ệ”.
Cố Thập Tam nói: “Đệ dùng cách gì giết được bọn họ?”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Dùng cách mà sau này đệ vĩnh viễn
không thể dùng lại được nữa. Việc này coi như đã kết thúc rồi”.
Hà Y nói: “Thiếp còn cho rằng chàng đã tha thứ cho bọn họ rồi”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Ta không tha thứ cho ai hết”.
Trên đường quay về, Mộ Dung Vô Phong tựa như biến thành một
người khác, chàng một mực cúi đầu trầm tư, cũng rất ít trò chuyện cùng Hà Y.
Bởi vì vừa rồi lên giường băng bị lạnh, vết thương ở chân
chàng lại phát tác kịch liệt nhưng chàng đã sớm quen với việc lặng lẽ chịu đựng
loại đau đớn này, chỉ ngã xuống một bên mà co giật nhưng thần thái thì cứ như
mình là người ngoài cuộc.
Về tới Tiểu Giang Nam, mọi người ai cũng sức cùng lực kiệt,
lập tức leo lên giường ngủ trọn một ngày.
Hà Y đã học được sự trầm mặc, cũng không truy hỏi cặn kẽ điều
gì nữa. Mộ Dung Vô Phong thì trầm mặc tới đáng sợ. Nàng cảm thấy sắp có chuyện
gì đó xảy ra.
Sáng ngày thứ hai, hai người vừa ăn xong cơm sáng, nàng đang
định thu dọn bát đũa, Mộ Dung Vô Phong chợt gọi nàng lại.
“Hà
Y…”
Nàng cười hỏi: “Việc gì thế?”.
Mộ Dung Vô Phong lãnh đạm nói: “Ta thỉnh cầu nàng, xin nàng
hãy rời xa ta”.
Hà Y kinh ngạc hỏi: “Tại sao?”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Ta nợ nàng quá nhiều, từ nay về sau
cũng chỉ có thể càng làm khổ nàng. Huống chi ta chẳng thể cho nàng cái gì, đến
đứa con mà nàng luôn mong có nhất cũng… cũng không thể cho nàng”.
Lúc chàng nói câu này, giọng nói nghẹn ngào nhưng trong đó lại
như có sự giải thoát, dường như đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng nói ra được
điều mình muốn nói.
Hà Y run giọng phủ định: “Không! Thiếp không đi!”.
Mộ Dung Vô Phong nhìn nàng, trầm mặc rất lâu mới nói tiếp:
“Ta là một phế nhân, nàng sống cùng với ta chẳng có lấy điều gì tốt đẹp. Ta
nhìn nàng cả ngày vì ta mà lo trước lo sau, trong lòng… trong lòng vô cùng áy
náy. Nàng là một người vui vẻ, xứng đáng có được một cuộc sống thoải mái hơn nữa.
Không nên vì chăm sóc ta mà chôn đi nửa đời còn lại của mình”.
Rồi không để nàng đáp lời, chàng nói tiếp: “Nàng vốn nghĩ
thoáng hơn ta, những việc vừa rồi… những việc không vui, những việc phiền não
khi ở với ta nàng sẽ nhanh chóng quên được thôi. Ta xin nàng hãy quên ta đi”.
Hà Y nói: “Thiếp sống cùng chàng rất hạnh phúc không phiền
não chút nào”.
Chàng nhìn nàng, thần sắc thê lương, trong mắt ánh lên vẻ cầu
khẩn.
Hà Y chợt cười nói: “Chỉ khi thiếp rời xa chàng, chàng mới
có thể dễ chịu, đúng không?”.
Mộ Dung Vô Phong cúi xuống, một lúc sau thì gật đầu.
“Chàng
thấy thiếp cả ngày phải chăm sóc chàng, cảm thấy thiếp dường như đang phải chịu
tội, bèn đau lòng, cảm thấy bản thân mình không phải một nam nhân tốt, một người
chồng xứng đáng, đúng không?”
Mộ Dung Vô Phong im lặng.
Hà Y nói: “Chàng không cần lo, đương nhiên thiếp có thể rời
xa chàng. Bất kể thế nào, thiếp cũng không thể để chàng khó chịu”.
Nàng đứng lên, đi lấy bọc hành lý của mình tới, mở ra, rồi tới
tủ quần áo bắt đầu thu dọn từng bộ y phục của mình xếp vào.
Mộ Dung Vô Phong nhìn thấy bộ y phục Hà Y mặc lần đầu tiên
hai người gặp mặt, liền nói: “Bộ y phục này có thể tặng cho ta không?”.
Hà Y cầm bộ y phục ấy gấp gọn lại rồi đặt vào bọc hành lý.
“Đã
muốn quên thì nhất định phải quên bằng hết mới được.”
Chàng cười khổ: “Ta chỉ xin nàng quên ta đi. Ta vĩnh viễn
cũng không quên nàng”.
Hà Y nói: “Không được nói như thế. Chúng ta phải quên nhau
đi mới có thể cùng cảm thấy dễ chịu”.
Mộ Dung Vô Phong lặng lẽ nhìn nàng thu dọn đồ đạc của mình.
Đồ đạc của Hà Y không nhiều, thoáng chốc đã đóng gói gọn gàng.
Chàng trầm ngâm một lúc: “Ngân phiếu nàng cùng đem theo hết
đi. Ta là đại phu, kiếm tiền ở đây rất dễ. Bao giờ nàng dùng hết tiền, có thể
đem chiếc nhẫn ta tặng nàng tới cửa hiệu của hai tiền trang ta nói với nàng mà
rút tiền. Một lần có thể rút tối đa năm nghìn lượng bạc. Nàng chỉ cần ký tên của
mình lên là được”.
Hà Y nhạt giọng nói: “Nhẫn thiếp sẽ cầm đi, ngân phiếu thì
chúng ta mỗi người một nửa. Tuy chàng có thể kiếm được tiền nhưng trước khi sức
khỏe hoàn toàn hồi phục thì vẫn không nên làm việc quá sức mới được”.
Chàng nhìn nàng, lòng đau như muốn rách, run giọng nói:
“Nàng không cần lo cho la, ta tự mình có thể sống rất tốt. Từ trước tới nay ta
đều có thể tự chăm sóc bản thân”.
Hà Y cười: “Không sai. Chàng sống trong Trúc Ngô viện, vốn
cũng là sống một mình”.
Mộ Dung Vô Phong cũng cười, cố gắng làm ra vẻ nhẹ nhõm, nói:
“Ta cũng không lo cho nàng. Nàng võ công cao cường như thế, bất kể gặp phải kẻ
nào, thì kẻ ấy mới phải lo lắng, tuyệt đối không phải là nàng”.
Chàng lấy một cái hộp nhỏ trong ngăn kéo bàn, rồi lấy trong
đó ra một cái lọ gỗ màu đen, đưa cho nàng, nói: “Nếu như có một ngày, có nam
nhân nào đó vừa ý nàng, nàng muốn gả cho hắn thì trước ngày đại hỷ một ngày, đừng
quên uống một viên thuốc này vào, ít nhất tân lang sẽ tưởng rằng… tưởng rằng…
nàng chưa từng bị nam nhân khác chạm đến”.
Chàng ngừng một lát rồi nói tiếp: “Đương nhiên, ta biết dối
trá không phải việc tốt lành gì. N