là hắn
đau, không phải cô đau”.
Sau đó, Hà Y chỉ biết theo lời chỉ dẫn của Tiết Văn, đặt Mộ
Dung Vô Phong nằm nghiêng, cắn răng giúp chàng làm sạch vết thương rất lâu, rồi
mới dùng ngân châm và chỉ sạch túm lấy lớp da ở bên dưới lại, khâu thành hai đường
sẹo dài bốn tấc.
Tiết Văn ở một bên nhìn nàng, than: “Cô thật thà mà khai ra
cho ta, trước đây rốt cuộc cô đã từng khâu vá cái gì chưa?”.
Hà Y nói: “Chỉ mới khâu qua nút áo”.
Tiết Văn nói: “Còn may đường khâu không ở trước mắt hắn, nếu
không khi hắn mở mắt tỉnh lại, nhìn thấy hai vết sẹo xiên xiên xẹo xẹo cứ như
hai con rết to đùng này của cô, lại không tức đến chết mới lạ”.
“Ta là người ngoài nghề, không nên yêu cầu quá cao có được
không?”.
“Bộ dạng hắn thế này mà cô vẫn muốn gả cho hắn sao?”.
“Hai đường khâu này là do ta khâu, đương nhiên ta phải gả
cho chàng. Nếu ta không gả cho chàng, chàng nhất định sẽ tìm ta bắt đền”, nàng
khe khẽ nói. Vết thương của Mộ Dung Vô Phong vốn đã được bôi một lớp kim sang
dược cực tốt, không còn chảy máu nữa, nhưng sau khi nàng xử lý lại một lượt,
máu tươi chảy ra đã sớm ướt sũng giường.
Nhìn dáng vẻ xanh xao gầy yếu của chàng lúc trước, nàng đơn
giản là không tưởng tượng ra được trong người chàng lại vẫn có nhiều máu thế
này để mà chảy ra.
Nàng bôi một lớp thuốc, dùng băng trắng bó chặt lấy vết
thương, rồi đem số thuốc còn lại bôi lên một vết thương khác trên chân trái của
chàng, sau đó thu dọn giường, thay một tấm trải giường mới, rồi lại thay cho
chàng một bộ y phục khác.
Mộ Dung Vô Phong nhắm mắt nằm yên trên giường.
Hà Y nắm lấy tay chàng, phát hiện nhịp tim của chàng cực kỳ
yếu, không khỏi có chút lo lắng, không nhịn được hỏi: “Tim của chàng không tốt…
hiện giờ đập rất… đập rất yếu. Liệu có sao không?”.
Tiết Văn do dự một lúc mới nói: “Ta đang định nói với cô về
chuyện này. Cho dù bây giờ vết thương của hắn đã không sao nữa, hắn vẫn… vẫn rất
khó sống được qua ngày mai”.
“Cái gì!”, Hà Y kinh hãi, gần như nhảy bật lên, nói: “Không
phải cô nói cô có thể giúp ta cứu chàng sao?”.
“Nếu chúng ta không làm những việc vừa rồi, hắn đã lập tức bỏ
mạng. Làm xong, hắn còn có thể sống thêm mấy canh giờ. Đây không phải là cứu hắn
sao?”.
“Nhưng… nhưng chàng trông rất yên ổn mà!”, Hà Y không kìm được,
nước mắt đã lăn dài.
“Đấy là bởi chúng ta đã điểm huyệt đạo của hắn. Hắn đang hôn
mê mà thôi. Thân thể hắn quá yếu, không thể điểm huyệt quá lâu. Đợi một lúc nữa
giải huyệt, hắn sẽ bắt đầu co giật. Tim của hắn hiển nhiên không thể chịu nổi loại
co giật này. Cho nên… sớm muộn… hắn cũng sẽ phải đi. Cô… cô nên nghĩ thoáng một
chút. Huống chi vết thương của hắn, kể cả đã hoàn toàn lành lặn, nhưng bởi đã
phơi ra ngoài quá lâu, lại bị ngâm trong nước, sau này cứ vào những lúc thời tiết
lạnh lẽo hay ẩm ướt sẽ lại phát tác, đau tới chết đi sống lại. Sớm biết sẽ phải
chịu giày vò như thế, theo ta, chẳng bằng bây giờ chết đi còn tốt hơn”.
Hà Y run rẩy hỏi: “Cô muốn nói, chàng không có chút hy vọng
nào sao?”.
Tiết Văn nói: “Ừm. Mỗi lần co giật, tim của hắn sẽ phải chịu
thử thách lớn. Hắn tuyệt đối không chịu được hơn ba cơn co giật”.
Tựa như hy vọng đột nhiên bị giập tắt, Hà Y không kìm được,
ôm lấy Mộ Dung Vô Phong, khóc lóc thương tâm: “Nếu chàng chết, ta sẽ chết cùng
chàng”.
Tiết Văn than: “Cô có biết, hai mươi năm trước, ta cũng giống
hệt cô không? Chính tay ta đã đẩy tình lang của mình xuống vực sâu vạn trượng”.
Hà Y kinh ngạc nhìn Tiết Văn, nói: “Cô… cô thật độc ác”.
“Ha ha, ta vốn định cùng chết với chàng. Hai người chúng ta
chạy lên đỉnh núi, đằng trước không còn đường, sau lưng là truy binh. Chàng đã
vì ta mà bị trọng thương. Ta biết nếu như chàng bị chúng bắt, thì sẽ… vậy thì sẽ
chết rất… chết rất thê thảm. Ta chỉ đành đẩy chàng từ trên đỉnh núi xuống! Cô
nên biết, lúc ấy tim ta đã chết theo chàng rồi! Bản thân ta vốn cũng muốn nhảy
xuống, nhưng không nhịn được muốn báo thù cho chàng. Quay trở lại, muốn giết…
giết kẻ đó! Đáng tiếc võ công ta không đủ cao, vẫn bị hắn bắt được”, cô ta lạnh
lùng nói, ngực phập phồng, tâm tình cực kỳ kích động.
Hà Y nói: “Hắn… tại sao hắn không lập tức giết cô?”.
“Giết ta? Vậy không phải dễ dàng cho ta quá sao?”,
Tiết Văn cười lạnh: “Hắn không giết ta, mà chặt hết tay chân
ta, tiếp tục nuôi ta, lại còn phái một đám nha đầu tới chăm sóc ta nữa. Cô nên
biết, cứ cách một thời gian hắn lại tới nơi này một lần, cho tới bây giờ ta đã
sinh cho hắn tổng cộng mười đứa con. Con vừa sinh ra đã bị đem đi, ta không được
nhìn lấy một cái, là nam hay là nữ cũng không biết. Cô có thể tưởng tượng ra, một
kẻ không có chân tay như ta, lúc sinh con, sẽ là thứ bộ dạng gì?”.
Hà Y nói: “Kẻ mà cô muốn ta giết chính là hắn?”.
Tiết Văn nói: “Không sai. Kẻ đó chính là chồng ta”.
Hà Y nói: “Giết loại người như vậy, thực ra cô không cần điều
kiện với ta. Kẻ như vậy ta bằng lòng giết miễn phí”.
Tiết Văn nói: “Đa tạ. Ta nghĩ hắn cũng sắp vào đây rồi”.
Ngoài hành lang chợt vọng tiếng bước chân. Hà Y ôm Mộ Dung
Vô Phong trốn ra sau giường, nhanh chóng thu dọn n