, vì Kim gia, nàng phải ở lại, đảm bảo an toàn cho Hắc Trọng Minh…… Vết thương trên vai, dường
như đau.
Mẫu Đơn thở
dài một hơi, trong lòng hận không thể như Hắc Trọng Minh, quang minh
chính đại đi luyện quyền, cho dù là không thể luyện quyền, ít nhất cũng
có thể đi theo bên cạnh hắn, đỡ phải cả ngày ở trong phòng lo lắng đề
phòng.
Nếu như,
trong khoảng thời gian này, nàng có thể sử dụng thiết liên (dây xích
sắt) cùng hạng quyển (vòng —- giống Na Tra ấy ^^), giống như huấn luyện
dã thú, đem Hắc Trọng Minh trói ở trên cột, thật tốt biết bao nhiêu?
Thế nhưng,
chẳng biết sao, nàng thật sự không thể tưởng tượng, hắn tinh lực tràn
đầy, bị chế ngự trong hạng quyển, hạn chế động tác ngủ nghỉ thì sẽ ra
sao?
Nàng rất cố
gắng tưởng tượng, Hắc Trọng Minh bị khóa trụ, không thể động đậy. Theo
lý mà nói, hình ảnh kia hẳn là sẽ làm nàng cảm thấy vui sướng, nhưng khi khuôn mặt tuấn tú kia hiện lên ở trước mắt, bao hàm cả đôi mắt đen tràn đầy dục vọng, lại khiến cho tim của nàng đập loạn xạ.
Lại nữa rồi!
Mẫu Đơn đỏ
mặt, dùng sức khép sách trong tay lại, vứt đi những khúc mắc trong lòng
và ánh mắt quấy nhiễu làm tâm trí nàng không yên, bực dọc đứng dậy rời
đi.
Vừa mới bước ra khỏi phòng, nàng vốn chuẩn bị đi xuống lầu, khóe mắt lại nhìn thấy
một vệt ánh sáng. Nàng ngẩng đầu lên, thấy trên hành lang, có một tia
sáng mặt trời quanh co khúc khuỷu chiếu vào.
Phòng đó,
bình thường là đóng chặt, nhưng giờ này phút này, nửa cánh cửa đang mở
ra. Ánh mặt trời vàng óng, rơi trên sàn nhà, đối lập mãnh liệt với hành
lang âm u.
Có lẽ, là khi người hầu dọn dẹp, đã quên đóng cửa.
Tính hiếu kỳ trỗi dậy trong lòng, Mẫu Đơn nhịn không được tiến lên, đi đến hành lang tối tăm kia, bước vào cánh cửa phòng đang mở. Nàng thoáng nhìn thấy
trên bức tường trong phòng, treo một bức tranh.
Trong bức tranh, là một phu nhân, cùng một đứa bé.
Nàng liếc
mắt một cái liền nhận ra cặp mắt lãnh liệt kia, càng không nói dáng vẻ
tuấn mỹ của hắn. Để tìm hiểu, nàng đẩy cửa phòng ra, rồi đi vào.
Đó là một
căn phòng rộng rãi lịch sự tao nhã, ngoại trừ phòng khách nhỏ, còn có
một phòng đọc sách nho nhỏ cùng một gian phòng ngủ, so với tất cả các
phòng ở trong này, điều khác biệt lớn nhất là phần lớn đồ dùng trong
phòng đều là màu trắng.
Chân bàn
nhỏ, tao nhã, đế cắm nến tinh xảo, đèn bàn là chụp đèn thủy tinh có màu
sắc rực rỡ, tất cả đều là màu trắng thanh nhã, mà bút máy trên bàn học
thì có màu hồng phấn.
Rèm cửa sổ làm từ tơ tằm, thoải mái rơi xuống đất, nhẹ nhàng bay phất phơ.
Bốn cột ở giường lớn có mành che, giường gỗ đặt ở chính giữa phòng ngủ màu trắng, hoa văn tinh xảo được chạm trổ phức tạp.
Tất cả những thứ ở đây đều vô cùng thanh lịch tinh tế. Thứ duy nhất có vẻ không hợp, là ở góc tường kia có một tiêu bản con chó khổng lồ.
Theo lý
thuyết, căn trong phòng này không có người ở, nhưng trong phòng không có dấu hiệu của bụi và ẩm mốc, rõ ràng tất cả người hầu đều rất cố gắng
đem chỗ này giữ gìn rất khá, giống như chủ nhân của căn phòng này vẫn
còn ở đây, chỉ là ban ngày ra khỏi cửa, ban đêm lại trở về.
Tầm mắt của Mẫu Đơn trở lại trên bức tranh trong phòng khách nhỏ kia.
Nét bút tinh tế của hoạ sĩ giữ lại được dung nhan xinh đẹp cùng khí chất cao nhã của phu nhân, trong mắt bà còn mỉm cười chân thành. Đương nhiên, nét bút
tinh xảo kia, cũng họa thành công người đứng bên cạnh, xem ra cũng đến
bảy, tám tuổi, nhưng hai mắt đứa trẻ này đặc biệt lạnh như băng.
Đó là Hắc Trọng Minh.
Cho nên, người phụ nữ này, là mẹ hắn sao?
Người phụ nữ xinh đẹp trong bức tranh, có đường nét hao hao giống Hắc Trọng Minh, chỉ có ánh mắt dịu dàng là khác hẳn hắn.
Nghe đồn mẹ
của Hắc Trọng Minh, ở Thượng Hải có thể nói là mọi người đều biết. Cung
Thanh Hà từng là cô gái xinh đẹp nhất trong giới xã giao Thượng Hải,
nàng xuất thân cao quý, trong gia phả còn có người từng làm quan lớn của tiền triều, khi còn trẻ từng đi du học, sau khi về nước gả cho cha Hắc
Trọng Minh, nhưng vài năm sau, đột nhiên ẩn cư không tiếp xúc bên ngoài.
Theo thuật lại, bà bị bệnh nặng, sau khi nằm liệt trên giường bệnh nhiều năm, bị bệnh tật tra tấn giày vò đến chết.
Bé trai
trong bức tranh, vẻ mặt lãnh khốc (lạnh lùng hà khắc), nhưng nắm chặt
tay mẹ mình. Mẫu Đơn nhìn chăm chú vào bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay mẹ
kia, đột nhiên trong lòng thắt lại.
Hắc Trọng Minh không có tâm.
Trong đầu
nàng hiện lên những lời này, nhưng tầm mắt không cách nào dời khỏi bàn
tay đứa bé trong bức họa. Nàng bắt đầu cảm thấy bất an, biết mình hoàn
toàn không nên bước vào căn phòng này.
Nơi này rất
sạch sẽ, rất ấm áp, rất…… riêng tư…… Hắc Trọng Minh cho người giữ gìn
nguyên trạng phòng này nhiều năm, giống như là mẹ hắn vẫn còn sống.
Nhưng Mẫu Đơn biết, mẹ hắn, đã qua đời năm hắn mười ba tuổi.
Trong nhà này, có một căn phòng mà trăm ngàn lần ngươi cũng đừng bước vào.
Lời cảnh cáo của Bạch Diễm Dung đột nhiên vang lên, Mẫu Đơn xoay người, vội vàng
muốn lui ra ngoài, lại đụng phải bút máy hồng phấn trên bàn học, leng
keng vài tiếng, bút máy lăn mấy vòng tr