n cũng là một việc cực khó. Mấy trăm huyệt đạo đóng mở bất định,
vốn cực kỳ khó tính chuẩn xác, gần như là tính không ra được”.
Sơn Mộc vội vàng nói thêm: “Không phải sao? Đầu tiên, một
ngày có mười hai canh giờ, bất kể bọn ta chọn canh giờ nào để bắt đầu thì tình
hình huyệt đạo đóng mở của giờ đấy và của giờ khác hoàn toàn khác nhau. Nếu như
canh giờ ấy không tìm được lộ trình để đem chân khí vận hành tự nhiên thành một
chu thiên, bọn ta lại phải bắt đầu lại từ đầu mà tìm một giờ khác. Đấy là còn
chưa nói, cho dù chọn được giờ rồi, tiếp đó còn cả nghìn vạn khả năng nữa”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Các hạ nói như vậy, tức là đến cả việc
tính toán nhàm chán ấy cũng muốn nhờ ta làm?”.
Hai người vội nói: “Phải nhờ vả rồi! Phải nhờ vả rồi!”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Ta khát”.
Sơn Mộc vội vàng cuống quýt nói: “Ta đi pha trà cho ngươi”,
chẳng bao lâu sau, ông ta bưng đến cho chàng một chén trà Thiết Quan Âm nghi
ngút khói.
Ông ta biết thói quen của Mộ Dung Vô Phong, chén dùng đựng
trà chính là cái mà Hà Y thường dùng để pha trà cho chàng. Sau đó ông ta mang tới
cho Mộ Dung Vô Phong một tập giấy, một cái bút, để chàng dùng tính toán.
Mộ Dung Vô Phong vươn một tay ra nhận lấy chén trà, nói:
“Chi tiết huyệt đạo đóng mở, nói ra cũng rất nhàm chán, các vị không nhớ cũng
được. Lộ trình ta đã tính hộ hai vị rồi, tổng cộng có tám đường”.
Hai người kinh ngạc nói: “Ngươi đã tính xong rồi? Làm sao mà
tính được? Dùng cái gì để tính thế?”.
Mộ Dung Vô Phong nhấp một ngụm trà, nói: “Tính nhẩm”.
Sơn Mộc trợn tròn mắt, không nhịn được hỏi: “Thứ phức tạp
như thế, làm sao ngươi có thể tính nhanh như vậy?”.
Mộ Dung Vô Phong không thèm để ý tới ông ta, lãnh đạm nói:
“Tuyến thứ nhất, bắt đầu từ giờ Thìn hai khắc, đi qua huyệt ‘Chương Môn’, ‘Kỳ
Môn’, ‘Trung Phủ’, ‘Nhân Nghênh’ tới huyệt ‘Thiên Đột’ thì dừng một khắc, rồi lại
tới ‘Toàn Cơ’, ‘Đãn Trung’, ‘Trung Quản’. Dừng ở huyệt ‘Trung Quản’ ba khắc, rồi
tới ‘Kê Vĩ’, ở ‘Lương Môn’ dừng một khắc, ở ‘Thủy Phân’ dừng nửa khắc, ở ‘Thần
Khuyết’ dừng một khắc rồi vào ‘Khí Hải’ về ‘Đan Điền’”.
Sơn Mộc vội vàng nói: “Ngươi đợi một chút, nói chậm lại đi,
ta nhớ không kịp, có phải là ‘Chương Môn’, ‘Kỳ Môn’, ‘Nhân Nghênh’?”.
Lục Tiệm Phong nói: “Ta lấy bút ghi lại”.
Mộ Dung Vô Phong bực mình cầm cuốn sách ném xuống đất, nói:
“Vừa nói dứt lời cũng nhớ không nổi, người đã ngu ngốc đến thế còn luyện tuyệt
thế võ công làm gì?”.
