chàng tạm thời trì hoãn thương thế, bảo vệ tính mạng. Thứ
hai, ba bộ y phục thường ngày của chàng. Thứ ba, thuốc giải độc hữu hiệu nhất.”
“Sái đại phu sẽ lập tức chuẩn bị tốt.”
“Tôi muốn hai loại độc dược, một loại dùng để thoa lên vũ
khí, một loại dùng để giết người, còn cả thuốc mê lợi hại nhất nữa.”
“Thuốc mê không thành vấn đề. Còn độc dược…”, Sái đại phu do
dự nói.
Hà Y nói: “Vô Phong là đại phu, Sở Hà Y tôi không phải. Các
vị yên tâm những thứ ấy tôi sẽ dùng nhưng tuyệt đối không để chàng biết”.
“… Vâng.”
“Sau cùng, cũng là quan trọng nhất. Tôi cần một tấm bản đồ của
Đường môn. Càng chi tiết càng tốt, bất kể phải bỏ ra bao nhiêu tiền, các vị
cũng phải tìm cách kiếm cho được.”
Tạ Đình Vân nói: “Thứ đó bây giờ tôi sẽ có cách.”
Hà Y chằm chằm nhìn ông ta, hỏi: “Ngay bây giờ ông sẽ có
cách?”.
Tạ Đình Vân nói: “Sở cô nương có lẽ là vẫn chưa từng gặp thê
tử của tôi”.
“Thê Tử của ông.”
“Trước khi gả cho tôi cô ấy gọi là Đường Phi Yên, đứng thứ
hai trong Đường gia. Là chị ruột của Đường Tam.”
Hà Y chợt nhớ lại lần đầu tiên giao thủ với Tạ Đình Vân
chính là do bị hiểu nhầm là người của Đường môn.
Dung Vũ các.
Tạ Đình Vân dẫn Hà Y đến một gian phòng ngủ ấm áp.
Lúc bước vào phòng, Hà Y nhìn thấy hai cậu bé chưa tới mười
tuổi đang chạy loạn khắp nơi.
“Đây là hai đứa con của tôi”, khuôn mặt của Tạ Đình Vân lộ
ra vẻ tự hào.
Ông ta nói tiếp: “Còn có hai đứa trong bụng mẹ chúng nó nữa.
Ngô đại phu nói cũng là con trai, song sinh”.
Hà Y vội nói: “Chúc mừng, chúc mừng”.
Thị nữ kéo rèm lên, Hà Y nhìn thấy một phụ nữ mỹ lệ nằm trên
giường. Nàng kinh ngạc nhận ra người phụ nữ này chỉ có một cánh tay phải, cô
đang cố gắng đỡ lấy cái bụng lớn. Cánh tay phải đã cụt tới vai.
Tạ Đình Vân vội kéo ghế cho Hà Y, bản thân mình thì ngồi lên
giường, ngắm người phụ nữ, nhẹ nhàng nói: “Phi Yên, vị này là Sở cô nương mà ta
từng kể với nàng, cô ấy sắp là Mộ Dung phu nhân rồi”.
Người phụ nữ kia quay mặt lại, có chút ngượng ngùng nhìn Hà
Y, nói: “Sở cô nương, xin lỗi, thân thể tôi hiện thực sự quá nặng nề, không
sao… không sao thi lễ được”.
Hà Y áy náy nói: “Thật xin lỗi, giờ này tôi thực không nên
làm phiền phu nhân…”
Người phụ nữ đó vẻ mặt dịu dàng nói: “Cô nương nói gì thế? Nếu
không phải năm đó cốc chủ chịu thu nhận bọn tôi, chỉ sợ tôi và Đình Vân sớm đã
thành quỷ dưới đao của Đường môn rồi”, cô ta lấy từ bên giường ra một tấm bản đồ
da dê, thần sắc chợt chuyển thành nghiêm túc: “Cô nương có lẽ đã biết, Đường
môn đã có lịch sử ba trăm năm trên giang hồ”.
Hà Y gật đầu.
“Cho nên mặc dù những năm gần đây uy danh của bọn họ suy giảm
trầm trọng, nhưng chính như cái gọi là con rết trăm chân chết rồi vẫn còn ngọ
nguậy, Đường môn tuyệt đối không phải là nơi mà người khác có thể dễ dàng tiến
vào được.”
Cô ta chỉ vòng tường ngoài mép bản đồ, nói: “Bức tường này
cao mười trượng, bên trên cây thanh đằng leo bám đầy, dưới tường là một con
hào. Nước trong hào có độc, cây thanh đằng trên tường cũng có độc”.
Hà Y nói: “Cho nên nếu tôi muốn tiến vào trong sẽ rất nguy
hiểm”.
“Với võ công của cô nương, từ đây tiến vào sẽ không nguy hiểm
nhưng sẽ nhanh chóng bị phát giác. Bốn phía đều có vọng gác và chó canh. Địa
hình của Đường môn rất giống với Vân Mộng cốc, ba mặt tựa núi đều là những vách
núi dốc đứng cao vạn trượng, bên ngoài là sông lớn. Con đường tiến vào trong trống
trải, dễ thủ khó công.”
Hà Y nhìn bản đồ, nói: “Tôi có thể men theo núi tiến vào,
như thế sẽ không bị người khác phát hiện”.
Tạ Đình Vân nói: “Ý cô là, trèo lên từ vách núi dựng đứng tới
đỉnh rồi lại trèo xuống?”.
“Ừm.”
“Đây cũng là một biện pháp.”
“Điều tôi cần biết bây giờ là, bọn chúng có thể giam giữ Vô
Phong ở nơi nào?”
Đường Phi Yên nói: “Những vòng tròn đỏ này là ký hiệu của
tôi, đều là những nơi có khả năng. Có điều có khả năng nhất chỉ có hai nơi. Nếu
các vị tổng quản định đến Đường môn đàm phán, bọn họ nhất định sẽ áp giải cốc
chủ tới một trong hai nơi ấy”.
Hà Y nhìn hai nơi ấy, nhận thấy hai chỗ đó cách nhau rất xa.
“Một chỗ ở phía đông, là một căn phòng hình tròn, bên trong
có ba vị tiền bối võ công cao cường nhất Đường môn tọa trấn. Rất có thể bọn
chúng sẽ giao cốc chủ cho bọn họ trông coi. Chỗ kia ở phía tây, đi theo cánh cửa
này vào lòng đất, là một thủy lao. Nơi đó tổng cộng có mười gian. Bên trong
giam cầm phản đồ và kẻ thù của Đường môn. Có nhiều người đã bị giam từ rất lâu
rồi.”
Nói xong cô ta cười thảm một tiếng, nói: “Gia pháp của Đường
môn đương nhiên cô nương đã từng nghe qua. Cánh tay này của tôi chính là bị bá
phụ chấp hành gia pháp mà chặt đi. Nếu tôi bị người của Đường gia bắt về, sẽ bị
nhốt trong thủy lao cho tới chết”.
Tạ Đình Vân nói: “Tôi không nghĩ rằng cốc chủ bị nhốt trong
thủy lao. Nếu người thật sự bị nhốt ở đấy, chỉ sợ đến một ngày cũng không chịu
nổi”.
Đường Phi Yên tiếp tục nói: “Đặc điểm của thủy lao chính là
nằm dưới lòng đất, một khi cửa lớn đã bị khóa, ai cũng không thể tiến vào được.
Người canh gác ở đây thực ra không nhiều. Trừ con cháu Đường gia, ngườ