àng bệnh nặng đến thế này rồi, còn có gì để
nói, đợi chàng khỏe lên một chút rồi hẵng nói tiếp”.
Sơn Mộc nói: “Yên tâm đi, bọn ta không nói lâu đâu”.
Hà Y nói: “Nếu không phải vừa rồi hai vị chọc giận chàng, chẳng
lẽ chàng lại tự nhiên phát bệnh sao?” nàng gắt, giọng chát chúa, dáng vẻ như
chuẩn bị cãi nhau to đến nới.
Sơn Mộc vội nói: “Vậy bọn ta đi đây”, nói xong kéo Lục Tiệm
Phong chuồn khỏi cửa nhanh như gió.
Hà Y cài cửa lại hỏi: “Bọn họ tìm chàng có việc gì thế?”.
Mộ Dung Vô Phong hừ lạnh một tiếng, nói: “Không có gì, chẳng
qua bọn họ có một vấn đề muốn hỏi ta mà thôi”, một lúc sau chàng thoáng nghĩ ngợi
rồi nói tiếp: “Hà Y, đem giấy bút qua đây, ta muốn viết mấy chữ”.
Hà Y đem bút mực tới bên cạnh, dìu chàng dậy, chàng vừa thở
hổn hển viết lên giấy mấy hàng chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, một tờ không hết, lại viết
thêm một tờ, viết xong, quăng bút qua một bên, nói: “Nàng đem hai tờ giấy này
giao… giao cho tay họ Sơn, nói… nói ngày mai chúng ta… ngày mai chúng ta đi khỏi
đây”.
Hà Y khẽ hỏi: “Chàng vẫn chưa khỏe lại, bên ngoài gió to tuyết
lớn, không ở đây, chúng ta… chúng ta biết ở đâu?”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Dưới núi không xa chỗ nào cũng có
thành trấn, tùy tiện tìm một chỗ ở là được”.
Hà Y chỉ cho rằng chàng với hai người Lục, Sơn không hợp
nhau, nhưng không biết thực ra Mộ Dung Vô Phong lo cho nàng hàng ngày mạo hiểm
săn báo, chỉ cần không cẩn thận một chút là sẽ chôn thây dưới núi tuyết. Thấy
chàng quyết tâm như thế, Hà Y chỉ đành nói: “Vâng”.
Lúc nàng quay lại, Mộ Dung Vô Phong đã chìm vào giấc ngủ, tới
đêm không biết tại sao lại lên cơn sốt. Sốt cao liên tiếp ba ngày, nằm trên giường
luôn miệng mê sảng, dọa cho Hà Y sợ tới mất hồn vía, túc trực bên cạnh không
dám rời chàng lấy nửa bước, đến áo cũng không thay, một mực chăm sóc chàng. Hai
người Sơn Mộc và Lục Tiệm Phong hổ thẹn trong lòng, sớm chiều luôn đến hỏi
thăm, chủ động làm cơm ngày ba bữa, đến việc bưng canh đổ nước cũng nhận hết
vào mình.
Đến ngày thứ tư, Mộ Dung Vô Phong mới hồi phục chút ít, quyết
ý xuống núi. Sơn, Lục hai người cũng nhất quyết đòi theo tiễn. Hà Y đuổi bắt
tuyết báo lâu ngày, sớm đã quen thuộc đường đi lối lại, lên núi, xuống núi như
lòng bàn tay, cũng cố chấp không muốn làm phiền hai người thêm nữa.
Sơn Mộc nói: “Bất luận thế nào, các ngươi cũng phải ở lại
đây thêm một tối, đêm nay chỉ sợ là đêm gió to tuyết lớn nhất trong năm, đến
mai có nắng lên, xuống núi sẽ dễ dàng hơn nhiều”.
Lục Tiệm Phong nói: “Một lúc nữa hai người bọn ta có việc ra
ngoài, ba ngày sau mới về. Cho nên nếu hai vị quyết ý muốn đi, vậy chúng ta tạm
biệt từ đây”.
Sơn Mộc nói: “Mọi thứ trong phòng các ngươi, chỉ cần muốn thứ
gì thì cứ lấy đi. Đúng rồi!”, ông ta chỉ một đôi nạng đặt ở góc phòng, nói:
“Đôi nạng này hai vị hãy đem đi. Trên đường tuyết dày, lấy chúng dò đường tránh
để trượt chân”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Đa tạ. Về cuốn sách đó, hai vị còn
nghi vấn gì không?”.
Lục Tiệm Phong nghĩ ngợi một lúc nói: “Việc này liên quan tới
tính mạng của ta và Sơn Mộc, chúng ta chỉ muốn hỏi một câu, tám tuyến lộ trình
vận khí kia, liệu có gì sai sót không? Ngươi cũng biết, chỉ một sai lầm nhỏ
thôi, hai người bọn ta sẽ lập tức tẩu hỏa nhập ma”.
Quả nhiên ông ta vẫn không yên tâm.
Mộ Dung Vô Phong cười nhạt, nói: “Việc liên quan đến tính mạng,
nếu hai vị không thấy yên tâm đương nhiên ta cũng hiểu. Đổi lại là ta, chỉ sợ
cũng phải cân nhắc đi cân nhắc lại. Không bằng như thế này đi, hai cuốn sách có
nhắc tới việc đóng mở của huyệt vị, một cuốn là Diệp thị mạch độc, cuốn kia là
Vân Mộng cứu kinh. Cuốn sau là do ta viết, hai vị muốn tìm cũng không khó khăn
gì. Khi đối chiếu tất cả những chỗ liên quan tới sự đóng mở của huyệt đạo theo
Tí Ngọ lưu chú trong hai sách ấy, hai vị sẽ có được bản liệt kê như thế này. Hà
Y, đem tờ giấy ta viết tới đây”.
Hà Y đưa cho bọn họ một tập giấy đầy những chữ tiểu khải li
ti. Sơn Mộc cẩn thận nhận lấy.
Mộ Dung Vô Phong tiếp tục nói: “Bản liệt kê này là do ta dựa
vào trí nhớ chép lại, không ngại nói với hai vị, tuy tim ta không tốt, cũng hôn
mê khá nhiều ngày nhưng với những chi tiết này ta vẫn nhớ rất rõ ràng. Còn như
làm thế nào để tính ra được, ta cũng đã viết rõ ràng từng bước từng bước rồi,
tiện cho hai vị đối chiếu”.
Chàng ngừng một lát rồi nói tiếp: “Sau khi hai vị xem xét kỹ
lưỡng sẽ thấy, tám đường lộ tuyến ta nói tuyệt đối không sai. Tất cả khả năng
ta đều tính hết, không thừa một tuyến, không thiếu một đường. Mộ Dung Vô Phong
ta trước giờ không lấy việc liên quan tới tính mạng người khác làm trò đùa”.
Lúc chàng nói, dáng vẻ rất bình tĩnh, rất tự tin. Lục Tiệm
Phong ngẩng đầu nhìn chàng rất lâu, đột nhiên nói:
“Có lúc ta thật sự hy vọng ngươi là con trai ta. Ai cũng muốn
có một đứa con thông minh”.
Ông ta nói câu này khiến Mộ Dung Vô Phong lại không vui.
Chàng tuyệt đối không phải là người tùy tiện nhận người khác làm cha.
Lục Tiệm Phong nói: “Ngươi không cần mất vui, lời ta vừa nói
chẳng làm nhục tới ngươi đâu. Từ tuổi tác tới bối phận, ta đều đủ