, rất nhiều nơi không thể đi, lại còn cả bệnh ưa sạch nữa. Mỗi
ngày chàng phải tắm rửa ít nhất một lần, nếu như có tiến hành chữa trị cho ai
đó, chàng sẽ tắm nhiều hơn. Việc tắm rửa của chàng đương nhiên cũng rất không
tiện. May mà tất cả những việc ấy ở Vân Mộng cốc đều không phải vấn đề lớn. Nhiều
năm nay, các vị tổng quản không ngừng phái thợ khéo vào Trúc Ngô viện, tu sửa lại
tay vịn, giá đỡ, lan can, đường dốc ở các nơi, bất cứ chi tiết nào có thể giúp
Mộ Dung Vô Phong cảm thấy thoải mái hơn đều từng được bọn họ suy nghĩ xem xét kỹ
càng. Cho đến cuối cùng, những phương tiện mới tăng thêm, đến chính Mộ Dung Vô
Phong cũng chẳng biết dùng để làm gì.
Cho nên chỉ có ở trong nhà mình, chàng mới cảm thấy tất cả
sinh hoạt đều đơn giản, tính khí cao ngạo, tuyệt đối không xin người khác giúp
đỡ kia của chàng mới có thể tiếp tục. Bây giờ thân thể chàng thương tật, đi một
bước cũng khó khăn, tất tần tật mọi việc đều phải trông cậy vào Hà Y chăm sóc,
chàng làm sao có thể cảm thấy dễ chịu cho được. Huống chi bản thân đang ở xứ lạ,
thói quen ăn uống khác hẳn ở nhà, rốt cuộc liệu chàng có thể chịu đựng tiếp hay
không?
Nghĩ tới đây, nàng cảm thấy lo lắng không thôi.
Cũng bởi thời gian bọn họ sống với nhau quá ngắn. Trong
quãng thời gian ngắn ngủi đó, mọi việc sinh hoạt hằng ngày của mình, Mộ Dung Vô
Phong đều có thể tự lo liệu, thậm chí chàng còn rất chiều chuộng Hà Y, đến mức
nàng thường quên rằng hai chân chàng không tiện cử động.
Nàng cũng không nghĩ tới việc, sau khi quen biết chàng nàng
cũng thay đổi rất nhiều. Từ xưa đến nay nàng vốn là người thoáng đạt, qua loa,
bây giờ phải chăm sóc cho Mộ Dung Vô Phong nàng mới chợt nhận ra mình cũng rất
tỉ mỉ, rất dịu dàng. Những phẩm chất này vốn không liên quan gì tới nàng, nhưng
thoáng cái tất cả những thứ ấy đều đã được “hô biến” ra rồi.
Sau này nàng cũng dần phát hiện, Mộ Dung Vô Phong hiện thực
và Mộ Dung Vô Phong trong truyền thuyết rất khác nhau. Trước mặt nàng chàng rất
khiêm tốn, cái gì cũng nhường nhịn nàng. Có lúc chàng cũng rất thích chuyện
trò, một khi đã nói là sẽ nói liên miên không dứt. Kỳ lạ nhất chính là chàng rất
hiếu động, rõ ràng không đi nổi vài bước nhưng chàng rất thích chống nạng kéo
Hà Y đi tản bộ trong viện. Rất nhiều việc chàng làm không tiện nhưng vẫn thích
tự mình làm. Nhưng nàng cũng đã từng chứng kiến chàng ở trước mặt học trò rất
ít cười, ngữ khí nói năng cũng rất lạnh lùng, còn nếu như trước mặt chàng là một
kẻ xa lạ, chàng sẽ trầm mặc ít nói, tính khí lại rất khó chịu. Bởi thế nàng thường
rất mơ hồ, không biết đâu mới là Mộ Dung Vô Phong thật sự.
Con người cả ngày lạnh lùng cao ngạo ấy, bộ dạng lúc ngủ lại
rất giống một đứa bé. Khi Hà Y ở bên cạnh chàng, chàng thường bất giác sán lại
gần nàng, sau đó cả đêm chàng sẽ giữ chặt lấy một ngón tay hoặc một góc áo
nàng, dường như sợ nàng sẽ biến mất. Đến nỗi khi nàng tỉnh lại rồi phải bỏ rất
nhiều thời gian để nghĩ cách gỡ tay chàng ra.
Nàng nắm lấy tay Mộ Dung Vô Phong, nghĩ ngợi miên man, bất
giác đã ngồi bất động bên giường hơn một canh giờ, cho tới khi bàn tay kia chợt
động đậy.
“Đang nghĩ gì vậy?”, chàng chợt tỉnh lại, nằm trên giường hỏi.
“Không có gì, nghĩ linh tinh”, nàng cười đáp.
“Ngủ sớm một chút, hai mắt nàng thâm quầng rồi đấy”, chàng
áy náy nhìn nàng.
Ba ngày liền nàng không hề chợp mắt.
Nàng tắm rửa qua loa một lượt, thay quần áo rồi trèo lên giường,
leo lên người chàng, nằm tựa như một chú ếch xanh, nàng áp tai lên ngực chàng,
nghe tiếng tim chàng đập.
Hằng đêm nàng vẫn thường làm thế để kiểm tra xem tim chàng
có đập bình thường hay không.
“Nàng biến thành một chú ếch xanh to tướng từ bao giờ thế?”,
chàng vỗ vỗ đầu nàng, cười hỏi.
Một lúc sau, nàng lại quay ra ôm lấy vai chàng, tựa như một
chú thạch sùng dán chặt lên thân trái của chàng.
“Dính chặt lấy ta thế này để làm gì?”, chàng khó khăn lắm mới
lật được người lại, mặt đối mặt với nàng.
Tay của Hà Y lại chạm lên hai vết sẹo sưng đỏ dưới chân
chàng.
“Vô Phong, thiếp có phải lão bà của chàng không?”, nàng đột
nhiên hỏi.
“Ừm”.
“Ừm tức là sao?”.
“Phải”, chàng đành đáp.
Mấy ngày nay nàng cứ như bị ma nhập, không ngừng hỏi chàng
câu này.
“Sao nàng cứ hỏi ta câu này mãi thế?”, chàng không nhịn được
hỏi.
“Bởi vì chàng đang muốn hối hận”, nàng bắt đầu véo cánh tay
chàng: “Rốt cuộc có đúng là chàng đang hối hận rồi không?”.
“… Ừm”.
“Ừm là ý gì?”, nàng sốt ruột hỏi.
“Không phải”, chàng khẽ cười.
“Vậy thì chắc chắn rồi nhé!”, nàng áp đầu lên ngực chàng.
“Chắc chắn rồi”, chàng dịu dàng nói: “Đừng quấy nữa, nhanh
nhanh ngủ đi”.
“Kiếp sau thiếp lại gả cho chàng có được không?”, nàng lại
ngọt ngào hỏi.
“Không mệt hả Hà Y? Một kiếp còn chưa đủ sao?”.
“Chưa đủ”.
Chàng cười khổ, trong lòng vừa chua xót lại vừa cảm thấy ngọt
ngào.
“Hà Y, ta là một người hạnh phúc”.
“Thiếp cũng thế!”.
Hai người ôm chặt lấy nhau.
“Kể cho thiếp nghe một chuyện đi, bây giờ còn sớm”, nằm yên
một lúc, nàng lại hỏi.
“Ta đang đợi nàng kể chuyện cho ta đây. Nàng nói có khả năng
Lục Ti
