ng Vô Phong không kiềm chế nổi, lệ tuôn ướt đẫm, nấc
nghẹn nói: “Đó không phải sự thật! Không phải sự thật! Sao bà ấy lại muốn làm như
thế?”.
Lục Tiệm Phong nói: “Bản thân ngươi cũng là đại phu, đương
nhiên biết đấy là thật”.
Hà Y nhẹ nhàng nói: “Nhưng sao các người không chôn cất cho
bà ấy, để bà ấy được yên nghỉ dưới đất?”.
Lục Tiệm Phong đáp: “Nàng nói, nàng muốn được hợp táng với
phụ thân ngươi, nhưng phụ thân ngươi sớm đã nhảy xuống vực sâu ngàn trượng rồi.
Tuy bọn ta vẫn luôn giấu tin tức về cái chết của hắn nhưng mẫu thân ngươi đã
đoán được hắn có điều bất trắc, lúc ấy nàng đã mang thai năm tháng rồi”.
Sơn Mộc nói: “Trước khi mẫu thân ngươi qua đời, còn dặn dò bọn
ta đưa ngươi tới Vân Mộng cốc, giao ngươi cho ông ngoại nuôi dưỡng. Tên của
ngươi do bà ấy trước đó đã đặt sẵn. Ta liền đem ngươi cùng tín vật mẫu thân
ngươi giao cho tới Vân Mộng cốc. Ta không nói gì cho ông ngoại ngươi hết, chỉ
nói mẫu thân ngươi đẻ khó nên đã qua đời”.
Lục Tiệm Phong nói: “Bất kể như thế nào, mẫu thân ngươi cũng
là người phụ nữ dũng cảm nhất ta từng gặp”.
Ngón tay Mộ Dung Vô Phong chợt điểm nhanh, thoáng cái đã điểm
lên huyệt đạo trên người Sơn Mộc.
Lục Tiệm Phong giận dữ thét lớn: “Ngươi muốn làm gì?”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Huyệt đạo ta điểm chẳng ai có thể giải
được, tốt nhất ngươi đừng có qua đây”, nói xong, chàng liền vạch lưng áo của
Sơn Mộc.
Dưới ánh nến tù mù, trên lưng ông ta vẫn hiện lên rõ ràng ba
vết roi mờ mờ.
Mộ Dung Vô Phong siết chặt nắm đấm, gằn giọng nói: “Quả
nhiên ta đoán không sai! Rõ ràng phụ thân ta đã ra tay nương tình với ngươi, vậy
mà ngươi lại cùng… cùng kẻ vô sỉ này liên thủ giết hại ông ấy!”.
Sơn Mộc nói: “Ta vốn chỉ đứng một bên xem, nhưng sau đó hắn
gần như sắp giết Lục Tiệm Phong rồi, ta chỉ đành nhảy vào giúp, đánh tới thời
khắc cuối cùng, bọn ta đều biến thành dã thú, đều chìm vào cơn điên cuồng, mất
đi lý trí. Bây giờ bất kể ngươi muốn làm gì ta cũng chẳng sao cả. Ta với phụ
thân ngươi vốn cũng là… vốn cũng là bằng hữu rất tốt”.
Mộ Dung Vô Phong lạnh lùng nói: “Bằng hữu! Hay cho ngươi nói
được ra câu ấy! Thì ra ngươi đối đãi với bằng hữu tốt như vậy đấy!”.
Sơn Mộc nhạt giọng nói: “Phụ thân ngươi quá mức cao ngạo,
trong mắt hắn vốn chẳng hề có ta, nhưng hắn không nên…”.
Mộ Dung Vô Phong thét lớn: “Câm miệng! Không cho phép ngươi
sỉ nhục phụ thân ta!”.
Lục Tiệm Phong nói: “Ngươi chớ quên Sơn Mộc cũng đã từng cứu
mạng ngươi. Lần đó ngươi tự chìm thuyền giữa hồ, nếu không phải ông ta cứu
ngươi từ dưới nước lên…”.