Mặt Lục Tiệm Phong tức thời giận đến đỏ tía, ông ta bản tính
cao ngạo, cả đời chưa từng bị một ai sỉ nhục như thế, huống chi đó lại là tên
tiểu tử còn chưa ráo máu đầu, lập tức lạnh giọng đáp trả: “Ngươi đúng là kẻ
thông minh, chỉ đáng tiếc vẫn cứ là một thằng tàn phế”.
Mộ Dung Vô Phong vừa nghe câu đó chạm vào chỗ đau trong
lòng, liền tức tới nghiến răng ken két, lập tức vung chén trà trong tay ném thẳng
vào ông ta.
“Lá gan của tên tiểu tử này quả nhiên không nhỏ!”, Lục Tiệm
Phong phất ống tay áo một cái, chén trà kia xoay chuyển trong không trung rồi lại
bị ông ta nhẹ nhàng đẩy một cái, vững vàng rơi xuống bàn, đến một giọt trà cũng
không sánh ra ngoài.
“Hai vị chớ cãi cọ! Chớ cãi cọ! Lão Lục, ông nhường hắn một
chút đi”, Sơn Mộc vội vàng nhảy ra giảng hòa.
Mộ Dung Vô Phong vừa rồi quá tức giận, tim lại đập dữ dội,
chàng vốn đang cơn bạo bệnh, sức kiềm chế kém xa ngày xưa, nhất thời máu huyết
trào lên, “ọe” một tiếng, phun ra một ngụm máu. Cả người không sao trụ nổi nữa
bèn đổ ập xuống giường.
Lục Tiệm Phong nhanh nhẹn vươn tay ra đỡ lấy người chàng, từ
từ đặt xuống. Mộ Dung Vô Phong nằm trên giường gào lên:
“Đừng động vào ta! Đùng động vào ta!”.
Sơn Mộc kéo Lục Tiệm Phong ra, đứng thế vào rồi đưa Mộ Dung
Vô Phong vào lại trong chăn, nói: “Nằm yên chớ động đậy. Nếu ngươi có mệnh hệ
gì, lúc quay về cô vợ nhỏ của ngươi sẽ tới tìm bọn ta liều mạng đấy”.
Chưa dứt lời, đã thấy Hà Y vui mừng hớn hở đẩy cửa đi vào,
nói: “Vô Phong, thiếp về rồi”.
Vừa vào tới cửa, Hà Y liền cảm thấy không khí trong phòng có
vẻ không ổn, rồi lại thấy vạt chăn trước mặt Mộ Dung Vô Phong có vết máu, nàng
biến sắc, vội chạy tới trước mặt chàng hỏi: “Chàng sao thế này? Sao ở đây… ở
đây toàn là máu? Chàng nôn… nôn ra máu à? Vô Phong… chàng không khỏe ở chỗ
nào?”.
Mộ Dung Vô Phong lắc đầu, nói: “Ta không sao, nàng giúp ta
thay… khụ khụ… thay một cái chăn khác”, chàng nói trong cơn ho, do hít thở
không kịp nên mặt mày đỏ lựng lên. Hà Y bèn lấy một chiếc khăn sạch khác đắp
lên người chàng. Người chàng vốn đã gầy đến đáng sợ, bây giờ lại càng gầy yếu
hơn, đến việc ngồi dậy cũng rất khó khăn, nghĩ tới những ngày này chàng phải chịu
khổ. Lòng nàng không khỏi đau quặn lại, nhưng sợ bản thân quá đau buồn lại khiến
chàng thêm thương cảm bèn nhẹ nhàng nói: “Sức khỏe chàng còn chưa được tốt, đừng
cử động tùy tiện, cẩn thận động tới vết thương”, nói xong quay đầu lại, lạnh
lùng nhìn Sơn, Lục hai người, nói: “Hai vị ngồi trong này là có việc gì?”.
Sơn Mộc nói: “Bọn ta đang… đang nói chuyện với tướng công của
ngươi. Còn chưa nói hết”.
Hà Y nói: “Ch