anh thây?”.
Đường Thập yểu điệu cười: “Tam ca, bon họ hỏi chúng ta kia.
Huynh xem chúng ta cúi đầu chịu trói mới được, hay loạn kiếm phanh thây mới tốt?”.
Đường Tam cười nhạt: “Không tốt như nhau”, mắt lại nhìn Mộ
Dung Vô Phong: “Gần đây trên giang hồ dường như què không ít. Ngoài ta ra, ở
đây vẫn còn một tên”.
Hà Y nhìn Mộ Dung Vô Phong có chút căng thẳng. Cứ như sự
kiêu ngạo của chàng nghe thấy hai chữ “kẻ què” kia, nhất định rất tức giận.
Trên mặt Mộ Dung Vô Phong tuyệt nhiên chẳng hiểu gì. Chàng từ
tốn nói: “Ta với giang hồ chẳng có liên quan gì. Nhưng Đường gia vừa ra tay đã
dùng một ống ‘Bách lạc thần mang’, trên phương diện giết người rất có uy lực.
Trước nay nghe nói người Đường Môn tuân thủ môn quy rất nghiêm, thông thường
không dễ dàng ra tay, đối với độc dược lại càng cẩn thận. Xem ra, đó hẳn là tin
đồn nhảm, hoặc là môn quy đã loạn rồi. Cuối cùng vẫn là đời sau chẳng bằng đời
trước”.
Sắc mặt của Đường Thất khẽ biến. Ám khí trên tay ả, từ hình
dạng bên ngoài mà trông thì giống hệ ‘Bạo vũ lê hoa châm’ trong truyền thuyết,
nhưng ả thường dùng khi đi lại trên giang hồ chính là ‘Ngũ độc thần châm’. Món
‘Bách lạc thần mang’ này là ám khí mật truyền của Ngũ Tiên giáo miền Vân Nam,
thường dùng nó giấu trong ống tay áo để bắn ra. Sau khi có được, Đường Thập cải
tiến, trang bị thêm ống độc châm, một lần có thể bắn ra hơn trăm mũi châm độc,
đây vẫn là lần đầu sử dụng. Thế mà người này chỉ liếc mắt cái mà đã nhìn ra ngọn
ngành. Ả cười cười, trong nụ cười có chút xấu hổ, nói với Đường Tam: “Kẻ này thật
thú vị, muội rất thích. Đợi chút nữa đi khỏi phải nhớ mang hắn theo. Nhà chúng
ta không phải thiếu một tay thầy thuốc hay sao?”.
Đường Tam lạnh nhạt đáp: “Người này, chúng ta chưa chắc đã hầu
nổi”.
“Sao lại không hầu hạ nổi? Vị đại ca này tên họ là gì? Một bữa
ngươi ăn nhiều lắm sao?”, ả một mặt cười cười nói nói, một mặt đã vung tay, năm
cây phi tiêu độc bay tới. Lại thấy một bóng người chớp động, Ông Anh Đường đã
đưa hai tay lên, dùng bàn tay không bắt hết phi tiêu, bình thản như hái đậu vậy.
Đường Thập nhìn đôi tay của ông ta nói: “Gan của ông chủ Ông càng ngày càng lớn
đấy, đến cả độc tiêu bản cô nương cũng dám bắt”, đôi tay ấy đáng ra phải lập tức
sưng lên, rồi nhanh chóng thối rữa mới đúng. Bây giờ nhìn qua, đừng nói sưng là
sưng, đến da gà cũng chẳng thèm nổi.
Ông Anh Đường nói: “Đâu có, đâu có. Sớm đã nghe Đường gia đời
sau chẳng bằng đời trước. Ví như độc dược đời trước Đường gia phối chế, quả thật
tại hạ không dám tiếp”.
Mộ Dung Vô Phong lãnh đạm nói: “Thứ của đời trước, chẳng qua
cũng chỉ thế này thôi. ‘Phùng Ấn tán’ bôi trên cây tiêu độc này chính là do một
nha hoàn họ Phùng của Đường gia trước đây phối ra. Sau này thị được gả cho Đường
Tuyển, tuy chỉ làm thiếp nhưng cũng là con dâu của Đường gia”.
Mặt của Đường Thập càng đỏ rần, chợt nhận ra người trước mặt
mình là ai.
Đó chính là vị thần y tàn phế, đến việc ra khỏi giường cũng
rất khó khăn trong truyền thuyết. Người suốt mười mấy năm nay liên tục đối đầu
với Đường môn đất Thục, chuyên hóa giải độc dược của Đường gia, Mộ Dung Vô
Phong.
Mỗi khi một loại độc dược mới xuất hiện trên giang hồ, chẳng
quá vài hôm, các cửa tiệm thuốc bên ngoài Vân Mộng cốc đã bắt đầu bán thuốc giải.
Thậm chí Mộ Dung Vô Phong còn nghiên cứu chế ra một loại thuốc độc cấp tốc có
tính dự phòng, có thể chống lại gần như mọi loại độc dược truyền thống của Đường
Môn.. Nghe nói nhân sĩ giang hồ cơ hồ trong tay ai cũng có một lọ.
Từ khi có Mộ Dung Vô Phong, sự nghiệp và thanh danh của Đường
môn phải chịu đả kích xưa nay chưa từng có.
Chẳng qua nhìn Mộ Dung Vô Phong trước mắt, so với tưởng tượng
của Đường Thập thì khỏe mạnh hơn nhiều. Trong tưởng tượng của Đường Thập, Mộ
Dung Vô Phong đáng ra phải là một nam nhân mắc chứng phong thấp, đau yếu tới mức
biến dạng, mỗi cử dộng đều phải có người bên cạnh giúp đỡ, hầu hạ. Thế mà nhìn
hắn ung dung tự tại, nếu không phải đang ngồi trên xe lăn, không phải ẩn hiện
dưới lớp y phục kia là đôi chân sau nhiều năm tàn phế mà yếu ớt vô lực thì đơn
giản là chẳng có gì khác so với người bình thường cả.
Đường Thập biết Mộ Dung Vô Phong hiếm khí rời cốc, không ngờ
tới hắn cứ thế bầu đoàn ít ỏi mà xuất hiện tại đây. Bốn phía nhất định có không
ít cao thủ bảo vệ ẩn nấp. Ả bắt đầu nghĩ mình nên rút lui như thế nào, theo lối
nào mà rút.
Đường Thập cười nói với Đường Tam: “Tam ca, năm tên phái Nga
My này giao cho huynh, vị Sở cô nương này để cho muội thế nào?”.
“Không.” Ánh mắt Đường Tam từ từ nhìn về Hà Y, nói: “Sở cô
nương để cho ta, còn lại đều dành cho nuội”, hắn thúc trượng xuống đất, người
đã bay vút lên như chim cắt, thân hình xoay chuyển giữa không trung, thiết trượng
cuộn gió, trực tiếp bổ xuống hai huyệt “Thiên đài”, “Linh tuyền” của Hà Y. Hà Y
lui lại, tách khỏi thế đòn như sét đánh của Đường Tam, lại nghe thấy “keng” một
tiếng, quải trượng của Đường Tam đã bị một cây côn sắt của người tùy tùng áo
xám đón lấy: “Kẻ này giao cho tôi, cô mau cứu Phương cô nương”.
Nàng chạy
