bắc dùng khoái mã chuyển tới. Vậy mà Mộ Dung cốc chủ đến
một đồng tiền khám chữa cũng chẳng cần. Nhưng việc lần này cốc chủ thế nào cũng
nhất quyết không chịu xem bệnh cho sư huynh tôi, bất kể bỏ ra bao nhiêu tiền
cũng vô ích”.
Hà Y hỏi: “Việc này thì có liên quan gì tới tôi?”.
Thẩm Bân nói: “Cốc chủ bảo, thương thế ở tay sư huynh là do
kiếm của Sở cô nương, mà cốc chủ lại nợ Sở cô nương một món nợ ân tình”.
Hà Y nói: “Tôi hiểu rồi. Các vị muốn tôi tới năn nỉ Mộ Dung
Vô Phong.”
Thẩm Bân nói: “Tuy kiếm thuật của cô nương cao siêu nhưng
trên giang hồ lại thế cô lực mỏng. Nếu cô nương có thể thuyết phục Mộ Dung tiên
sinh, từ nay về sau cô nương sẽ là bằng hữu của Phi Ngư đường. Trên giang hồ nếu
có bất cứ kẻ nào dám bất kính với cô nương, Phi Ngư đường sẽ không khoanh tay đứng
nhìn. Cô nương cũng biết, kiếm cơm chốn giang hồ không phải chỉ dựa vào thực lực,
còn phải có thế lực nữa”.
Hà Y lạnh lùng cười: “Ngài chắc biết quý sư huynh lúc tỉ kiếm
với tôi toàn dùng sát chiêu. Nếu tôi không vung kiếm tự vệ thì giờ chắc đã
thành một cái xác. Người chết dưới kiếm của quý sư huynh vốn cũng chẳng ít, cho
nên nhát kiếm ấy chỉ đâm vào tay ông ta đã là khách khí lắm rồi”.
Thẩm Bân biến sắc nói: “Ý của cô nương là không đồng ý cầu
xin giúp sư huynh tôi, mà quyết đối địch với toàn bộ Phi Ngư đường?”.
Hà Y đáp: “Trên giang hồ, Phi Ngư đường là danh môn chính
phái. Nếu vì chuyện này mà trở mặt với tôi, vậy tôi cũng chẳng có cách nào”.
Thẩm Bân lạnh lùng cười: “Cô nương vừa mới vào giang hồ chưa
lâu, cậy sức đón gió, đối với việc chốn giang hồ thực chẳng hiểu gì. Cái gì gọi
là ‘oan gia nên cởi không nên thắt’, cô nương thân gái một mình, tính tình như
thế sao có thể lăn lộn lâu trên giang hồ?”.
Hà Y nói: “Hãy còn may giang hồ này không phải của họ Lưu”.
Thẩm Bân chắp tay, nói: “Vậy thì sau này gặp lại”, nói xong nhảy
lên ngựa, thúc roi phi khuất.
Sương mù chưa tan, thậm chí ở giữa hồ lại càng lúc càng dày
hơn, dày đến mức chẳng nhìn rõ đám lá sen phía đằng xa bên cạnh cây cầu cửu
khúc[1'> nữa.
[1'> Cửu khúc kiều là loại cầu có chín lần gấp khúc, chia
thành chín đoạn, bởi theo quan niệm của người Trung Quốc, số chín vừa là số tôn
quý vừa là số may mắn.
Lúc Hà Y tìm thấy Mộ Dung Vô Phong, chàng đang ngồi một mình
trong đình nhỏ ở giữa hồ thưởng trà. Một lư sưởi đặt ngay cạnh ghế của chàng, củi
khô đang cháy phát ra tiếng kêu tí tách, tựa như giúp chàng xua đi không khí ẩm
ướt. Trên chân chàng phủ một chiếc chăn lông chồn trắng muốt mềm mại. Trong làn
sương mù, nước da trắng bệch cùng bộ y phục cũng một màu trắng phau đang khoác
trên người khiến chàng như hòa tan vào sương khói.
Có vẻ như chàng đang đặt toàn bộ tâm tư nghĩ ngợi đến điều
gì đó. Đến mức Hà Y đã tới bên cạnh cũng bắt đầu đắn đo xem rốt cuộc có nên quấy
rầy chàng không. Thực ra nàng nghĩ mãi không hiểu, một người sao có thể ngồi
yên trong một tư thế lâu đến vậy.
Chàng cứ chăm chú nhìn về nơi xa, có vẻ như hoàn toàn không
để ý đến Hà Y đã tới đằng sau lưng mình nhưng đến khi Hà Y lại gần chàng đột
nhiên cất tiếng: “Sao cô nương lại quay về sớm như thế?”.
Hà Y vốn rất tự tin vào khinh công của mình, nàng là một
trong số rất ít người trong thiên hạ có khả năng đi lại mà hoàn toàn không hề
phát ra tiếng bước chân. Vậy mà Mộ Dung Vô Phong, một người tàn phế vốn chẳng
có chút võ công lại có trực giác đáng sợ như thế.
Hà Y không nhịn được hỏi: “Làm sao ngài biết chắc người sau
lưng ngài chính là tôi?”.
Mộ Dung Vô Phong lạnh nhạt đáp: “Tôi có thể cảm giác thấy”.
Hà Y vòng tới trước mặt chàng, với một chiếc ghế rồi ngồi xuống
nói: “Tôi có việc tìm ngài”.
Mộ Dung Vô Phong ngẩng đầu nhìn, đợi nàng nói tiếp.
Đúng lúc Hà Y đang định mở miệng chợt thấy một người áo trắng
bưng hai bát thuốc đi tới rồi đặt xuống bàn đá. Bát thuốc tỏa lên một mùi đắng
chát nồng nồng.
Người áo trắng tuổi khoảng năm mươi, dung mạo thanh thoát,
thân hình cao lớn, hẳn lúc còn trai trẻ phải là một trang mỹ nam tử.
Ông ta đặt khay thuốc xuống bàn rồi ghé vào tai Mộ Dung Vô
Phong nhỏ giọng nói vài câu, dáng vẻ rất mực cung kính. Mộ Dung Vô Phong gật đầu,
nói với Hà Y: “Vị này là Tạ tổng quản, Tạ Đình Vân”.
Hà Y nói: “Rất hân hạnh. Tôi họ Sở, gọi là Sở Hà Y”.
Tạ Đình Vân khẽ cười nói: “Tin cô nương một kiếm đánh bại
Phi Ngư đường tại hạ vừa được nghe kể. Bội phục vô cùng”. Dáng vẻ của ông ta
khi gặp gỡ người khác rất chân thành, không phải loại người dẻo mồm nói lắm.
Không đợi Hà Y tiếp tục hàn huyên, ông ta nói tiếp: “Cô nương thong thả ngồi lại,
tôi có việc, xin lui trước”.
Mộ Dung Vô Phong thấy ông ta đã đi xa mới nhấc tay, đem toàn
bộ số thuốc đổ thẳng xuống hồ.
Hà Y trợn tròn mắt, nhíu chặt mi, kinh ngạc nhìn chàng, nói:
“Thuốc này… ngài không uống?”.
Mộ Dung Vô Phong đáp: “Không uống”.
Hà Y nói: “Nếu như bệnh nhân của ngài không chịu uống thuốc,
có phải ngài cũng khuyên anh ta đổ thuốc đi?”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Đơn thuốc tôi kê, bọn họ sao dám
không uống?”.
Hà Y nói: “Thuốc vừa rồi là do ai kê đơn?”.
Mộ Dung Vô Phon