không gây động tĩnh gì e rằng rất khó khăn, trừ phi…”
“Trừ phi thế nào?” Tôi hỏi.
“Có thể có được thủ lệnh của Hàn Kinh, hoặc là trộm được lệnh phù của hắn.”
Thủ lệnh hoặc lệnh phù? trước kia ở Vọng mai sơn trang, tôi hình như đã từng nhìn thấy lệnh phù của hắn…
“Nói lại với Đường Huyên, chờ hai ngày nữa, tôi sẽ nghĩ cách lấy lệnh phù, nếu thật sự không được thì chúng ta sẽ đi bước cuối.’
…
Đêm khuya, tại phủ thái tử.
Cách bức tường trong viện giờ đang náo
nhiệt, bên ngoài còn nghe được tiếng cười lớn bên trong, điều này ngược
lại càng làm cho trong này yên tĩnh lạ thường, như là chỉ có tiếng tim
tôi đập dồn dập, tôi ôm ngực, muốn bắt nó đập nhẹ hơn, sợ người khác sẽ
nghe được.
Ánh trăng dọi xuyên qua cửa sổ, soi vào
trong phòng ánh sáng mờ nhạt, không cần đốt nến cũng vẫn có thể nhìn
thấy mờ mờ đồ vật trong phòng, tay tôi dâm dấp mồ hôi, tôi chỉ sợ sờ vào sẽ lưu lại dấu vân tay, may mà nơi này không có kỹ thuật kiểm nghiệm
vân tay, tôi mừng thầm.
Hàn Kinh cất lệnh phù ở đâu? Lúc trước ở
Vọng mai sơn trang thì hình như là hắn để trong thư phòng của Mai Tốn
Tuyết, giờ thì Mai Tốn Tuyết không có ở đây, lệnh phù sẽ để ở đâu? Cho
dù không tìm thấy lệnh phù, cũng có thể trộm thư của hắn, sau đó để cho
Đường Huyên bắt chước, có thể có chút tác dụng.
Hôm nay còn phải cám ơn vị quận chúa
ngang ngược kia, cô ta không nên đến phủ thái tử, Hàn Kinh tiếp đón cô
ta, kết quả lại còn đưa tới một cô gái con nhà quyền quý, không phải là
con của thế tử hay quận chúa gì đó, mà là con một vị thượng thư. Rồi sau đó mở tiệc xa hoa, tôi bực mình, bọn họ là những người quyền quý, chẳng lẽ lại hủ bại sa đọa vậy sao? Hàn Kinh và Hàn Chiêu thân là hoàng tử mà không chú ý đến thân phận chút nào sao? Như vậy không lẽ muốn cho lão
hoàng đế phá sản sao?
Tôi vừa lắng tai tôi nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, vừa dùng cả tay chân để tìm kiếm đồ vật, tìm cả nửa buổi vẫn không có kết quả, đang nản lòng, đột nhiên tôi tìm được dưới chiếc gối
có một ngăn bí mật, tôi liền vui sướng, nhất định là có giấu vật gì ở
đó!
Tôi mở nhẹ nhàng ra, phát hiện đó là một
cái hộp gấm, tôi mở hộp gấm ra, nhìn xem bên trong có gì, lại thất vọng, không phải là lệnh phù mà tôi đang muốn tìm, mà là một vật nhỏ bé nằm
gọn trong lòng bàn tay được điêu khắc bằng gỗ, tôi giơ lên ánh trăng để
nhìn cho rõ hơn, đó là một con hổ nhỏ rất đáng yêu, nét điêu khắc còn
thô sơ, không được tinh xảo lắm, có vẻ như đã có lâu rồi, lại rất trơn
nhẵn, nhìn là biết là đã được thường xuyên cầm trên tay ngắm nghía,
nhưng tôi có cảm giác nhìn con hổ này quen quen!
Hai con hổ con cùng nhau chơi đùa, nhưng một con thì thiếu lỗ tai, một con thì mất đuôi…
Ý thức tôi đột nhiên “bang” một tiếng, sống lưng lạnh toát, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
…
Tôi lén lút quay trở lại tiệc rượu, bọn
họ còn đang uống rất náo nhiệt vui vẻ, Hàn Chiêu ngồi giữa, thản nhiên
liếc nhìn tôi, cũng không hỏi vừa rồi tôi đi đâu làm gì.
Một người đàn ông chừng hơn hai mươi tuổi lảo đảo đứng dậy, tay cầm chén rượu hướng về Hàn Kinh lớn tiếng nói:
“Điện…điện hạ, chúng ta diệt trừ tên tay sai đó đi, cũng là để cho Chu
quốc thấy được sự lợi hại của chúng ta, để…để bọn chúng không nghĩ là
chúng ta sợ bọn chúng!”
Người này uống đã say nên nói năng líu
hết cả lại, cái mà bọn họ đang nói đến chính là một thế lực mới nổi lên ở cửa ải Biên Sơn, cửa ải Biên sơn là nơi giao giới giữa nước Chu và nước Hung Nô, trên cơ bản là địa phận tranh chấp của hai nước, nơi đó không
khác gì một sơn trại, nhưng gần đây lại nổi dậy khống chế gần hết khu
vực biên giới, thương nhân Hung Nô qua lại đó đều bị cướp, người Hung nô nghi ngờ là sau lưng chúng có nước Chu đứng đằng chống lưng.
Hàn Kinh nhìn người đàn ông đó, thản
nhiên cười, nói: “Chuyện này không cần Kính Thần động thủ, đó chỉ là một lũ ô hợp mà thôi, không làm gì được đâu.”
Hàn Chiêu cười cửa miệng nhìn Hàn Kinh,
tôi nghĩ anh ta đang nghi ngờ nhất định đám người kia là thế lực do Hàn
Kinh âm thầm đào tạo.
Tôi cũng chột dạ nhìn Hàn Kinh, thái độ
của hắn vẫn lạnh lùng bình thản như vậy. Tôi nhớ đến con tiểu hổ trong
thư phòng, không biết sao lại trùng hợp đến như vậy, có lẽ nào bài hát
“Hai con hổ con” hôm đó tôi hát cũng là bài hát của thời đại này?
Nghĩ kỹ thì không thể nào, chỉ có thể là
bài hát đó Hàn Kinh có lẽ đã từng nghe qua, chẳng lẽ là do trước đây
Trúc Thanh đã từng hát, vậy Trúc Thanh cũng là người xuyên qua tới đây.
Cũng chỉ có thể như vậy, xem ra tượng gỗ kia mòn đến như vậy, ít nhất
cũng phải hơn mười năm sau rồi.
Tôi nhớ Mai Tốn Tuyết từng nói, Trúc
Thanh chính là Trương Tĩnh Chi, Trương Tĩnh Chi chính là Trúc Thanh! Lúc đó Hàn Kinh cũng nói tôi là Trúc Thanh, mà cũng gọi tôi là Tĩnh Chi,
chẳng lẽ hơn mười năm trước hại cho nước Hung nô từ thắng chuyển thành
bại, người phụ nữ làm cho hơn mười vạn đại quân Hung nô không phục là
Trương Tĩnh Chi tôi sao?
Tôi thật sự bị mất trí nhớ sao? Lần đầu
tiên tôi hoài nghi trí nhớ của mình! Nếu đúng vậy, thì tại sao cuộc sống của tôi trước nay vẫn liên tục? Căn bản