i, hình như không phải là đi lấy chồng?”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Nếu như tôi biết thì còn bỏ ngân lượng
thuê cô làm gì nữa?”.
Hà Y nói: “Vậy còn chuyện nói mẫu thân ngài do đẻ khó mà qua
đời? Nếu như bà ấy đã mất tích, làm sao ngài biết bà ấy do đẻ khó mà mất?”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Đây là do ông ngoại tôi kể lại. Ông
còn nói, mẫu thân tôi qua đời ở chính căn phòng này, rồi được chôn cất ở sau
núi. Lời của ông cũng không thể tin chút nào được”.
Hà Y nói: “Ông ngoại của ngài trước sau gì cũng không hề nói
cho ngài biết phụ thân ngài là ai”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Tính tình của ông rất khó chịu, so với
tôi chỉ có hơn chứ không có kém. Chẳng qua về việc này có thể chính ông ngoại
cũng không biết”.
Hà Y nói: “Bây giờ nhìn lại, vấn đề có vẻ như càng lúc càng
nhiều rồi. Tôi xem xét kỹ lưỡng. Có thể mẫu thân ngài vẫn còn tại thế chăng?”.
Mộ Dung Vô Phong đáp: “Tôi không rõ. Chí ít, từ nhỏ tới giờ
tôi chưa hề gặp bà. Cô xem xong chưa?”, có vẻ như chàng không muốn ở lại căn
phòng này thêm chút nào nữa.
Hà Y nói: “Chưa, tôi còn rất nhiều chuyện chưa hiểu rõ”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Cô không cần hỏi tôi. Bởi những điều
tôi biết thực sự rất ít, kể cả có biết đi chăng nữa thì cũng đều không đúng sự
thật”.
Hà Y hỏi: “Tôi nghe ngóng được Thính Phong Lâu có một tay tiểu
nhị, chuyên kể những câu chuyện vùng này, tôi định tối nay tìm anh ta. Ngài có
muốn đi với tôi không? Hay là để tôi đi về rồi kể lại cho ngài?”.
Mộ Dung Vô Phong hỏi: “Lúc nào?”.
Hà Y đáp: “Giờ Dậu hai khắc[5'>”.
[5'> Trung Quốc thời cổ dùng mười hai con giáp để định giờ,
giờ Dậu là từ 17 – 19 giờ. Một khắc là mười lăm phút, bốn khắc là một tiếng đồng
hồ.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Tôi vẫn còn vài bệnh nhân, đúng giờ ấy
chúng ta gặp nhau ở Thính Phong lâu”.
Con đường từ Vân Mộng cốc thông đến Thần Nông trấn thì ra rộng
dài hơn khá nhiều so với tưởng tượng của Hà Y, phóng ngựa phi nhanh cũng phải nửa
giờ mới có thể đi hết. Vừa nghĩ tới việc mười ngày nữa phải so kiếm. Hà Y cảm
thấy đầu mình như to ra. Lại còn thêm việc mà Mộ Dung Vô Phong giao phó, có vẻ
như càng lúc càng tối tăm mặt mũi, bỗng dưng thấy tâm sự trùng trùng. Con đường
thấp thoáng dưới tán rừng rậm, sương mù chưa tan, bốn phía tĩnh mịch chẳng có
tiếng người. Mới đi được nửa tuần hương, Hà Y chợt phát hiện phía xa có bóng
người. Bóng người ấy đứng bất động giữa đường.
Hà Y dừng ngựa, trông thấy một người áo xám đang trợn trừng
mắt nhìn mình. Trên mặt người này có một vết sẹo dài do đao chém.
“Thẩm Bân”, nàng có chút ngạc nhiên kêu lên.
Thẩm Bân nói: “Tôi ở đây đợi cô nương”.
Hà Y nói: “Chẳng lẽ Lưu trại chủ lại có gì sai khiến?”.
Thẩm Bân nói: “Sư huynh tôi nghe xong lời cô nương nói, cảm
thấy rất thất vọng”.
Hà Y nói: “Vậy à. Lần này các hạ đến là muốn?”.
Thẩm Bân nói: “Sư huynh không chỉ thất vọng về cô nương, mà
còn thất vọng về tôi”.
Hà Y nói: “Cho nên ngài đến là muốn tôi thay đổi ý kiến?”.
Thẩm Bân nói: “Từ xưa đến nay tôi chưa bao giờ cầu xin nữ
nhân. Nếu như phải cầu xin, đó cũng là chuyện của kiếp sau”.
Hà Y cười nói: “Có khí phách, vậy thì sau này gặp lại thôi”.
Nàng vừa nói hai chữ “gặp lại” đã thấy Thẩm Bân chầm chậm
đưa tay tới đốc kiếm. Chữ “thôi” chưa kịp dứt, Thẩm Bân đã rút kiếm ra khỏi vỏ.
Tốc độ xuất kiếm rõ ràng nhanh hơn Lưu Côn nhiều. Hà Y nhìn thấy sống kiếm có
đường vân màu máu, bên trong càng đỏ đậm hơn. Tay trái Thẩm Bân bắt kiếm quyết,
nói: “Rút kiếm của cô ra”.
Hà Y nói: “Võ công của ngài rõ ràng cao hơn lệnh sư huynh, vậy
mà cam lòng ở dưới ông ta, thật bội phục, bội phục”.
Thẩm Bân nói: “Trong Giang hồ danh nhân phổ[6'> tôi xếp thứ
mười hai, sư huynh mười lăm. Con mắt của Phần Trai lão nhân, rốt cuộc vẫn rất
công bằng”.
[6'> Sách xếp hạng các nhân vật nổi tiếng trong giang hồ.
Hà Y hỏi: “Hạ Hồi xếp thứ mấy?”.
Thẩm Bân đáp: “Không biết. Cuốn sách ấy của Phần Trai lão
nhân chỉ xếp thứ tự những người ông ta quen biết và từng gặp mặt. Ông ta chưa từng
gặp Hạ Hồi”.
Hà Y nói: “Nếu như ngài muốn so tài, chúng ta tỉ thí một
phen cũng chẳng sao”, nàng cũng rút kiếm, vừa dứt lời bỗng nghe thấy một tiếng
nói vọng tới: “Lẽ nào cô nương không nhận ra? Hắn ta muốn thăm dò võ công của
cô nương, rồi đem điểm yếu về báo cho Hạ Hồi, đảm bảo Hạ Hồi tất thắng”.
Tiếng nói lúc gần lúc xa, khi to khi nhỏ, hai người nhìn bốn
phía xung quanh chẳng thấy bóng dáng ai. Hà Y cao giọng đáp: “Cảm ơn ý tốt nhắc
nhở, chỉ là bạn hữu đã đến giúp đỡ, sao không ra đây gặp mặt?”.
Tiếng nói ấy cất lên: “Ta đang ở đây”. Tiếng nói đang nhỏ chợt
thành to, Hà Y ngẩng đầu nhìn trên cành cao cách mặt đất mấy chục trượng, Hà Y
tung người nhảy lên cây, bóng xám ấy lùi lại mấy trượng, theo hướng đông bắc mà
đi mất. Hà Y vận khí, phi thân đuổi theo. Tốc độ hai người tương đương, lách
qua cây cối um tùm trong rừng, bóng xám kia tựa như có ý dụ nàng vào sâu trong
rừng. Hà Y nghĩ ngợi chợt thấy không ổn, vội xoay người quay về, bỗng ngửi thấy
mùi máu tanh, định thần nhìn lại, Thẩm Bân đã đầu một nơi thân một nẻo, nằm
trong một vũng máu lớn!