Snack's 1967
Mẫu Đơn Của Hắc Báo

Mẫu Đơn Của Hắc Báo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323782

Bình chọn: 7.00/10/378 lượt.

nhưng không thể phủ nhận, Harry làm cho nó vui vẻ, đó là chuyện gần đây ta không làm được.

Thế nhưng, đêm qua, sau khi nó bị trách mắng, ôm Harry cùng đi vào giấc ngủ, không cẩn thận ngủ ở ổ chó cho đến khi trời sáng.

Sau khi

người đàn ông kia phát hiện, hắn nổi trận lôi đình, đến nay ta vẫn còn

cảm thấy được, quanh quẩn bên trong căn phòng yên tĩnh là tiếng rít gào

của hắn.

Ta thật sự không thể tin được, người đàn ông kia, lại có thể yêu cầu Trọng Minh……

Ánh nắng

buổi chiều mùa đông, rơi ở trên người Mẫu Đơn, nhưng nàng đọc những dòng chữ này, lại làm cho nàng cảm thấy, toàn thân càng lúc càng lạnh như

băng.

Ngực của nàng, giống bị thúc vào dữ dội, mơ hồ cảm thấy đau. Nàng ôm ngực, sau đó hít vào một hơi thật sâu.

Sau đó, tay nàng lại lần nữa, gấp gáp mở ra trang tiếp theo.

“Ngủ ở ổ chó sao? Mày là chó sao?” Một bàn tay tát thật mạnh trên gương mặt nó, vừa to lại vừa cứng, nó bị cái tát mạnh mẽ kia hung hăng đánh ngã trên mặt đất, nhưng vẫn nhanh chóng

đứng dậy.

Harry bị dây xích sắt trói lại, thấy nó bị đánh, thì lớn tiếng sủa ầm lên.

“Nói đi! Con của Hắc Liệt Phong tao, lại là chó sao?” Cha nổi giận gào rít lên.

Nó cảm giác được máu từ trong lỗ mũi chảy ra, nó vươn tay, lau đi chất lỏng ẩm ướt nóng ấm kia, bình tĩnh trả lời:

” Không phải.”

“Không phải chó? Vậy sao mày coi nó là bạn? Có giường không ngủ, mày còn cố

tình muốn ngủ ổ chó? Mày có biết thanh danh sẽ bị hủy hết không?” Tiếng rít gào một lần nữa lại vang lên, giống như sấm sét, cha nó tức giận

tới nỗi mặt nổi đầy gân xanh, cố gắng giải thích cho nó hiểu.

“Con chỉ là không cẩn thận ngủ quên.” Một cái tát kia, nhanh như chớp giáng xuống, nó im lặng chịu đựng, đau đến

nỗi nước mắt thiếu chút nữa rơi xuống, hai tai bởi vì bị bàn tay kia

tát, làm cho ong ong, lại vẫn nghe được tiếng Harry tức giận sủa, cha

phẫn nộ quở trách:

“Mày còn dám nói sạo! Hắc Liệt Phong tao, không có đứa con trai là chó, ngủ cùng với chó!”

“Con không phải chó!” Nó tức giận trừng mắt nhìn cha, lớn tiếng phản bác.

“Tốt lắm,” Từ bên thắt lưng cha nó lấy ra một con dao nhỏ, đưa qua cho nó, lạnh giọng hạ lệnh.

“Vậy mày giết nó cho tao.” Nó kinh ngạc không thôi, vô cùng kinh ngạc ngẩng đầu

“Giết nó.” Cha lặp lại, lãnh khốc trừng mắt nó, chỉ vào Harry.

“Đem cẩu tạp chủng này làm thịt đi! Không nghe lời tao cho người đánh chết

nó. Xem mày muốn cho nó một cái chết nhẹ nhàng, hay là muốn thấy nó bị

người khác đánh chết.” Nó khiếp sợ không thôi, nắm chặt tay, ngẩng đầu nhìn người cha tàn nhẫn, không chịu nận lấy con dao nhỏ kia.

“Không được, Harry là bạn tốt của con!”

“Bạn tốt ư?” Cha cười lạnh.

“Bạn tốt nặng bao nhiêu, đáng giá bao nhiêu? Đã làm người thì không thể mềm lòng, tình cảm chỉ là thứ vô ích, mày càng sớm học được chuyện này, đối với mày càng có lợi!”

“Cha không thể yêu cầu con làm chuyện này!” Sắc mặt nó tái nhợt, rống lên:

“Mày không thể?” Cha nó nhíu mày một chút, hừ lạnh một tiếng, bàn tay to giương lên, hướng thuộc hạ ở một bên nói:

“Chu Ngũ! Đánh cho ta, từ từ mà đánh!” Chu Ngũ lấy ra một trường côn rắn chắc, điên cuồng đánh liên tiếp vào Harry.

“Dừng tay! Không được đánh! Dừng tay” Harry đã trúng côn thứ nhất, đau kêu ra tiếng, nó xông lên phía trước muốn ngăn cản, lại bị người bên cạnh bắt lấy.

“Dừng tay! Ông buông!” Nó giãy dụa, lại tránh không ra khỏi bàn tay to kiềm chế, chỉ có thể hướng người đàn ông nhẫn tâm ra sức đánh Harry kia, khàn cả giọng hô:

“Chu Ngũ, dừng tay! Dừng tay! Harry, Harry……” Một côn khác lại giáng xuống, Harry mạnh mẽ biến thành tiếng kêu rên nó có ý né tránh, nhưng dây xích sắt lại hạn chế hành động của nó, mỗi côn Chu Ngũ hạ xuống, đều cứng rắn mạnh mẽ, giáng tới tấp trên người nó.

Harry bị

đánh không phải rất nặng, nhưng không nhẹ, rất nhanh, Harry gãy chân,

nứt xương. Harry kêu, khóe miệng chảy ra máu nhưng vẫn chật vật ra sức

giãy dụa né tránh.

“Cha, xin người dừng tay! Bảo ông ta dừng tay!” Nước mắt chảy ra từ hốc mắt, nó quay đầu hướng tới người đã ngồi trên ghế bưng trà uống, khóc lóc cầu xin.

“Người làm ơn, đừng đánh nó nữa! Cha……” Cha nhìn nó, sau đó chỉ vào con dao nhỏ trên bàn.

“Không cần phải xin tao, chính mày có thể cho nó ra đi nhẹ nhàng.”Nó rơi lệ đầy mặt, nhìn khuôn mặt cha không chút thay đổi, lại quay đầu

nhìn, đây là người bạn tốt duy nhất của nó từ nhỏ. Harry thở phì phò,

chân khập khiễng, máu đầy người, thống khổ nhìn nó; giọng nói của cha,

lạnh lùng vang lên

“Con chó kia, là phế vật, cho nên nó không thể thoát ra khỏi dây xích, chỉ

có thể bị người cầm gậy đánh. Cho dù mày đã huấn luyện nó, thì nó cũng

chỉ là chó, mày hiểu không.”

Trong nháy

mắt, nó đã biết, cha nghiêm túc muốn nó tự tay giết Harry, nếu không sẽ

để Chu Nhũ từng gậy từng gậy từ từ đánh chết con chó đáng thương.

Chu Ngũ lại một lần nữa, giơ cao gậy lên.

“Dừng tay!” Nó phẫn nộ rít gào, sau đó quay đầu trừng mắt người hầu đang giữ lấy nó, oán hận nói:

“Buông.” Người hầu nhìn về phía cha.

Nó biết, cha nhất định đã gật đầu, cho nên người hầu mới có thể buông lỏng tay ra.

Lau đi nước mắt trên mặt, nó