t hiện ra chuyện gì? Hay là, hắn đã biết cái gì? Từ vẻ mặt của
hắn, nàng nhìn không ra bất kỳ manh mối gì. Mà vẻ ngoài kia lại giống
như ẩn chứa đau lòng lại càng làm cho nàng hoảng hốt hơn nữa.
Hắc Trọng Minh, không có tâm.
Toàn Thượng Hải ai nấy cũng biết.
Cổ họng nàng khô cháy, rũ mắt xuống, trong lòng bối rối, tự thuyết phục chính mình.
Mãi cho đến khi lau khô cho nàng xong, Hắc Trọng Minh mới đi lấy áo ngủ, cẩn thận mặc vào cho nàng.
Nhưng cái áo ngủ mà hắn lấy đến lại là một cái áo rộng thùng thình, mặc nó trên thân thể nàng làm cho nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé bất lực, bộ quần áo này giống như ẩn chứa mùi vị của hắn, dán sát vào trên thân thể nàng.
Hắc Trọng
Minh ôm lấy nàng bước ra khỏi phòng tắm, đi vào trong phòng ngủ, đến bên chiếc giường rộng lớn mới nhẹ nhàng đặt nàng xuống.
Mẫu Đơn lo
lắng không yên, nhẫn nhịn không được lại ngước mắt nhìn hắn chăm chú,
không hề di chuyển ánh mắt. Nàng nắm chặt hai tay, trong lòng hồi hộp
làm cho nàng hít thở không thông.
Cặp mắt đen không thấy đáy kia cũng nhìn nàng chăm chú một hồi lâu.
Lâu giống như qua hơn một thế kỷ, Hắc Trọng Minh mới nghiêng người, tựa vào bên tai nàng, từ từ nói:
“Tôi vừa nghĩ đến một sự việc.”
Toàn thân Mẫu Đơn cứng ngắc như tượng đá, không thể động đậy.
Hắn phát hiện? Làm sao phát hiện? Chẳng lẽ là bởi vì vết thương cũ kia?
Nàng nên làm thế nào bây giờ?
Bỏ trốn? Nên trốn như thế nào? Nàng thoát được sao? Hắn sẽ không bỏ qua cho nàng!
Hắn sẽ…Vô số ý tưởng khủng bố cứ nảy sinh trong đầu, bay thẳng vào lòng
nàng làm cho lòng nàng co rút lại, từ lúc chào đời cho tới nay, đây là
lần đầu tiên nàng cảm thấy hoảng sợ khủng khiếp như vậy.
Trong khi nàng vẫn còn kinh hoảng không thôi và đang tiến đến gần với tuyệt vọng thì Hắc Trọng Minh lại mở miệng lần nữa.
Giọng nói của hắn thản nhiên và mang theo ý cười.
“Em đã quên uống thuốc.”
Đêm dài yên tĩnh.
Bởi vì có
tiếng động nên đã làm cho Hắc Trọng Minh tỉnh lại. Hắn mở mắt ra, trong
nháy mắt cũng đã tỉnh táo, cặp mắt đen lợi hại đã không có một chút buồn ngủ.
Quấy nhiễu giấc ngủ của hắn, thì ra là người đàn bà ngủ bên cạnh hắn.
Ác mộng đang không ngừng quấy rầy nàng. Nàng chìm sâu bên trong cơn ác mộng, toàn
thân chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, lo lắng lắc đầu, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, liên tục lặp lại lời vô nghĩa.
“Không, không cần…….” “Mẹ……” Một giọt nước mắt từ khóe mắt nàng chảy ra.
“Để cho tôi vào đi…….Làm ơn…..”
“Cứu, cứu mẹ tôi đi…..Ai tới……Ai tới cứu mẹ tôi đi, mẹ ơi………..”Nàng bỗng nhiên khóc lớn lên, nức nở cầu xin:
“Van xin mọi người…..Hãy cứu mẹ tôi……..Van xin mọi người……”Nàng giống như một đứa nhỏ, thân thể cuộn tròn lại, khóc rống cầu xin, bàn
tay nhỏ bé tái nhợt vùng vẫy giữa không trung, như là có ý muốn nắm lấy
cái gì hoặc là nắm lấy ai đó.
Hắc Trọng Minh vươn tay, cầm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh như băng của nàng.
Mười ngón
tay thon dài, lập tức nắm chặt hắn, càng nắm càng chặt, không chịu buông tay. Hai mắt nàng nhắm chặt, rơi lệ đầy mặt, ở trong ác mộng tiếp tục
khẩn cầu.
“Van xin ông……..Van xin ông………..Hãy cứu mẹ tôi……..” Hắc Trọng Minh trầm mặc không nói, nhưng lại nhanh chóng kéo nàng vào trong lòng ngực ấm áp, nhẹ nhàng ôm lấy nàng. Người phụ nữ nhỏ bé dựa vào
trong lòng ngực hắn, lệ vẫn không ngừng rơi, nước mắt nhanh chóng thấm
ướt hết lồng ngực hắn.
Nàng làm ảnh hưởng giấc ngủ của hắn.
Từ ngày nàng bị thương đến nay, nàng liên tục gặp ác mộng, chưa từng bị gián đoạn lần nào.
Hắn hẳn là
nên ra lệnh cho người hầu chuyển nàng đến một phòng khác để dưỡng bệnh,
mới có thể mỗi đêm, sẽ không quấy rầy giấc ngủ quý giá của hắn.
Nhưng mà vì
lý do nào đó, hắn cũng không nói rõ nguyên nhân, từ đầu đến cuối hắn
cũng không có mở miệng ra lệnh cho người hầu chuyển nàng đi, cho nên
nàng vẫn cứ tiếp tục ngủ trong phòng ngủ của hắn.
Qua một lúc lâu sau, tiếng khóc nức nở của nàng mới từ từ ngừng lại.
Hắc Trọng
Minh cúi đầu, chăm chú nhìn vào người phụ nữ nhỏ bé trong lòng, tầm mắt
hoàn toàn không có dời đi. Bộ dáng dựa vào hắn của nàng, thật là nhu
nhược, hoàn toàn không hề phòng bị, nếu không tận mắt nhìn thấy, ngay cả hắn cũng khó mà tưởng tượng, người phụ nữ nhỏ bé kiên cường này, cũng
sẽ có mặt yếu ớt như vậy.
Nếu nàng còn có ý thức, nhất định sẽ không nguyện ý để hắn nhìn thấy bộ dáng yếu đuối này của nàng.
Đôi môi mỏng khẽ nhếch lên không tiếng động, Hắc Trọng Minh vươn tay, dùng đầu ngón
tay cái nhẹ nhàng lau đi nước mắt còn sót lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn
kia, hắn biết rõ nàng đã mơ thấy cái gì. Văn kiện Nguyễn Lão Thất đưa
tới, đã ghi lại rõ ràng những bi thảm mà nàng đã gặp phải trong thời thơ ấu, chính những chuyện đã xảy ra trước kia đã làm cho những đêm gần đây nàng đều ngủ không yên giấc.
Nhìn thấy đôi gò má tái nhợt kia, ngón tay còn dính lệ của Hắc Trọng Minh không hiểu vì sao lại cảm thấy nóng lên một chút.
Hắn không nên để nước mắt của nàng làm dao động ý chí sắt đá.
Mọi người đều nói, hắn không có tim.
Nhưng, người phụ nữ gặp ác mộng này, nước mắt của người phụ nữ này, quả thật đã dao
động cảm
