lệ.
“Nếu cô dám mở miệng kêu lên, ta sẽ một kiếm đâm chết cô”,
Hà Y lạnh lùng nói.
Người phụ nữ lãnh đạm nói: “Vậy cô cứ đâm chết ta đi. Ta sớm
đã không muốn sống nữa rồi”.
Hà Y cũng chẳng buồn đâm chết cô ta, liền nói: “Dậy đi, nhường
giường”.
Người phụ nữ nói: “Ta không cử động được”.
Hà Y nhíu mày hỏi: “Sao lại không cử động được?”.
Người phụ nữ cười nói: “Sao cô không lật chăn ra tự mình
xem?”.
Hà Y cầm lấy tấm chăn lật phắt ra, chợt hoảng sợ.
Tuy người phụ nữ đó đang mặc đồ ngủ nhưng nhìn là biết tay
chân của cô ta đã bị chặt hết, chỉ còn lại mỗi cái đầu lộ ra khỏi chăn, nếu chỉ
nhìn bên ngoài chăn thì thật không khác gì người thường.
Hà Y có chút áy náy nói: “Xin lỗi, cô vẫn phải nhường giường
thôi”, nàng ôm cô ta, đặt xuống cái ghế bên cạnh rồi tiện tay lấy một chiếc
chăn lông đắp lên người cho cô ta.
Tiếp đến nàng nhẹ nhàng đặt Mộ Dung Vô Phong xuống giường, đắp
chăn cho chàng, sau đó quỳ xuống bên giường, lo lắng cầm chặt tay nhìn chàng.
“Người này là tình lang của cô?”, người phụ nữ trên ghế hỏi.
“Ừm”.
“Dáng vẻ cũng rất anh tuấn. Chỉ đáng tiếc…”.
Hà Y không để ý tới cô ta, nàng mở bọc đồ đem theo bên người,
mở lớp giấy dầu, lấy ra toàn bộ kim sang dược, băng gạc và một túi cứu thương
nhỏ. Nàng nghiến răng, vén một góc chăn lộ ra vết thương đáng sợ trên chân phải
của Mộ Dung Vô Phong.
Nước mắt nàng ứa ra, tuôn rơi rất lâu, không biết phải làm
thế nào.
Nàng nghĩ đi nghĩ lại rồi quyết định bôi lên đó một lớp kim
sang dược rồi sau đó băng chặt vết thương lại.
Nghĩ xong, nàng mở hộp thuốc, đang định thoa lên vết thương
thì người phụ nữ kia đột nhiên nói: “Không được”.
Hà Y quay đầu sang hỏi: “Sao lại không được?”.
“Vết thương của hắn sâu tới xương, ắt phải cắt bỏ xương thối,
rửa sạch miệng vết thương, sau khi khâu lại mới thoa thuốc rồi băng bó. Nếu
không cốt tủy đã hỏng, tủy độc lại theo xương chạy ngược lên, chạy vào lục phủ
ngũ tạng thì hắn phải chết không nghi ngờ gì”.
Hà Y nói: “Sao cô biết rõ ràng vậy? Ta dựa vào cái gì mà phải
tin cô?”.
Người phụ nữ đáp: “Bởi vì ta là một đại phu”.
Hà Y lại giật mình hỏi: “Cô cũng là một đại phu?”.
Người phụ nữ nói: “Danh tiếng của thần châm thế gia Tiết gia
bảo, thiết nghĩ chắc hẳn cô có nghe qua. Nếu luận về y thuật, khắp thiên hạ chỉ
sợ có mình thần y Mộ Dung mới sánh bằng”.
Hà Y nói: “Cô chính là ‘Tiết thần châm’?”.
Người phụ nữ nói: “Tiết thần châm là phụ thân của ta. Tên ta
là Tiết Văn”.
Hà Y nói: “Sao cô lại ở chỗ này? Lại còn bị người ta chặt…
chặt…”, trong lòng nàng run lên, không khỏi nghĩ tới cảnh ngộ của cô ta cũng
tương tự như Mộ Dung Vô Phong, liền sau đó không sao nói ra được nữa.
Tiết Văn nói: “Ta được gả vào Đường gia, nhưng đây chẳng qua
cũng chỉ là một vụ giao dịch giữa Tiết gia và Đường gia mà thôi. Ta vừa tới đây
đã yêu một người khác. Đây chính là kết quả của việc ấy. Bọn chúng không muốn tống
ta vào thủy lao, bởi vì chúng cần ta. Người của Đường gia tuy nhiều, nhưng người
tinh thông y thuật và dược thuật cũng chẳng được bao nhiêu. Lũ con cháu khác chẳng
qua là một bọn ăn hại mà thôi”.
Hà Y run rẩy hỏi: “Cô… cô chịu giúp tôi cứu chàng sao?”.
Tiết Văn nói: “Đương nhiên là có điều kiện”.
Hà Y nói lớn: “Chỉ cần cô cứu được chàng, kể cả muốn ta lập
tức chết ở đây ta cũng bằng lòng”.
Tiết Văn thở dài một tiếng, nói: “Cô cũng là một kẻ si tình.
Cô nên biết người si tình từ trước đến giờ đều chẳng có kết cục gì tốt. Ta cũng
chẳng cần cô phải chết, cô chỉ cần đồng ý giúp ta giết một người, kẻ thù của
ta, ta sẽ giúp cô”.
Hà Y thầm nhủ, biến Tiết Văn thành như thế này, kẻ thù của
cô ấy cũng chẳng phải là loại tốt đẹp gì, liền chấp thuận: “Được, ta đồng ý”.
Tiết Văn nói: “Trước tiên cô đưa ta đến bên cạnh hắn”.
Hà Y kéo ghế của Tiết Văn tới bên giường. Tiết Văn xem kỹ vết
thương ở chân của Mộ Dung Vô Phong, lại thở dài: “Tuy ta có thể giúp cô xử lý vết
thương của hắn, để hắn không chảy máu nữa nhưng sau khi băng bó, hắn còn có thể
sống thêm bao lâu, rất khó nói. Xem ra thân thể hắn rất kém, lại còn mất quá
nhiều máu nữa”.
Hà Y nói: “Tim chàng cũng không tốt…”.
Tiết Văn nhìn nàng, muốn nói lại thôi, nghĩ một lát rồi nói:
“Trước tiên cô lấy châm châm vào tất cả các huyệt đạo để cầm máu của hắn. Ngoài
ra, lấy ba mũi châm vàng cắm vào ba huyệt ‘Trung Khu’, ‘Thần Đình’, ‘Mệnh Môn’
của hắn. Hắn sẽ hoàn toàn hôn mê”.
Hà Y tuân lời mà làm, không kìm được mở miệng hỏi: “Một lúc
nữa chàng… chàng sẽ rất đau đớn?”.
Tiết Văn nói: “Nếu không hôn mê, hắn sẽ đau tới chết đi sống
lại”.
Hà Y nghe thế, chợt cảm thấy toàn thân mềm nhũn: “Chân của
chàng… vốn… vốn đã bại liệt, vốn… vốn không có bất cứ cảm giác gì”.
Tiết Văn cười lạnh nói: “Vết thương sâu đến thế, làm sao có
chuyện không có cảm giác?”.
Hà Y không dám nghe tiếp, liền nói: “Cô nói thế nào… ta sẽ
làm như thế”.
“Hiện giờ ngàn vạn lần cô không được coi người trước mặt là
tình lang của mình, mà phải nghĩ hắn là một người hoàn toàn không quen biết, hoặc
dứt khoát coi hắn là một xác chết. Bất luận cô làm gì trên người hắn, đều