nghe có một giọng nói yếu ớt từ xa xa vọng
lại, nói: “Cô là ai? Là người tới cứu tôi ra ngoài hả?”.
Trong lòng Hà Y chợt nảy lên, đó là giọng đàn ông, khẩu âm
không giống Mộ Dung Vô Phong lắm. Hà Y đành hỏi lại: “Ngươi là Mộ Dung Vô
Phong?”.
Người kia đáp: “Không phải… cầu xin cô, cứu tôi ra khỏi đây…
nếu không tôi sẽ bị lũ chuột gặm tới chết ở đây mất!”.
Hà Y nói: “Xin lỗi, tôi chỉ có thể cứu một người, ông… nếu
ông có võ công, tôi có thể cắt dây thừng giúp ông, để ông chạy ra ngoài”.
Người kia nói: “Tôi không chạy được, bọn chúng… bọn chúng chặt…
chặt hai chân của tôi rồi. Cô là người tốt đúng không? Cầu xin cô cứu tôi với,
nhà tôi rất giàu, nếu cô cứu tôi ra, bất kể cô muốn bao nhiêu bạc người nhà tôi
đều có thể cho cô!”.
Hà Y run rẩy nói: “Xin lỗi, tôi rất muốn cứu ông. Nhưng đối
với tôi người tôi phải cứu quan trọng hơn ông”.
“Người cô muốn cứu là Mộ Dung Vô Phong ư?”.
Hà Y vui mừng nói: “Vâng, ông… ông biết chàng ở đâu ư?”.
Người kia nói: “Hắn không ở đây, nếu cô cứu tôi ra, tôi sẽ
nói cho cô biết”.
Hà Y thầm nhủ, người này nhất định muốn thoát ra tới phát
điên rồi. Liền hỏi: “Ông bị giam ở đây bao lâu rồi?”.
“Bảy… bảy năm rồi.”
“Vậy làm sao ông có thể biết được tin tức về Mộ Dung Vô
Phong?”
Người kia bịa đặt nói: “Ba năm trước ở đây từng giam một người
tên là Mộ Dung Vô Phong, không lâu đã chuyển đi nơi khác rồi”.
Hà Y “binh” một tiếng, sập cửa đi ra ngoài.
Gian ngục thất thứ ba không có bất cứ tiếng động nào, Hà Y bạo
gan lội xuống nước đi đúng một vòng, phát hiện ra nơi đây hoàn toàn trống rỗng.
Nàng mở cửa gian ngục thất thứ tư, gọi một vòng không có nửa
tiếng đáp lại. Nàng lại lội xuống nước, cảm thấy trong nước có hàng đàn hàng
đàn chuột đang chạy qua chạy lại giữa hai chân mình, kèm theo đó là một thứ âm
thanh “u u” đáng sợ.
Nàng lần mò trong bóng tối, đi tới tận cuối, cánh tay run rẩy
sờ về phía trước.
Lần này, nàng chỉ vươn ngón trỏ ra, chuẩn bị hễ chạm phải thứ
đang thối rữa sẽ lập tức chạy ra ngoài.
Ngón trỏ nhè nhẹt chạm phải một làn da mềm mại. Mềm và có
tính đàn hồi.
Người này vẫn còn sống!
Nàng nhóm một đóm lửa, chỉ thấy trên cây cột trói một người
phụ nữ bị chặt đứt hết chân tay. Mái tóc dài đen bóng rủ xuống trước ngực, bên
trên không ngờ lại có hai con chuột to đùng bám lên! Nhưng đôi mắt của người phụ
nữ ấy đang dùng một ánh mắt rất mực dịu dàng nhìn nàng.
Hà Y “oa” một tiếng nhảy dựng lên, đóm lửa trên tay lại rơi
xuống nước, nàng hỏi: “Này… này… cô… cô… không sao chứ?”.
Giọng nói kia lại rất văn nhã, đáp: “Không… không sao cả. Ta
ở đây… rất tốt”.
Hà Y nói: “Vạn lần xin lỗi, không phải là tôi đến cứu cô!”.
Người phụ nữ kia điềm đạm nói: “Người đến cứu ta sớm đã chết
vì cứu ta rồi. Cho dù cô có cứu ta ra ngoài, ta cũng không muốn sống nữa”.
Lòng Hà Y mềm nhũn đi, nói: “Bên ngoài kia tôi còn một người
bạn, có lẽ tôi… tôi thật sự có thể cứu cô ra ngoài”.
Người phụ nữ kia nói: “Cô đừng quan tâm tới việc không đâu,
tôi chỉ muốn nhanh nhanh chết đi mà thôi”.
Hà Y hỏi: “Cô… cô có muốn tôi giúp gì không?”.
Người phụ nữ kia hỏi: “Cô có mang theo đường không? Rất lâu
rồi tôi không được nếm vị đường”.
Hà Y sờ sờ trên người, nói: “Tôi không có đường, có vài hạt
đậu phộng… cô có muốn không?”.
Người phụ nữ đáp: “Đậu phộng cũng được. Rất lâu rồi tôi cũng
không được ăn đậu phộng. Tôi không có tay, làm phiền cô cho vào miệng tôi”.
Hà Y lấy ba hạt đậu phộng trong túi đưa vào miệng cô ta. Người
phụ nữ ấy vui mừng nhau chúng, nói: “Cảm ơn cô, tiểu cô nương. Nếu cô không phải
tới tìm tôi, vậy thì mau đi đi!”.
Hà Y dợm bước, quay đầu đi ra.
Gian ngục thất thứ năm truyền lại tiếng chít chít đáng sợ của
bầy chuột. Hà Y gần như đã không còn dũng khí đi vào nữa rồi. Nàng run rẩy khẽ
gọi một tiếng: “Mộ Dung Vô Phong, chàng… chàng có trong đó không?”.
Trả lời nàng, chỉ có tiếng chít chít của lũ chuột.
Nàng nghiến răng, quyết tâm không thấy quan tài không bỏ cuộc,
rồi lại lội xuống nước đi vào.
Nước ở đây không sâu, chỉ tới ngực của nàng mà thôi nhưng
trong nước có mùi gì đó rất đáng sợ. Nước không hề sạch sẽ, Hà Y cứ bước thấp
bước cao mà tiến tới, tựa như đang đi trong bùn lầy vậy. Nàng không dám nhóm lửa
lên, sợ phải nhìn thấy một cảnh tượng đáng sợ hơn nữa, bèn làm như lúc trước,
đưa ngón tay trỏ chạm vào cây cột gỗ một cái.
Ngón tay lại chạm vào thứ gì đó mềm mềm
Nàng không dám sợ tiếp nữa, đành nhóm lửa lên, thấy sờ sờ
trước mắt lại là một xác chết bắt đầu thối rửa khác! Người này trước khi chết hẳn
đã phải chịu đau đớn cực độ, khuôn mặt méo mó, miệng đã banh ra tới mức không
thể rộng hơn nữa, tựa như muốn gào thét thật lớn.
Cảm ơn trời đất, người này không phải là Mộ Dung Vô Phong!
Hà Y đang định quay ra, xác chết kia chợt động đậy. Từ trong
lỗ mũi của xác chết bò ra một thứ giống như là rắn! Thứ đó bỗng bật một cái, nhảy
thẳng lên người Hà Y!
Hà Y thét lên một tiếng chói tai, trượt chân vùi đầu xuống
nước, trong lúc kinh hoàng uống liền mấy ngụm nước. Thừa dịp mình chưa kịp nôn
mửa, vội điên cuồng lao ra khỏi gian n