về phía Phương Li Châu, nhìn thấy bên cạnh Mộ Dung
Vô Phong chỉ còn lại Ông Anh Đường. Người tùy tùng còn lại cũng gia nhập trận chiến,
đang giúp ngũ kiếm đấu với Đường Thập.
Mặt của Phương Li Châu tím tái, đã không còn hô hấp.
“Cô ta sao rồi?” vẫn là giọng nói bình tĩnh, chàng cứ như
người ngoài cuộc mà ngồi xem tất thảy trước mắt.
Hà Y nói vẻ thương xót: “Chết rồi”, thân thể của cô gái vốn
rất mềm mại, giờ đã bắt đầu cứng lại trên tay nàng.
Mộ Dung Vô Phong bắt cổ tay cô gái, điểm nhanh mười mấy huyệt
đạo người Phương Li Châu, nói: “Còn cứu được, Theo tôi qua đây”.
Ông Anh Đường dẫn ba người tới căn phòng riêng ở lầu bắc.
Căn phòng này Ông Anh Đường chỉ dùng để nghỉ ngơi, mỗi buổi
trưa ông ta hầu như đều về ngủ ở đây một lúc. Phòng không rộng nhưng bố cục cực
kì hợp lý. Ông Anh Đường là người rất tình cảm, ông tổ ông ta từng buôn vải nên
đối với y phục vải vóc ông ta rất chú tâm tìm hiểu.
Phương Li Châu nằm trên giường, mặt mũi xem ra đã không còn
chút sắc khí gì. Toàn thân như chẳng có lấy một giọt máu, mấy chục cây kim độc
đã hoàn toàn đâm vào người.
Sau khi đóng kín cửa, Mộ Dung Vô Phong nói với Ông Anh Đường:
“Ông xuống dưới xem tình hình ra sao, ta sợ bên dưới không đủ người”.
Ông Anh Đường chần chừ nói: “Nhưng ở đây cố chủ cũng phải có
người bảo vệ”.
“Ngài yên tâm, có tôi ở đây rồi”, Hà Y cười nói.
“Cô?”, trong mắt Ông Anh Đường thoáng vẻ hoài nghi nhưng cuối
cùng vẫn gật đầu, quay người bước ra ngoài.
Hà Y nhìn theo bóng Ông Anh Đường, rồi nói với Mộ Dung Vô
Phong: “Ông ta rất quan tâm đến ngài”.
“Tôi muốn ông ra đi khỏi là bởi tôi cần phải cởi y phục của
bệnh nhân. Tôi chẳng thể cách lớp y phục này mà chữa bệnh được”, chàng đã nhanh
chóng cởi hết cúc áo của Phương Li Châu. Thân thể yểu điệu tươi trẻ của thiếu nữ
lồ lộ trước mắt. Mộ Dung Vô Phong chú tâm quan sát rất kỹ càng toàn thân Phương
Li Châu, đột nhiên vỗ mạnh lên ngực trái nàng một cái, từ miệng Phương Li Châu ứa
ra một bụm máu đen.
“Cô ấy…còn sống?” Hà Y nhìn Phương Li Châu đã bắt đầu khe hẽ
hô hấp trở lại, không nhịn được mà kinh ngạc: “Vừa rồi tôi bắt mạch của cô ấy.
Cô ấy…rõ ràng đã chết rồi!”.
“Chết rồi thì chết rồi, chỉ là chưa chết hẳn mà thôi”, chàng
đột nhiên nói. Hình như chết cũng phân thành mấy loại đấy. Sau đó chàng bắt đầu
dùng ngón tay thăm dò huyệt đạo trên người Phương Li Châu từng li từng tí một.
Ngón tay chàng dài và xanh xao, móng tay sạch sẽ, lúc đầu
ngón tay lần trên da thịt linh hoạt, mẫn cảm hệt như râu của côn trùng vậy.
“Nửa cốc nước”, chàng đột nhiên nói.
Hà Y lập tức đi lấy nước đem tới: “Nước này quá lạnh, nếu
ngài muốn uống, tôi có thể đem đun lại cho ngài”.
Mộ Dung Vô Phong chẳng nói chẳng rằng, chỉ dùng một con dao
nhỏ cực kỳ tinh tế vạch một đường cực nhỏ trên da Phương Li Châu, rồi nhanh
chóng từ trong đó rút ra một cây ngân châm vô cùng bé nhỏ rồi đem nó bỏ vào cốc
nước. Châm dính máu tựa như cứ bám chặt vào bất cứ vật nào, bị nước rửa qua mới
dần dần chìm xuống đáy cốc. Thì ra cốc nước này chẳng phải để uống.
Hà Y không nén được khâm phục nói: “Đại phu quả là một nghề
tốt, tương lai tôi cũng phải đổi sang hành nghề y thôi”.
Trong khi nói, Mộ Dung Vô Phong đã dùng cách ấy rút ra mười
mấy cây ngân châm, thủ pháp vừa nhanh vừa chuẩn, cứ như Hà Y xem, không hề thua
kém kiếm thuật cao minh của bản thân chút nào. Nàng không thể không thừa nhận rằng
mỗi loại nghề nghiệp đều có cao thủ riêng của nó, tuy luyện tập có thể hoàn
toàn khác nhau nhưng khi gặp việc rồi, hiệu quả cũng không khác Cứ lấy thủ pháp
của Mộ Dung Vô Phong mà nói, dùng để phóng ám khí nhất định không chậm hơn Đường
Thập.
Hà Y quỳ bên giường, cứ thế nâng cốc nước. Vạt áo của Mộ
Dung Vô Phong nhè nhẹ lướt qua mặt nàng.
Nơi vạt áo của chàng phảng phất hương thơm nhè nhẹ như có
như không.
Đó là một loại hương thơm rất riêng, không sao hình dung được
là mùi vị gì, đọng lại trong phòng rất lâu không hề tan đi.
Nàng không nói thêm gì, chỉ im lặng quan sát tay của chàng.
“Tổng cộng có bao nhiêu cây châm độc trong người cô ấy?”, Hà
Y đột nhiên lên tiếng.
“Bốn mươi chín cây. Nếu không phải cô đẩy cô ta một cái, có
lẽ phải là một trăm cây.”
“Trong châm ấy có thể có độc không?”, nàng lại hỏi.
“Có.”
“Nói như vậy, ngài còn phải giải độc nữa?”
“Ừm.”
“Ngài có để ý không? Nhưng việc dại phu phải làm kỳ thực so
với kiếm khách còn phiền phức hơn rất nhiều?”, nàng chợt đi đến kết luận này. Lời
nói còn chưa dứt, bỗng nghe “bốp” một tiếng, Mộ Dung Vô Phong đã nhận một cái
tát, Phương Li Châu đã tỉnh lại, thấy bản thân lõa lồ nằm trước mặt một nam
nhân, vừa giận vừa sợ, mắng chửi: “Dâm tặc to gan! Ngươi dám xâm phạm thân thể
bản cô nương…ta, ta rủa chết ngươi chết băm chết vằm, chết không tử tế!”
Không ngờ Phương Li Châu đã trọng thương mà sức lực vẫn còn
nhiều thế, trên má Mộ Dung Vô Phong hằn lên dấu năm ngón tay.
Nhưng trọng thương vẫn là trọng thương, rồi còn quá giận dữ
Phương Li Châu lại lịm đi.
Mộ Dung Vô Phong điểm huyệt để cô ta không động đậy tiếp nữa,
rồi tiếp tục rút hết s