Duck hunt
Mê Hiệp Ký

Mê Hiệp Ký

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323030

Bình chọn: 9.5.00/10/303 lượt.

Chàng cũng có hiểu biết về cơ quan?”.

“Ừm.”

“Chàng thật quá đáng yêu rồi”, Hà Y không nhịn được hôn

chàng một cái.

“Ngươi… kéo cái vòng sắt ra ngoài, nếu kéo được, vậy là ta…

ta đoán đúng rồi.”

Sơn Thủy nắm lấy cái vòng sắt, một chân đạp lên tường, dùng

sức kéo ra ngoài một cái, “lách cách” mấy tiếng, cái vòng được kéo ra một đoạn!

“Nhấc cái vòng ấy lên… lên đúng vào vết khắc trên tường đá

này, sau đó quay về bên trái đúng ba vòng thì dừng lại.”

“Cách, cách, cách…”

Sơn Thủy nói: “Đã hết ba vòng”.

Mộ Dung Vô Phong nói: “Kéo cái vòng xuống dưới về vị trí cũ,

rồi xoay phải một vòng”.

“Cách cách…”

“Ngươi xem thử xem… bây giờ cánh cửa đã có thể kéo ra chưa?”

Sơn Thủy dùng sức kéo một cái, cuối cùng cánh cửa cũng từ từ

chuyển động, mở ra một con đường hẹp. Ba người mừng rỡ, vội len qua đi ra

ngoài.

Ngoài cửa vọng lại tiếng người giao đấu.

Một mình Biểu Đệ đang lăn xả đấu với ba lão nhân. Hà Y thất

sắc nói: “Chẳng lẽ ba đại cao thủ của Đường môn cũng chạy tới đây rồi?”.

Sơn Thủy nói: “Cô đem Mộ Dung Vô Phong chạy trước, tôi với

Biểu Đệ ngăn cản mấy người này”, nói xong rút đơn dao xông vào trận chiến. Hà Y

co chân chạy ngay, chợt thấy một lão nhân áo xám đã chuyển người đuổi theo

nhanh như cắt.

Đuổi giữa chừng thì bị Sơn Thủy chạy tới một đao chặn lại,

lão áo xám không thể không quay người đối phó với Sơn Thủy. Hà Y vội nhân cơ hội

này ôm lấy Mộ Dung Vô Phong lướt đi mười trượng một, chạy sâu vào bên trong Đường

môn. Nàng đoán hẳn người của Đường môn sẽ cho rằng nàng muốn chạy về đồng hoang

ít người lui tới sau núi để ẩn náu, cho nên bản thân nàng sẽ làm ngược lại, chạy

thẳng vào trong những phòng ốc san sát của Đường môn.

Mưa giăng kín như tơ

Nàng cảm thấy bàn tay vốn đang bám chắc lấy vai mình của Mộ

Dung Vô Phong dần dần lỏng ra, dần dần tuột đi. Hơi thở của chàng cũng càng lúc

càng mảnh.

Nàng sợ hãi gọi chàng vài tiếng, chàng không hề trả lời.

Không những thế tim chàng đập càng lúc càng yếu. Khi chân khí của nàng truyền

vào thân thể chàng thì phát hiện nội tức bên trong người chàng tán loạn, đã

nguy hiểm lắm.

Máu bắt đầu thấm khỏi lớp băng dưới thân chàng, phút chốc đã

nhuốm ướt tay nàng.

Nàng hoảng hốt lao vào một hành lang, mượn ánh đèn nơi ấy

xem tình hình của chàng, thấy đôi mắt chàng nhắm chặt, mặt xám như tro, môi đã

chuyển màu nhợt nhạt như sắc mặt.

Nàng kéo vạt áo của chàng, thấy chỗ băng bó nơi chân phải của

chàng đã sớm bị nước bẩn ở thủy lao nhuốm thành màu đen, mà từ trong lớp băng

chảy ra một thứ chất lỏng vừa đen vừa dính nhưng không rõ là máu hay là… hay là

thứ gì đó khác.

Hà Y sợ tới toát mồ hơi, trong đầu trống rỗng.

Bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh. Nàng ra lệnh cho bản thân.

Nàng vô thanh vô tức lẻn vào một gian phòng rất lớn, vừa vào

cửa liền ném một viên “Hoan Tâm” vào cây đèn. Nàng đợi ở cửa một lúc, chỉ nghe

thấy hàng loạt tiếng “bịch bịch”, tựa như có người trúng thuốc mê, ngã xuống đất.

Đó là một gian phòng của nữ nhân, cực kỳ xa hoa, bên trong

quả nhiên có bốn nha hoàn mười bốn, mười lăm nằm ngã la liệt trên mặt đất.

Trên giường có một người phụ nữ đang nằm, có vẻ như cũng đã

hôn mê.

Hà Y cài cửa phòng lại, phát hiện một cánh cửa khác trong

phòng có mùi hơi nước tỏa ra, nàng tiến vào xem thì thấy có hai bồn tắm đầy nước

nóng. Ở bốn phía có đốt một loại hương thơm để xông người.

Đến lúc này Hà Y mới phát hiện trên người mình có một thứ

mùi đáng sợ. Ở trong cái nơi tựa như địa ngục kia quá lâu, lại sờ phải rất nhiều

thứ mà trước giờ mà chưa từng chạm tới, nàng đương nhiên biết mùi trên người là

thứ mùi gì.

Hà Y cởi bỏ y phục cho Mộ Dung Vô Phong trước, đặt chàng vào

trong nước, cẩn thận tắm rửa từng tấc từng tấc da thịt của chàng. Nàng cắn chặt

răng, gỡ từng lớp từng lớp băng bó ở thân dưới chàng.

Vết thương đã thành một mảng đen kịt, cũng không được khâu lại

gì hết, tựa hồ chỉ tùy tiện bôi lên một lớp kim sang dược loại làm đông máu

nhanh nhất để cầm máu mà thôi. Thậm chí nàng có thể nhìn thấy một đoạn xương trắng

đang chuyển đen. Không dám nhìn kỹ nữa, nàng đưa mắt đi, chỉ đưa tay nhẹ nhàng

vuốt rửa, làm sạch chỗ vết thương.

Sau khi tắm rửa kỹ càng cho chàng một lượt, nàng lại đưa

chàng vào bồn nước nóng thứ hai, lại tắm rửa thật sạch cho chàng thêm một lần nữa.

Làm xong tất tần tật nàng mới tìm một tấm khăn lớn bọc lấy chàng, đặt lên một

chiếc sạp gỗ ở bên cạnh còn bản thân cũng nhảy vào bồn nước tắm qua loa, rồi

tìm ở tủ quần áo lớn bên cạnh được hai bộ y phục mặc vào. Lúc ấy thứ mùi đáng sợ

trên người mới coi như biến mất.



Trong phòng tắm quá mức ẩm ướt, Hà Y chỉ sợ Mộ Dung Vô Phong

không chịu nổi, liền ôm chàng vào phòng ngủ của nữ nhân kia. Nàng định dẹp người

phụ nữ ấy sang một bên, đặt Mộ Dung Vô Phong lên giường rồi nghĩ cách lo liệu vết

thương cho chàng. Vừa cúi xuống liền phát hiện hai mắt của người phụ nữ này vẫn

đang mở.

“Thuốc mê của cô rất linh nghiệm, chỉ tiếc là không có tác dụng

với ta”, người phụ nữ nằm trên giường không hề động đậy, trông cô ta chưa tới bốn

mươi, dáng vẻ rất mỹ