(chồng của cô – dượng)
và Thành Cổn Trát Bố ca ca. Còn chưa đi được bao xa, nghe thấy từ phía
sau tiếng vó ngựa rầm rập vang một vùng. Một giọng nam tử bô lô ba la
nói cái gì đó, Kim Lục Phúc nghe không hiểu, tiếp tục đi về phía trước.
Tiếng vó ngựa phía sau càng ngày càng gần, một người một ngựa nhanh
chóng phóng lên trước, chặn ngang trước mặt hắn.
Ánh mặt trời gay gắt khiến hắn phải nheo mắt lại, nhìn xung quanh một
vòng, ai ya, có không ít người nha, đây có được tính là truy đuổi chặn
đường không nhỉ?
"Các vị có gì chỉ giáo?" Kim Lục Phúc hỏi.
Lại là bô bô một đống thứ, hắn không hiểu ra sao, bất đồng ngôn ngữ cũng là một chuyện phiền toái.
“Không dám chỉ giáo gì cả, tiểu thư nhà ta muốn gặp ngươi thôi.” May mắn có người nói được ngôn ngữ Trung Nguyên.
"Không muốn gặp." Kim Lục Phúc nói, xoay người muốn chạy. Càng nhiều người càng bất lợi.
“Không cho phép ngươi từ chối.” Nam tử vừa nói xong, roi trong tay đã phóng tới định trói Kim Lục Phúc lại.
Kim Lục Phúc nhẹ nhàng nhảy về phía sau tránh, cau mày nói: “Trước khi
ra tay cũng không biết kêu lên một tiếng, cũng may là động tác của ta
nhanh, nếu không bộ mặt này đã bị ngươi hủy.”
Còn đang than thở thì đám người cưỡi ngựa đó đã vây quanh lại đây, quát
ầm ĩ, giỏi lắm, hơn chục ngọn roi, thi nhau vung về phía hắn, nếu như bị trúng chắc chắn rất khó coi. Hắn linh hoạt vừa tránh né vừa suy nghĩ
làm cách nào để thoát thân, cứ đánh tiếp như vậy tuy không làm bị thương hắn, nhưng buổi trưa hắn ăn uống linh tinh như vậy sẽ nhanh chóng bi
tiêu hóa, hắn sẽ phải chịu đói mất.
Thoát thân thế nào nhỉ… đương nhiên trong ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách, chỉ có kẻ ngu mới lãng phí thể lực ở nơi này để tránh roi.
“ A Y Nỗ Nhĩ, cô đến thật đúng lúc, có thể chứng minh ta không khi dễ
cô.” Kim Lục Phúc vừa tránh vừa hét về phía sau lưng bọn họ, sau đó nhân cơ hội bọn họ quay đầu lại nhìn, động tác quất roi chậm lại, ngay lúc
đấy lộn một vòng, nhảy ra khỏi vòng vây, cảm giác trời đất bao la dưới
chân thật tuyệt. “Ha ha, thật ngại quá, ta vừa ăn cơm xong, còn chưa kịp ngủ, có chút mệt mỏi, ta đi trước một bước nha.”
Mặc dù mười mấy người phía sau đều cưỡi lương mã, nhưng sau hai năm ở
núi Côn Lôn thì kỹ thuật khinh công của Kim Lục Phúc đã tiến bộ vượt
bậc, cắt đuôi bọn họ là quá dễ dàng, trong lúc bọn người đó rống to giận dữ thì bóng dáng hắn chỉ còn lại một chấm nhỏ phía xa xa
Trở lại rừng đào tuyệt đẹp kia, Kim Lục Phúc gác chân nằm dài trên thân cây, ngắm nhìn trời xanh xuyên qua những cánh hoa.
“Định ngắm nhìn hết cả một mùa hoa đào, nhưng xem ra không có duyên a,
thôi kệ, hoa đào ở đâu chẳng có, sang năm tới nhìn lần nữa cũng được. A Y Nỗ Nhĩ ơi là A Y Nỗ Nhĩ, cô cũng không phải không mua nổi bồn tắm, mà
đi chỗ nào tắm không đi, bao nhiêu con sông dòng suối như vậy, sao ngươi cứ phải đến nơi này tắm cơ chứ…” Kim Lục Phúc oán thán, xem ra nhà A Y
Nỗ Nhĩ rất có thế lực nha. Bỏ đi, cường long không thèm đè rắn độc, có
lẽ hắn nên quay về địa bàn Trung Nguyên của hắn đi thôi.
Ngủ thẳng tới nửa đêm mới tỉnh dậy, Kim Lục Phúc nhẹ nhàng nhảy xuống
đất, không bạch, đành phải cướp của người giàu chia cho kẻ nghèo là hắn
thôi. Ban ngày hắn đã nhìn qua, Trác phủ phía đông thành canh phòng rất
lỏng lẻo, có lẽ do người dân nơi này thành thật chất phác.
Đêm tối trong veo, mặc dù… không lạnh lắm, nhưng gió trên núi thổi xuống cũng có chút buốt buốt, lướt qua những cành lá khiến lá cây rung xào
xạc, Kim Lịc Phúc đi nhanh tới ngoài thành, động tác nhanh nhẹn, lặng lẽ vượt qua tường thành chạy thẳng tới Trác phủ. Còn vàng bạc, châu báu để chỗ nào trong phủ thì hắn không biết, nhưng sản nghiệp lớn như vậy,
chút bạc vụn có lẽ cũng dễ kiếm thôi.
Dè dặt tránh né thị vệ tìm kiếm thư phòng, mấy gia đình quan lại giàu có thường giấu mấy thứ bảo bối trong thư phòng, sau đó còn tưởng rằng
người khác không biết… cha hắn cũng như vậy.
Phủ đệ của quý tộc Duy Ngô Nhĩ có điểm khác biệt, nhưng mấy năm trước ở
kinh thành, hắn từng thấy qua phòng ốc của người Hồi, cho nên cũng không cảm thấy ngạc nhiên. Tìm mấy gian phòng mới nhớ ra một vấn đề, loại nhà này cũng có cái gọi là “thư phòng” sao?
Cẩn thận đi tới, chợt thấy phía trước có một nam tử cao lớn đến gần, mặc dù bên cạnh không có người đi cùng, nhưng nhìn dáng dấp điềm đạm ôn tồn bước đi thế kia, lai lịch chắc không nhỏ, nhưng… tại sao hắn cứ đi vài
bước lại cứ liên tục nhìn đông ngó tây? Chẳng lẽ hắn cũng đến vay tiền?
Chẳng lẽ trong thành này chỉ có Trác phủ có tiền? Sao tất cả mọi người
đều tới mượn tiền vậy? Nhưng dù sao có người đồng đạo như hắn thì cũng
không cần phí sức lực, chờ đi theo vị huynh đài này mượn một ít cũng
tốt.
Nam tử cẩn thận bước đi, Kim Lục Phúc lặng lẽ bám theo sau, mãi tới khi
dừng trước một tòa bạch ốc, không ngờ ở cửa lại không có thị vệ, nam tử
nhẹ nhàng nghiêng mình đi vào. Kim Lục Phúc nấp sau cây cột chờ đợi.
Bỗng nhiên nghe được một tiếng hô hoảng hốt của nữ tử, sau đó lại một
đống ngôn ngữ bô lô ba la, mặc dù không hiểu, nhưng giọng nói lại rất
quen thuộc
