chúng tôi đây mà thôi”.
Sái Tuyên nói: “Người cuối cùng nhìn thấy đôi chân của cốc
chủ khi người còn ở trong cốc là tôi, đó là hơn một năm trước. Có điều tôi nhớ
rất rõ, chân của người không hề có những vết sẹo lớn như thế. Cho nên cái chân
này… liệu có phải là giả không?
Nói xong, ba người cùng quay sang nhìn thẳng vào Hà Y. Mọi
người đều biết, mấy tháng trước Mộ Dung Vô Phong đã đi Thái Nguyên.
Hà Y nhắm mắt lại, nhẹ nhàng sờ vào cái chân lạnh giá, dường
như nó vẫn đang nằm trên người Mộ Dung Vô Phong, run rẩy nói: “Trên chân chàng
đúng là có vết sẹo này. Tôi còn từng hỏi chàng”.
Sái Tuyên vẫn chưa bỏ cuộc, lại nói: “Sẹo cũng có thể làm giả”.
Hà Y nói: “Móng chân cũng là do tôi cắt. Tôi có thủ pháp
dùng dao của riêng mình”.
Tạ Đình Vân tuyệt vọng nói: “Nói như vậy, đây… khẳng định là
chân của cốc chủ”.
Hà Y gật đầu.
Gốc của chân có dùng một mảnh vải lụa che lại. Hà Y căn bản
không dám đưa mắt nhìn về hướng đó, càng không dám mở tấm vải ra xem kỹ. Nàng cảm
thấy bản thân mình đã tới ranh giới của sự suy sụp.
Ba người kia lặng lẽ nhìn khuôn mặt nàng tái nhợt đi, mồ hôi
lạnh túa ra đầy đầu, ngực phập phồng gấp gáp.
Qua một lúc lâu, nàng mới từ từ định thần lại hỏi: “Vết
thương ấy, Sái đại phu, ông có nhìn ra vết thương ấy gây ra thế nào không?”.
“Dùng đao. Một đao chặt đứt.”
Nàng cắn chặt môi tới sắp bật máu, sau đó lại hỏi tiếp một
câu:
“Sau khi chịu một đao này, thân thể chàng còn có thể chịu đựng
nổi không?”.
Sái Tuyên nói: “Vết thương như thế này, cho dù là người thường,
nếu không được chữa trị kịp thời thì khả năng sống sót là rất thấp, huống chi
thân thể tiên sinh vốn thiếu máu, lại còn những bệnh khác nữa”.
Hà Y nói: “Nhưng đây là Đường môn. Nếu Đường môn không muốn
để một người chết, nhất định sẽ có cách, đúng không?”.
Người trên giang hồ đều biết, Đường môn luôn thích kết thân
với các đại y gia, độc dược vốn cũng thuộc về y học. Những cao thủ điều chế độc
trong Đường môn toàn bộ đều tinh thông y thuật.
Sái Tuyên nói: “Đương nhiên. Nếu bọn họ muốn tiên sinh chết,
kỳ thực không cần phí công phí sức đến vậy, làm thế này có lẽ là mang hàm ý uy
hiếp”.
Hà Y nói: “Vô Phong chàng… chàng rất ít nói với tôi về chuyện
Đường môn. Thực lực của Vân Mộng cốc so với Đường môn rốt cuộc ra sao?”.
Tạ Đình Vân nói: “Cốc chủ từ trước tới nay không có ý đưa
Vân Mộng cốc gia nhập bất cứ kệ phái nào trên võ lâm cả, người chỉ luôn muốn biến
nơi đây thành một y cốc theo đúng nghĩa. Hơn nữa nhân khẩu trong cốc hoặc là đại
phu tay trói gà không chặt và gia quyến của họ, hoặc là các gia nhân cũ. Mấy
năm gần đây tuy thu thập không ít nhân thủ nhưng cốc chủ… cốc chủ chung quy vẫn
không muốn vì việc ấy mà chiêu binh mãi mã, gióng trống khua chiêng. Cho nên
nói tóm lại, chúng ta tài lực hơn Đường môn, nhưng về võ lực thì kém xa. Đây
cũng là lý do mấy năm nay chúng ta không tùy tiện va chạm với bọn họ”.
Hà Y đóng cái hộp lại, nói: “Bây giờ chúng ta phải bàn bạc
xem nên làm thế nào”.
Ba người kia nghe thấy đều thầm kinh ngạc.
Nữ nhân này quả nhiên không tầm thường! Trong lúc nguy cấp
như thế mà nàng vẫn cực kỳ bình tĩnh, còn có thể bàn bạc.
Tạ Đình Vân nói: “Chúng ta không thể tùy tiện hành động. Đường
môn chỉ đưa đến một chân của cốc chủ, cũng không hề nêu điều kiện gì, rõ ràng bọn
chúng không định trả cốc chủ lại cho chúng ta”.
Sái Tuyên nói: “Bởi vì chỉ có giữ tiên sinh lại Đường môn, tất
cả công thức độc dược và bí mật dùng độc của bọn chúng mới được an toàn. Thậm
chí bọn chúng có thể ép tiên sinh điều chế, nghiên cứu cho bọn chúng những loại
độc dược lợi hại hơn”.
“Những việc ấy liệu chàng có đồng ý không?”, Hà Y hỏi.
“Tuyệt đối không. Cốc chủ ghét cay ghét đắng độc dược, mỗi một
học sinh của người, trước khi nhập môn đều phải thề cả đời sẽ không phối chế
hay sử dụng bất cứ loại độc dược hại người nào. Thật ra trong cốc có mấy vị đại
phu tinh thông giải độc, để họ phối chế một hai loại độc dược không hề khó”.
Triệu Khiêm Hòa nói: “Gần mười năm nay, vì có Vân Mộng cốc
mà Đường môn không gượng dậy nổi, địa vị trên giang hồ tụt xuống ngàn trượng.
Muốn quật khởi trở lại, việc đầu tiên bọn họ phải làm là đối phó cốc chủ”.
Tạ Đình Vân nói: “Chúng ta không thể dùng sức, chỉ có thể
phái người trà trộn vào Đường môn tìm cốc chủ, lén cứu người ra ngoài. Tôi đã
chuẩn bị kế sách liên hoàn. Để Triệu, Quách hai vị tổng quản đưa người tới Đường
môn bàn điều kiện, đánh lạc hướng bọn chúng; cùng lúc đó tôi sẽ dẫn người đột
nhập Đường môn cứu cốc chủ”.
Hà Y lập tức nói: “Người Đường môn thấy trong đám người đàm
phán không có ông sẽ lập tức nghi ngờ. Ba người các vị ở ngoài đánh lạc hướng bọn
chúng, việc bên trong để tôi lo liệu”.
Tạ Đình Vân cười nói: “Đây chính là lý do bọn tôi một mực muốn
chờ cô nương quay về. Vào lúc như thế này, người có thể cứu được cốc chủ e là
chỉ có mình cô nương”.
Hà Y nói: “Tôi cần hai trợ thủ, không thể là ông nhưng võ
công không được kém ông”.
“Được”.
“Tôi cần một bọc đồ, bên trong có ba món đồ: thứ nhất, tất cả
những thứ có thể giúp
