công bố một vài loại độc dược phổ biến và
cách giải. Với nhiều loại độc dược kỳ lạ hiếm gặp của Đường môn, tuy người biết
cách giải, nhưng cũng chiếu cố tới thể diện của Đường gia nên không hề đem viết
vào trong sách. Nhưng kể cả như thế, việc này vẫn chọc giận tới Đường môn. Lúc
cốc chủ tới gặp cô nương, dọc đường bọn tôi đều hết sức cảnh giác. Chỉ là sau
khi quay về, cốc chủ cả ngày đều rất vui vẻ, phân phó bọn tôi chuẩn bị lo liệu…
lo liệu… hôn sự. Bọn tôi cũng vui tới mức hồ đồ cho nên mới mất cảnh giác”.
Mặt Hà Y hơi đỏ lên, than rằng: “Nếu đúng là Đường môn, tôi
nghĩ ông có đi cũng chẳng có cách gì. Thư của chàng viết từ một tháng trước,
lúc ấy tôi còn đang áp tiêu bên ngoài, xem ra không có liên quan gì tới việc
này”.
Triệu Khiêm Hòa nói: “Chúng tôi vẫn luôn đợi cô nương quay về”.
Hà Y nói: “Theo các vị thấy, rốt cuộc bọn chúng muốn làm gì
chàng? Đổi lấy một món tiền lớn chăng?”.
Triệu Khiêm Hòa thở dài một tiếng: “Nếu như việc này có thể
dùng tiền giải quyết, thì sớm đã giải quyết xong rồi. Nếu như có thể đổi cốc chủ
về, kể cả là đem bán Vân Mộng cốc cũng chẳng thành vấn đề”.
Sái Tuyên nói: “Bây giờ tiên sinh đang nằm trong tay bọn
chúng, chúng ta không thể hành động tùy tiện”.
Hà Y run giọng nói: “Bọn chúng… bọn chúng có hành hạ chàng
không?”.
Ba người kia đột nhiên cùng im lặng, cúi gằm đầu xuống.
Tim Hà Y chùng hẳn xuống: “Bọn chúng dọa là sẽ hại chàng,
đúng không?”.
Ngập ngừng hồi lâu, Tạ Đình Vân mới ngẩng đầu, mặt mày đau
xót, nói từng chữ một: “Có thể bọn chúng đã hại cốc chủ rồi”.
“Ông nói sao?”, Hà Y run bắn người, gần như không đứng nổi nữa.
“Sở cô nương, cô không sao chứ?”.
Hà Y bình tĩnh lại, nói: “Không sao. Gan của tôi không nhỏ.
Bất kể đã có chuyện gì, xin các vị nhất định phải nói cho tôi biết chân tướng”.
Tạ Đình Vân sa sầm mặt mày, nói: “Được. Sở cô nương xin đi
cùng tôi”.
Bốn người lặng lẽ ra khỏi cửa viện rồi rẽ trái, đi trên một
hành lang khác. Đi cũng không xa bỗng thấy một cánh cửa nhỏ màu lục. Hà Y không
quen thuộc lắm với địa hình Vân Mộng cốc, những nơi từng biết tới, đa phần cũng
chỉ trong Ngô Trúc viện. Cánh cửa nhỏ này nàng chưa từng thấy qua.
“Nơi đây gọi là ‘Băng thất’, là nơi cốc chủ từng tới nhưng
nhất định là chưa từng nhắc tới với cô nương”, Triệu Khiêm Hòa nói.
Cửa phòng mở ra, bên trong là một bờ dốc thoai thoải, một
bên là bậc thang, song song với bậc thang là một đường dốc trơn phẳng, hai bên
đều có tay vịn và lan can, lại buộc lụa trắng, hiển nhiên là để Mộ Dung Vô
Phong chuyên dùng.
Bốn người xuống đáy dốc, lại có một cánh cửa, cạnh cửa có một
tủ áo, mỗi người đều từ trong ngăn tủ của mình lấy ra một tấm áo da rồi khoác
vào. Sái Tuyên lấy từ một ngăn trong đó ra một tấm áo lông chồn tuyền một màu
trắng đưa cho Hà Y, nói: “Đây là của cốc chủ, xin cô nương mặc vào, bên trong rất
lạnh”.
Mặc xong áo, mở cánh cửa đó ra, một luồng hơi lạnh buốt phả
thẳng vào mặt.
“Có ba nam nhân chúng tôi ở bên cạnh, hy vọng cô nương không
cần sợ. Nơi đây chuyên dùng để các đại phu giải phẫu, nghiên cứu các chứng bệnh.
Bên trong lưu trữ không ít thi thể vô danh. Thường thì cốc chủ hễ đến đây là ở
liền một mạch mấy canh giờ. Chứng phong thấp của ngài không khỏi nổi mà còn
càng ngày càng nặng cũng có liên quan tới chuyện này.”
Hà Y chợt hiểu vì sao Mộ Dung Vô Phong có bệnh ưa sạch rồi.
Lúc mở cánh cửa cuối cùng ra, bên trong là một khoảng không
gian rộng và cũng rất sáng sủa, bốn bức tường xung quanh đều thắp những ngọn nến
lớn.
Trong căn phòng lạnh lẽo buốt xương đặt khá nhiều bàn đá, có
vài cái để trống.
Người là người chết. Nam có, nữ có.
Mọi người đi vòng qua bàn đá tới một gian phòng khác nhỏ
hơn, trên cái bàn đá giữa phòng có đặt một hộp gấm hình chữ nhật. Như Hà Y thấy,
nó giống như hộp chứa đàn mà những người phú quý thường dùng.
Ba người đồng loạt quay qua nhìn Hà Y, thần sắc cực kỳ nặng
nề, không ai nói gì.
Tựa như cảm thấy mình sắp phải nghe một tin cực kỳ tồi tệ,
Hà Y không tự chủ được, lùi lại dựa lưng vào tường.
“Lão Tạ, ông nói đi”, Triệu Khiêm Hòa thở dài, cuối cùng
cũng mở miệng.
“Xin lỗi, tôi biết đây là một tin rất tồi tệ, có điều cô
nương không thể không biết.”
Hà Y nhìn ông ta, nói: “Nói đi”.
“Bọn chúng đã chặt một chân của cốc chủ, bỏ vào cái hộp này
gửi tới đây”, Tạ Đình Văn nhìn nàng chằm chằm không chớp mắt, rồi đưa tay ra
phòng trường hợp nàng đột nhiên ngất đi.
Thân hình Hà Y lay động, nói: “Mở hộp ra, để tôi xem xem”.
Trong hộp quả nhiên có một cái chân, một cái chân gần như
hoàn chỉnh.
Nếu là một cánh tay, có thể Hà Y sẽ không nhận ra ngay lập tức,
nhưng chân của Mộ Dung Vô Phong vốn không giống người thường.
Tạ Đình Vân hít thật sâu, nói: “Từ nhỏ hai chân của cốc chủ
đã tàn phế, tuy người sớm đã quen với sự bất tiện ấy nhưng đối với sự tàn phế của
mình, từ trước đến giờ người đều rất kiêng kị. Người tuyệt đối không dễ dàng để
người khác chạm vào người mình”.
Triệu Khiêm Hòa nói: “Cho nên ở trong cốc, những người từng
nhìn thấy đôi chân của cốc chủ cũng chỉ có mấy người