không có thời gian”, cô gái kia nhìn thấy
châu báu cũng chẳng buồn có phản ứng gì.
“Việc này…”, Bành Thất trầm ngâm một lúc, nói: “Cô nương
chưa có thời gian thì cũng không cần vội. Công tử chỉ mong cô nương dời địa điểm
tỉ kiếm sang Thí Kiếm sơn trang, nơi sơn thanh thủy tú miền Giang Nam trù phú,
tốt hơn nhiều so với Phi Diên cốc là chốn đầm lầy khắp nơi”.
“Tỉ kiếm?”, cô gái ngẩng đầu nhìn, “Tỉ kiếm gì?”.
“Hay là cô nương mải làm ăn bận tới nỗi quên dự định của
mình rồi? Cô nương và Hạ công tử hẹn mùng Năm tháng Năm tỉ kiếm. Chuyện này sớm
đã đăng trên Giang hồ khoái báo, bây giờ ai cũng rậm rịch tới Thần Nông trấn rồi”.
“Sao tôi không biết chuyện này?”, cô gái nói.
“Việc này… tại hạ cũng không rõ. Có điều nghe nói Hạ công tử
đã mời được người làm chứng, việc này là việc không thể tránh khỏi. Huống chi
trận đấu này sớm đã phải diễn ra từ ba tháng trước rồi, nghe nói bởi Hạ công tử
có việc gấp phải đi cho nên mọi người mới đành ngậm ngùi ra về. Bây giờ không
thể thay đổi được nữa, nếu không thể diện của phái Nga My hỏng bét. Cả giang hồ
đang ngóng đợi đấy.”
Cô gái không nói lời nào.
“Công tử nhà tôi còn nói, nếu khó có thể chuyển địa điểm,
ngài có thể đích thân tới làm người làm chứng cho cô nương. Lấy thanh danh và địa
vị của đại công tử Tạ gia, cũng tính là đủ tư cách làm người làm chứng.”
Cô gái nói: “Tỉ kiếm, tôi đương nhiên phải đi, nhưng bây giờ
tôi phải làm ăn đã”.
“Vệ lão bản, hai trăm lượng này ông nhận hay không?”, Bành
Thất trầm giọng nói.
Vệ lão bản lắc đầu, nói: “Không dám. Tiểu nhân vừa mới ký hợp
đồng với vị cô nương này. Tiệm tuy nhỏ nhưng trước giờ làm ăn có chữ tín, đã ký
tên điểm chỉ, đương nhiên không thể thay đổi. Hai trăm lượng bạc này đành phải
xin Bành gia thu về”, ông ta cung kính đem túi bạc dâng trước mặt Bành Thất.
“Những thứ khác ngài cũng lấy về đi. Nói với công tử nhà
ngài, tôi đã tìm được người làm chứng rồi”, nàng bình thản nói.
“Hả?”
Cô gái chỉ vào Vệ lão bản nói: “Chính là ông ấy”.
Trên mặt Bành Thất đã hiện rõ vẻ giận giữ. Cô gái cũng không
thèm để ý tới Bành Thất, tiếp tục nói: “Vệ lão bản, nếu ông chấp thuận làm người
làm chứng cho tôi, tự nhiên tiền cũng sẽ không ít”.
Vệ lão bản cười nói: “Việc trọng đại trong võ lâm thế này, Vệ
Đại Phúc tôi chỉ sợ không có phúc được gặp, nếu cô nương đã đề cử, đương nhiên
tôi sẽ đi. Chỉ là… có điều, tôi là người ngoài nghề, đừng nói tới kiếm, đến dao
nấu ăn cũng chưa từng dùng qua. Chỉ sợ không đủ tư cách”.
“Đủ, đủ. Ông là chủ tiệm quan tài, khẳng định rất có hiểu biết
về người chết, có kinh nghiệm ấy là đủ lắm rồi”, cô gái cười đùa, “Kiểu tỉ võ
này, thực ra chẳng cần người làm chứng, chỉ có người thắng mới có thể sống tiếp
thôi”.
Đang nói, bên ngoài cửa vọng tới tiếng xe ngựa, có sáu đại
hán giắt đao nhảy xuống, tung người lộn mình một cái đã đứng ngay ngắn trước cửa
tiệm. Chỉ nghe thấy có tiếng bước chân nặng nề, một người đàn ông rất to lớn tiến
vào, đằng sau còn có mười tùy tùng đi theo.
Người đàn ông này lưng rộng mười thước, râu ria khắp mặt,
đôi con mắt uy phong lầm lẫm.
Vệ lão bản vừa nhìn thấy vội vàng chạy lại, nói giọng nịnh nọt:
“Hùng gia, chào buổi sáng! Sở cô nương, vị này là Hùng đại gia, Tổng đà chủ Động
Đình hồ Tam Tương thập thất đà”, rốt cuộc vẫn là người làm ăn, Vệ Đại Phúc vừa
nhìn thấy đội hình của Hùng Bính Cực đã biết lần này tới không phải để mua quan
tài.
Hùng Bính Cực đâu thèm để ý tới Vệ lão bản, chỉ hướng tới cô
gái nói: “Sở cô nương giá lâm đất này, ha ha ha, quả thực là vinh hạnh của Động
Đình hồ Tam Tương thập thất đà. Người đâu, mang đồ lên”.
Lao xao một lúc, có ba đại hán tiến tới, bê ba mâm sắt rất nặng
đặt lên bàn. Hùng Bính Cực nói: “Sở cô nương há thèm để mắt tới tiền bạc. Tiền
bạc thì có là cái gì! Đây là hai trăm lượng vàng. Một hòm châu báu. Bản hội còn
có một vị trí tốt để trống chờ cô nương, nếu cô nương không chê, ngay ngày mai
sẽ thành Tổng đà chủ của Thập thất đà”.
Tổng đà chủ quản lý mười bảy phân đà, tiền dâng lên mỗi
tháng không biết bao nhiêu mà kể. Đương nhiên là một vị trí tốt.
Cô gái vẫn lạnh nhạt nói: “Thân gái quê