Disneyland 1972 Love the old s
Lùng Bắt Tim Em

Lùng Bắt Tim Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323154

Bình chọn: 8.00/10/315 lượt.

ông trì hoãn thêm giây phút nào, một lòng thầm nghĩ muốn thật nhanh đào tẩu về nhà.

“ Y Nhu, ngươi thực sự không tham gia hoạt động ngoại khóa cuối tuần ở suối du lịch Sam Lâm sao ? ” Tú Khánh quấn quýt lấy nàng hỏi.

“Ân ta muốn ở nhà chiếu cố việc làm ăn buôn bán của cửa tiệm, cho nên … ”

“ Chỉ có một lần thôi, không tham gia thì sẽ rất tiếc đấy ! ”

“ Không được, phụ thân ta vừa mới xuất viện, ta không thể để ông vất vả hơn

được, thực xin lỗi. Nguyên bản đã hai đứa đã hẹn sẽ cùng đi …”

“ Ai, được rồi. Ta cũng biết hoàn cảnh nhà ngươi mà. Tuy rằng thực đáng tiếc, nhưng là cũng không có biện pháp nào khác, bất quá nói cho ngươi biết

một tin ! Ta không phải là người thất vọng nhất nếu ngươi không đi, thất vọng nhất sẽ là một đống lớn nam đồng học nha! ”

“Đừng có dụ dỗ ta ! ”

“ Là thật nha, lừa ngươi làm chi, ngươi không phát hiện ra đám nam sinh đó

thôi, không dưng lại chạy tới dự thính, còn không phải là nhìn ngươi,

lần này hai ban đến suối Sam Lâm cắm trại, ăn thịt nướng là nhằm tăng

cường mối quan hệ hữu nghị, nghe nói đó là chủ ý của bọn hắn, trong đó

người phụ trách hoạt động bên nam sinh cũng không tệ lắm đâu a ~ ”

“ Ngươi biết mà, ta không có tâm tình nào mà nghĩ đến chuyện tình cảm bây giờ.”

“ Vẫn còn để chuyện với Chuy Thạc Ngạn trong lòng à, quên cái tên vô tâm ấy

đi, nếu không phải ngươi ngăn ta, ta thực muốn đánh hắn một trận.”

Y Nhu không nghĩ sẽ nhắc đến chuyện gì có liên quan đến Thạc Ngạn, sự tổn thương vẫn in sâu trong tâm trí cùng nỗi đau không thể cất thành lời,

tuy nhiên nàng không có thời gian cùng trí lực để đi nhớ lại đoạn tình

cảm đã qua, trước mắt, tâm tư nàng đều để hết ở chuyện nhà.

“ Thôi, không nói chuyện tiếp nữa, ta phải mau trở về. Đối với ta, thứ gì cũng

có thể mất đi, chỉ riêng gia đình là không thể, ba ba cùng tiểu Kiệt

chính là chỗ dựa của ta. Ta hiện tại thầm nghĩ phải hảo hảo chăm sóc

cùng bảo hộ bọn họ, cái gì cũng không có thời gian để để tâm đến. Thời

gian không còn sớm, ta đi nha, bye !!!”

Nghĩ đến những người thân đang ở nhà, cước bộ nàng không khỏi có chút nhanh

hơn. Thật muốn mau mau trở về nhà , cùng ba ba và tiểu Kiệt một nhà ba

người vui vẻ trong căn nhà nhỏ, hôm nay nàng muốn nấu món ba ba thích ăn nhất, cá kho tàu cùng chắn sườn hầm.

Lòng của nàng thực thoải mái cùng thỏa mãn, tuyệt không nghĩ đến vận mệnh

trớ trêu đùa bỡn số phận con người. Tâm tình sáng sủa không bao lâu, sẽ

thấy tin dữ đột nhiên tìm đến, bao phủ tất cả dưới một tầng mây đen, u

ám.

Bệnh tim của phụ thân một lần nữa lại tái phát, nguyên nhân là do chủ thuê

nhà không có ý định tiếp tục kéo dài hợp đồng cho thuê, đem bán mảnh đất này cho một tập đoàn tài chính nào đó đang có ý định khai phá quy hoạch khu vực này. Đến khi thông tri gửi đến khiến cho phụ thân lo lắng hơn

là tức giận. Số tiền trăm ngàn đi vay, rồi cửa hàng tiện lợi vất vả kinh dohắn bấy lâu giờ đây thoáng chốc hóa thành hư ảo, chính vì vậy khiến

cho bệnh tình chuyển biến xấu, cuối cùng thì vĩnh viễn từ biệt cõi đời.

Đã không còn phụ thân, cũng chẳng còn chỗ mưu sinh! Chưa bao giờ Y Nhu

nghĩ tới sẽ có một ngày như vậy, vĩnh viễn mất đi tất cả mọi thứ.

Nàng không thể tiếp nhận được sự thật này, phụ thân đã theo bước mẫu thân

rời bỏ thế gian này, một trăm ngàn mà phụ thân sinh thời vay của người

ta, thử hỏi nữ hài hai mươi như nàng làm thế nào để hoàn lại ?

Có mấy tên du côn thấy nàng một thân một mình, thần trí lại không rõ ràng, liền đi theo phía sau nàng.

“ Lão đại, nữ nhân này dáng người không tệ đi.”

Một tên lâu la khác mon men phụ họa theo. “ Vẫn còn nhỏ lắm a, so với con nhỏ lần trước còn nhỏ hơn.”

Này đôi mắt lão nhân trung tuổi nhìn nàng chằm chằm, tà ác nói: “Đơị đến

đoạn nào vắng vẻ, ít người qua lại, đem nó về ‘ Nghiệm hóa ’. ”

Không biết đã bước đi bao lâu, Y Nhu liền té ngã trên mặt đất, thế nhưng đến

cả đầu gối chảy máu nàng cũng không ý thức được, nàng cả người chìm

trong vô thức, cái gì cũng không nghĩ đến, chỉ hy vọng sự lạnh giá cùng

bóng tối của mưa bụi và đêm tối có thể nuốt chửng lấy nàng.

Nhân cơ hội đó, bọn người nãy giờ theo đuôi nàng định tiến lên bắt người thì thình lình xuất hiện một vị nam tử đứng ra ngăn trở. Người này không

phải ai khác, Thạch Đồng.

Rõ ràng người xuất hiện là một tay Trình Giảo Kim mà, tự dưng xuất hiện

phá hư hảo sự của bọn hắn, nghĩ đến đây cả ba tên cùng không cam lòng

nhìn miếng mồi ngon dâng đến miệng rồi còn bị người ta nẫng mất, ác ngôn ác ngữ mắng: “ Thối tiểu tử, bớt lo chuyện bao đồng, thức thời thì …”

Chữ cút còn chưa xuất ra, ba tên kia đều bị xấp tiền mặt trên tay Thạch

Đồng hấp dẫn.

“ Làm phiền ba vị theo ta qua bên kia thương lượng chút chuyện. ” Thạch Đồng

nét mặt tự nhiên, đưa tiền làm mồi nhử. Ba tên tham tiền lập tức theo

đuôi mà đi qua chỗ khác, trong lòng mỗi tên đều có chung một cái suy

nghĩ, may mắn hôm nay lại gặp được một tên coi tiền như rác. Lại không

biết thế nào là miệng nam mô bụng một bồ dao găm là thế nào, sau khi họ

minh bạch câu nói trên thì sẽ biết thế nào là ‘đi đêm lắm có ngày gặp ma ’

Y