Hà Y run giọng hói: “Chàng… tự chìm thuyền lúc… lúc nào?”.
Mộ Dung Vô Phong gào lên: “Im đi! Không được nhắc tới chuyện
này!”.
Hà Y lại dứt khoát: “Ông nói đi! Nói cho ta biết!”.
Lục Tiệm Phong nói: “Chuyện giữa hai ngươi ta làm sao biết
được? Tối hôm ngươi tỉ võ với Hạ Hồi, tự hắn… tự hắn nghĩ không thông, một mình
chèo thuyền ra giữa hồ rồi đục thuyền định tự vẫn…”.
Hà Y cầm lấy tay Mộ Dung Vô Phong, mắt đẫm lệ nói: “Vô
Phong, đấy… đấy là sự thật sao? Sao chàng lại làm như thế? Nếu chàng có mệnh hệ
gì, vậy chàng bảo thiếp… bảo thiếp phải làm sao?”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Việc đó đã qua lâu rồi”.
Hà Y nói: “Vô Phong, chúng ta không ở lại chốn này nữa,
chúng ta về nhà, được không?”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Chúng ta phải chôn… chôn cất xong cho
bọn họ rồi đi”.
Trên đỉnh núi giờ có thêm một ngôi mộ nho nhỏ. Bọn họ đã an
táng cho Mộ Dung Tuệ và đứa bé sơ sinh trên đỉnh ngọn núi Ngô Phong nhảy xuống
năm xưa.
Lúc làm xong mọi việc cũng là lúc bóng tịch dương chỉ còn
lưu lại vài ánh chiều tà dịu dàng trải lên đỉnh mộ.
Cố Thập Tam lặng lẽ đứng sau lưng bọn họ.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Bọn đệ chuẩn bị xuống núi bây giờ.
Huynh có đi cùng bọn đệ không?”.
Cố Thập Tam nói: “Việc của đệ đã xong rồi nhưng việc của ta
vẫn chưa”.
Mộ Dung Vô Phong hơi sững người, nói: “Lẽ nào huynh thật sự
muốn báo thù cho sư phụ mình”.
Cố Thập Tam gật đầu.
Hà Y nghĩ ngợi rồi nói: “Muội đã thấy ông ta ra tay, cũng từng
xem huynh ra tay rồi. Thứ cho muội nói thẳng, huynh không phải đối thủ của Lục
Tiệm Phong. Nếu như hai người chúng ta liên thủ, có lẽ còn có được một tia hy vọng”.
Mộ Dung Vô Phong lãnh đạm nói: “Hà Y, ở đây không có chuyện
của nàng”.
Chàng quay đầu sang, nói với Cố Thập Tam: “Chuyện của kiếm
khách bọn huynh, đệ không hiểu, nhưng chết dưới tay kẻ ấy quả thật không đáng.
Huống chi bọn họ sớm đã đi rồi”.
Cố Thập Tam kinh ngạc hỏi: “Đi rồi?”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Bọn họ luôn muốn đi Thiên Trúc, có lẽ
bây giờ đã tới nơi rồi”.
Cố Thập Tam hỏi: “Sao có thể tới nhanh thế được?”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Đường lên thiên đàng trước giờ luôn rất
nhanh”.
Cố Thập Tam ngây ra nhìn chàng, hồi lâu sau mới lên tiếng:
“Đệ đã nghĩ cách giết được bọn họ rồi sao?”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Người bị hại chết là phụ thân đệ, muốn
báo thù cũng phải đến phiên đệ trước”.
Cố Thập Tam không nhịn được hỏi: “Đệ? Đệ cũng có thể giết
người?”.
Mộ Dung Vô Phong lãnh đạm nói: “Trong lúc phẫn nộ, ai cũng
có thể giết người. Đệ cũng không phải ngoại l