Old school Easter eggs.
Lãnh Khốc Phu Quân

Lãnh Khốc Phu Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322443

Bình chọn: 7.5.00/10/244 lượt.

rọng thương, Tiêu Diêu có chút giao tình với Hàn Ngự Tuyệt,

nên mang tiểu nữ đi Tuyệt Mệnh Môn tìm hắn ta. Tiêu Diêu nói, hắn muốn

giết kẻ đã thuê sát thủ giết tiểu nữ. Nhưng… vô tình chúng ta xông nhầm

vào nơi của một lão nhân. Tiêu Diêu ca ca nhìn thấy mặt lão xong, lão

liền nổi điên muốn đánh nhau với Tiêu Diêu ca ca. Tiêu Diêu phải che

chắn cho tiểu nữ, nên trúng hai chưởng của lão. Tiểu nữ không biết vì

sao từ đó huynh ấy vẫn hôn mê. Tất cả y sinh trên đường đều nói không

cứu được, tiểu nữ chỉ còn biết đưa huynh ấy tới Bách Hiểu Đường cầu cứu. » (Sở Sở: Cụ thể ra sao mời xem Long ngâm Phượng vũ hệ liệt – chi tam

‘Cô nương, ngươi thực phiền phức’)

Lục Tây Lâm gật đầu. « Quả nhiên là thế, Xích Luyện Chưởng của Tuyệt Mệnh môn. »

« Hả ? » Phượng Thanh Trúc nhịn không được kêu lên.

Tiểu Thiền khóc càng to. « Lục Đường chủ, cầu ngài cứu Tiêu Diêu mà. » Chỉ còn thiếu quỳ xuống dập đầu thôi.

Lục phu nhân thở dài, vỗ nhẹ vai nàng. « Cô nương đừng nóng. »

Lục Ánh Nguyệt hít một hơi thật sau. « Theo ta biết, Xích Luyện Chưởng

chỉ có một cách chữa. » Nàng quay sang nhìn Khuynh Thành. « Xích Luyện

Chưởng và Hàn Băng Chưởng là tuyệt kỹ chân truyền của Tuyệt Mệnh lão

nhân. Xích Luyện Chưởng và Hàn Băng Chưởng khắc chế lẫn nhau, trúng Xích Luyện Chưởng chỉ có thể dùng Hàn Băng Chưởng bức nhiệt khí trong cơ thể ra, còn không tiên dược cũng bó tay. »

« Làm sao bây giờ. » Minh Hà đã cuống phát khóc.

« Người luyện chưởng lực tới mức như thế tuyệt không phải người thường. Nếu ta không nhầm, lão nhân kia hẳn chính là Tuyệt Mệnh lão nhân. » Ngữ khí Lục Tây Lâm trầm trọng thêm một chút. « Đệ tử của lão rất đông,

nhưng được chân truyền của lão chỉ có một mình Hàn Ngự Tuyệt. Giải Xích

Luyện Chưởng của lão, cũng chỉ có Hàn Ngự Tuyệt. » Chỉ có kẻ kia mới cứu đc Tiêu Diêu, không có ai khác làm được.

Tiểu Thiền chớp mắt, nước mắt lại trào ra. « Lãnh Diện Diêm La luôn độc lai độc vãng… »

« Làm sao bây giờ ? » Khinh Yên cũng hoảng, kéo kéo áo Ánh Nguyệt.

Đầu óc Khuynh Thành quay cuồng, tay khẽ bóp trán, nhẹ nhàng xoa xoa Thái Dương.

Minh Hà cuống quýt. « Mau gọi cha và ca ca muội tới. » Cha và ca ca của nàng tuyệt đối xứng danh thần Y. »

« Không cần. » Khuynh Thành bất đắc dĩ mở miệng. « Tiểu Thiền, mau mang muội tới Tuyệt Mệnh Môn tìm Hàn Ngự Tuyệt. »

« Khuynh Thành… » Tiểu Thiền mắt nhòe bóng nước. « Không ích gì đâu.

