chặt vào lòng
Mộ Dung Vô Phong.
“Đừng sợ”, chàng rất muốn tự mình ra mở cửa, xem xem rốt cuộc
là có chuyện gì, nhưng hiện giờ chàng chẳng nhích nổi lấy nửa bước, đến ngồi dậy
còn khó nữa là.
“Chàng đừng động đậy. Chúng ta… chúng ta chết cũng không mở
cửa, nó sẽ đi thôi”, Hà Y thấy chàng vịn vào thành giường, cố sức gồng mình định
ngồi dậy liền vội vàng ngăn lại.
“Bình, bình, bình!”.
“Vô Phong, thiếp thú nhận, gần đây thiếp giết quá nhiều tuyết
báo với tuyết kê, còn ăn không ít thạch sùng nữa”, Hà Y vội vàng tự thú.
“Nàng ăn thạch sùng lúc nào thế?”, vốn đang căng thẳng,
chàng vẫn không nhịn được cười.
“Cái này… trong phòng này có rất nhiều thạch sùng, với lại…
mùi vị rất ngon! Nướng qua lửa, rắc thêm một ít ớt bột… rất thơm nhé”.
“Không cần nói nữa, con quỷ này nhất định là thạch sùng tinh
tới tìm nàng”.
“Cũng chưa chắc, trong bụng chàng toàn là mật báo đấy nhé!
Không biết chừng đó lại là báo tinh thì sao?”, nàng cãi lại.
“Tuy là ta ăn, nhưng báo không phải là do nàng giết sao?”.
Nói vài câu, hai người đã quên hết mọi việc xung quanh mà
hôn nhau thắm thiết.
“Bình, bình, bình!”. Ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ, người
gõ cửa có vẻ như rất kiên nhẫn.
Hà Y mặt mũi đỏ hồng, toàn thân mềm nhũn, nhìn Mộ Dung Vô
Phong.
Không biết chàng đột nhiên lấy đâu ra khí lực, thân thể hai
người bất giác đã cuốn chặt lấy nhau.
“Đồ ngốc, cẩn thận chút đi, chàng vẫn đang bệnh đấy! Chỗ này
có đau không?”.
Lúc này nàng không thể không thận trọng mà bảo vệ chỗ vết
thương của chàng.
Nàng biết vết thương của chàng bên ngoài tuy vẫn sưng nhưng
đã dần khép miệng, nhưng nội thương thì cực kỳ nặng, bất cứ lúc nào cũng có thể
phát tác.
“Hà Y, ta cảm thấy người gõ cửa ngoài kia là kẻ xấu, đợi
chút nữa không chừng hắn sẽ vào lấy mạng hai chúng ta. Tranh thủ lúc này chũng
ta vẫn nên tận hưởng chút hạnh phúc cuối cùng đi”, không biết từ đâu chàng lại
moi ra được cái thứ lý do này.
“Làm cũng làm rồi, còn nói gì nữa? Lần nào cũng như thế, chẳng
bao giờ đánh tiếng trước cả”, nàng bực bội nói.
Chàng cười cười, có chút xấu hổ.
Nàng bò dậy, giúp chàng lau mồ hôi toàn thân, thay một bộ y
phục khác, rồi lại đỡ chàng nằm xuống, tiện tay tháo móc buông rèm ngủ.
Trên rèm có thêu hoa văn tựa như những chùm nho. Những hoa
văn chùm nho viền quanh, một trái một phải, bao lấy hai họa tiết tựa như một
loài động vật biển nào đó.
“Hà Y, ra mở cửa đi”, cuối cùng chàng nói: “Người này chịu
khách khí gõ cửa lâu như vậy mà cũng không phá cửa xông vào, ít nhất cũng nên
coi là khách của chúng ta”.
Hà Y nghiêm chỉnh mặc lại quần áo, đeo kiếm lên lưng, ngập
ngừng một chút rồi ra mở cửa.
Mặc dù sớm đã có chuẩn bị đối mặt với một phen kinh ngạc lớn,
Hà Y vẫn cứ bị kinh ngạc như thường. Bởi vì người gõ cửa là một nữ nhân, lại là
một nữ nhân cực kỳ xinh đẹp.
Cô ta xem ra lớn tuổi hơn Hà Y nhưng cũng tuyệt đối chưa quá
ba mươi. Thời tiết đã lạnh tới mức này mà cô ta vẫn chỉ khoác một tấm áo lông
chồn rất mỏng. Loại áo này thông thường người ta chỉ mặc vào lúc đầu đông, trời
lạnh hơn, bên ngoài nhất định phải khoác thêm một tấm áo dày, nếu không tuyệt đối
không chặn nổi khí lạnh thấu xương. Tấm áo lông chồn này tuyền một màu đen, chất
lượng cũng tuyệt hảo, cô ta mặc vào trông cực kỳ tao nhã.
Trong tay cô ta còn cầm một chiếc ô, trên ô là một lớp tuyết
dày, thấy cửa mở ra cô ta bèn thu ô lại đặt nghiêng ngoài cửa, tuyết trên ô
theo đó mà rơi lả tả.
“Xin lỗi, ta thấy ngoài hành lang có ánh đèn nên mạo muội tới
gõ cửa. Bên ngoài gió to tuyết lớn, liệu ta có thể vào xin một cốc nước nóng
chăng?”, giọng của cô ta rất ôn hòa, lúc nói chuyện cũng rất ôn tồn lễ độ.
Hà Y cười nói: “Đương nhiên, xin mời vào”.
Người lạ mặt tiến vào rồi cởi áo khoác ra, thân hình cô ta
thon thả, mặc một tấm lụa tuyền là màu đen, phối hợp với làn da sáng trong như
tuyết trông cực kỳ đẹp mắt.
Hà Y đưa cho cô ta một chiếc khăn trắng nói: “Trên tóc cô
toàn là tuyết, lấy cái này mà phủi đi”.
Không những trên đầu cô ta có tuyết mà toàn thân phảng phất
cũng mang theo hơi lạnh của tuyết, lúc mới đi vào, thân thể cô ta tựa như chìm
trong một lớp sương khói lạnh buốt.
Hà Y đứng bên cạnh cũng không khỏi cảm thấy rùng mình ớn lạnh.
Mộ Dung Vô Phong lại lên một cơn ho dữ dội.
Hà Y nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi, tướng công ta đang ốm, không
thể ngồi dậy”, nói xong nàng đi tới bên giường, đem một tấm chăn lông nữa đắp
thêm lên người chàng.
Chàng càng ho dữ dội, không ngừng được chút nào.
Hà Y quay lại, phát hiện lớp sương lạnh bao quanh nữ nhân
kia đã biến mất, nhiệt độ trong phòng cũng dần dần ấm trở lại. Nàng cúi xuống định
cho chàng uống chút thuốc, chàng lại nhỏ giọng nói: “Ta… khụ khụ… không sao cả.
Nàng đi tiếp khách đi”.
Người lạ mặt ngồi yên bên lò, vươn tay ra sưởi trên lửa.
Hà Y lại cảm thấy cử chỉ của cô ta có chút làm bộ, nhìn cô
ta rõ ràng chẳng hề lạnh chút nào.
Hà Y đưa cho cô ta một cốc trà nóng, người kia đón lấy, cảm
ơn rồi từ từ nhấp một ngụm.
“Qúy khách đang đêm tới đây, phải chăng có việc gì?”, Hà Y
ngồi xuống bê