làm sao? Mỗi một bộ y phục đều diễm lệ, xa hoa, cho dù phu
nhân chỉ toàn mặc trang phục Trung Hoa của các viện thời trang danh
tiếng nhưng nếu nhìn thấy những bộ y phục này, bà cũng sẽ kinh ngạc
không thôi.
Nhưng Mẫu
Đơn chần chừ rất lâu cũng không biết nên chọn bộ nào. Cuối cùng nàng
quyết định chọn bộ sườn xám màu đen thanh lịch nhất đi với giày cao gót
cùng màu.
Có lẽ những
người phụ nữ bước vào nơi này đều cố gắng hết sức để thu hút sự chú ý
của Hắc Trọng Minh, cho nên phong cách trang điểm cùng trang sức phải
thật hơn người, nếu không phải đá quý hay quần áo lông thú đắc tiền thì
cũng là ngọc bích.
Nàng dùng
thời gian ngắn nhất để chuẩn bị, nhìn vào gương để búi tóc thành một
búi, sau đó mở ngăn kéo ra, tìm đông kiếm tây mới tìm được một kẹp tóc
màu đen, cố trụ lại búi tóc.
Cuối cùng sau khi xác định bản thân đã chuẩn bị xong xuôi, nàng cầm lấy ví, mở cửa đi ra ngoài.
Bốn giờ năm mươi phút.
Lúc này Hắc Trọng Minh đã chờ nàng ở phòng khách.
Hắn nam tính và cường tráng, vẫn mặc Âu phục và mang cravat, hai tay thọc vào túi
quần, từ khi nàng bước chân vào phòng thì cặp mắt đen làm cho người ta
hoảng hốt kia cứ nhìn chằm chằm nàng, xem kỹ cách ăn mặc của nàng.
Nàng có thể cảm thấy rõ ràng là người đàn ông này không hài lòng.
Có lẽ nàng
nên chọn bộ quần áo khiêu gợi lõa lồ, căn cứ theo lời nói của Bạch Diễm
Dung thì hắn luôn luôn thích trông thấy bạn gái của mình gợi cảm mê
người.
Hắc Trọng
Minh không có đem cảm giác không hài lòng biểu hiện ra ngoài, ngay cả
lông mi cũng không hề nhúc nhích, chỉ dùng cặp mắt lạnh lùng kia quét
một lần từ đầu đến chân nàng.
Biết rõ là
không nên làm thế, nhưng nàng vẫn bước đến trước mặt hắn, sau đó dừng
lại ngước cằm lên, nhìn vào đáy mắt lộ ra bất mãn của hắn, dường như
muốn khiêu khích hắn. Nàng đang chờ hắn mở miệng.
Hắn nói chuyện rất lãnh đạm, lạnh nhạt.
‘Trong tủ quần áo, ngoại trừ cái này ra, chẳng lẽ không còn cái khác?’ Xem nàng mặc kín không chừa một kẽ hở, lại còn ăn mặc toàn thân màu đen, trông cứ như tang phục.
Mẫu Đơn hít thở thật sau, dời đi tầm mắt, không dám chăm chú nhìn hắn nữa.
‘Không phải.’
‘Những bộ quần áo đó không vừa vặn?’ Hắn lại hỏi.
‘Không phải.’
Tròng mắt của hắn thoáng lóe lên tia sáng.
Nàng chờ hắn phản ứng.
Nàng vốn cho rằng Hắc Trọng Minh nhất định sẽ bắt nàng trở về phòng để thay một bộ y phục khác, rực rỡ và khiêu gợi hơn, nhưng thật ngoài dự đoán của Mẫu
Đơn, ngay cả hỏi hắn cũng không hỏi thêm một câu, ngược lại cầm lấy cánh tay nàng, dẫn nàng bước ra khỏi phòng, ở ngoài cổng lớn đã có một chiếc xe màu đen, có rèm che đợi sẵn ở đó.
Mãi cho đến lúc ngồi trên xe Hắc Trọng Minh mới mở miệng, lạnh giọng ra lệnh cho tài xế.
‘Đến Tứ Quý.’
Tà dương đem bầu trời nhuộm thành màu da cam.
Xe lăn bánh
chạy thẳng về hướng nội thành, mặc dù đã sắp đến hoàng hôn nhưng đám
đông trên đường vẫn không hề giảm đi mà ngược lại càng này càng tấp nập, mọi người đến từ khắp nơi trên thế giới, vì mưu cầu tiền bạc cùng quyền lực mà đều tụ tập đông đủ trong thành phố này.
Đèn nê ông
từ xa xa sáng lên, trông như những cái chén ngọc, tất cả các con phố đều được thắp đèn, ánh sáng dần dần thay thế ánh mặt trời, tỏa sáng rực rỡ
trong bầu trời đêm.
Còn chưa vào đến khu sầm uất thì xe đã rẽ ngang.
Hai bên
đường đều là các cửa hiệu, mặt tiền của các cửa hiệu đều được bài trí
lịch sự tao nhã, trên cửa có theo thêm bảng hiệu, mặt tiền của cửa hiệu
được làm bằng kính thủy tinh cho nên có thể nhìn ra được có đủ thứ vải
vóc, phụ liệu may mặc màu sắc cùng chất liệu phong phú được bày biện bên trong. Điều này cho thấy các cửa hiệu ở đây, đều là các cửa hiệu thời
trang, giúp người ta may y phục.
Xe đi đến nữa đường thì dừng lại trước một cửa hiệu thời trang duyên dáng, thanh lịch.
Nhưng cửa
hiệu này, ngay cả cửa kính thủy tinh cũng không có, chỉ thấy phía trước
là khung cửa bằng đồng chạm khắc tinh xảo, phía sau là cửa gỗ, trông
giống như cửa của các quý tộc thời trước. Xe vừa mới dừng lại, trước cửa đã đứng sẵn một người đàn ông, cung kính mở cửa xe.
Mẫu Đơn còn
chưa kịp phản ứng, thì Hắc Trọng Minh đang ngồi bên cạnh cũng đã bước
xuống xe. Nàng không biết hắn muốn làm cái gì nhưng nàng vẫn theo hắn
bước xuống xe.
Người đàn
ông mặc đồng phục đứng trước cửa, kéo cửa ra đón bọn họ. Hắc Trọng Minh
cũng không thèm liếc mắt nhìn anh ta một cái, đi thẳng vào bên trong
cánh cửa.
Bên trong
cánh cửa, có một người phụ nữ mặc Âu phục mang găng tay lụa màu trắng
lập tức tiến lên nghênh đón, trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú chứa đầy ý cười.
‘Tiên sinh, đã lâu không gặp.’ Cô ta đưa tay ra tiếp nhận áo khoác của hắn rồi giao cho nhân viên cửa
hàng đang đứng phía sau đem vào phòng gửi quần áo treo lên.
‘Ừ.’
‘Mời đi lối này.’ Người phụ nữ kia nói.
Cô ta mỉm cười với Mẫu Đơn, nhẹ giọng nói: ‘Tên tôi là Tố Dung.’
Cô ta đưa tay ra hướng dẫn hai người đi vào hướng bên trong cửa hàng.
Nơi này rất bề bộn nhưng lại là một cửa hiệu có giá cả đắt đỏ.
Tố Dung dẫn
bọn họ đi vào một căn phòng riêng, trong phòng được bài tr