Lãnh Diện Diêm La vốn vô tình, hắn sẽ không cứu Tiêu Diêu đâu. »

Phương Thanh Trúc cũng khuyên. « Khuynh Thành, cháu hồ đồ rồi sao ? Tìm hắn thì có ích gì ? »

« Ta mang muội đi. » Ánh Nguyệt trầm ngâm cả nửa ngày liền mở miệng. «

Tuyệt Mệnh môn không xa nơi này, ba ngày ba đêm cũng đủ cả đi lẫn về. »

Lục Tây Lâm trầm giọng mắng con gái. « Ánh Nguyệt, đừng làm càn. » Con

gái hắn sao thế ? Sao lại có ý tưởng không thiết thực như vậy nhỉ ?

« Nhưng mà… » Ánh Nguyệt biết ý quay sang Khuynh Thành, nàng định làm

sao đây ? Có định công khai chuyện nàng và Hàn Ngự Tuyệt không ?

Khuynh Thành bóp bóp trán. « Lục thúc thúc, đại ca cháu còn chịu được bao lâu ? »

Lục Tây Lâm thở dài. « Nửa tháng. » Sau đó tùy xem thiên ý ra sao.

Nàng chống tay lên cửa, hoảng hốt chạy ra ngoài. « Cháu muốn yên tĩnh

một chút. » Tạm đặt hi vọng lên Thần y cô phụ (chồng của cô) của nàng

vậy.

Trời ơi… ai nói cho nàng biết nàng phải làm sao bây giờ ?

*

Mộ Dung Ý Vân muốn giết người !

Kiếp trước nàng đã gây nghiệp chướng gì mà kiếp này lại sinh ra hai đứa con bất hiếu như vậy ??

Hôn sự của nữ nhi vừa mới giải quyết xong, tiện đường mắng cho vợ chồng Giang Tử Ngang một trận, để cởi bỏ khúc mắng trong lòng bọn họ nhiều

năm qua. Nàng còn chưa kịp cao hứng việc bản thân có công giúp đỡ một

đôi vợ chồng hàn gắn, lại truyền đến tin tức con nàng bị trọng thương.

Hai đứa con bất hiếu, không thể yên lành mà sống à !

Nhi tử của nàng cũng thật là… ăn lắm thừa hơi đi trêu chọc cái Tuyệt Mệnh lão nhân hỗn đản kia làm gì.

Tới nơi trời đã khuya, Bách Hiểu Đường cũng đã muốn loạn cào cào. Tiền

nhiệm Đường chủ Mộ Dung Ý Vân giờ đang phát hỏa. Nàng vừa tới Bách Hiểu

Đượng lập tức một cước đá bay đám thuộc hạ lắm lời thăm hỏi, chạy thẳng

tới nơi nhi tử của nàng đang nằm. Mấy đêm rồi nàng không chợp mắt được,

phải đi thăm nhi tử ngay, làm sao có thời giờ tán phét chứ.

«

Nhi tử, ngươi chết chưa hả ? » Nàng lại một cước đá bay cửa phòng, dọa

Tiểu Thiền đang ngồi bên giường muốn chết. Đối với hành vi lỗ mãng của

nàng, thân là trượng phu, Độc Cô Hàn cũng chỉ có thể lắc đầu. Tuổi cũng

đã lớn như thế mà tính tình vẫn còn nóng nảy.

« Người là… »

Tiểu Thiền cẩn thận nhìn vị thiếu phụ vừa xông vào, nhất thời đoán không nổi thân phận nàng. Nàng gọi Tiêu Diêu là nhi tử ? Nhưng nhìn qua nàng

chỉ tầm mới bốn mươi là nhiều, làm sao có thể có đứa con lớn như vậy ?

Mộ Dung Ý Vân vừa thấy Tiểu Thiền đáng yêu, liền vừa lòng nhìn nàng. «

A, cô nương chính là Tiểu Thiền hay được nhắc tới phải không ? » Cô con

dâu này vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, nàng cực kỳ vừa lòng, thằng bé ngốc

nghếch kia ánh mắt cũng không tệ.

« Chính là tiểu n