Lãnh Khốc Phu Quân

Lãnh Khốc Phu Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322541

Bình chọn: 7.5.00/10/254 lượt.

ữ. Bá mẫu người là… » Tiểu Thiền tò mò nhìn nàng.

Mộ Dung Ý Vân cười. « Con dâu, lần đầu ra mắt, mong được chỉ giáo ! »

(Thua, câu này là con dâu nói chứ sao lại mẹ chồng nói nhỉ ?)

« Hả, người thật sự là mẫu thân của Tiêu Diêu sao ? » Mẹ chồng này thật trẻ nha.

« Đúng vậy đúng vậy. » Mộ Dung Ý Vân cười gian kéo tay Tiểu Thiền qua,

mắt liếc thấy Phượng Vũ trâm trên đầu nàng, cười càng hào hứng. « Thật

là con dâu tốt. » Long Ngâm Phượng Vũ vốn là một đôi phu thê kiếm, con

nàng nếu đã đưa cho nàng ta Phượng Vũ kiếm, hẳn chính là xác định rồi.

(4)

« Bá mẫu, người thật là trẻ nha. » Không hiểu nàng bảo dưỡng nhan sắc bằng cách nào nữa.

« Hắc hắc, bởi vì ta sống vui vẻ, hay cười, nên trẻ lâu. » Nàng mặt mày hớn hở.

Độc Cô Hàn nâng con trai dậy, bất đắc dĩ nói với lão bà. « Vân nhi, hai người ra ngoài trước đi. » Nhi tử bị thương sắp chết, nàng còn có tâm

tình cùng con dâu nhàn rỗi tán gẫu.

Mẹ chồng con dâu nhìn nhau, Ý Vân gật đầu. « Được. » Nàng biết lão công muốn dùng nội lực ngăn chặn các luồng khí tức đang đánh nhau trong cơ thể nhi tử, nàng nên ra ngoài gác cửa là hơn.

Mộ Dung Ý Vân kéo tay con dâu lui ra ngoài,

tiện thể tán gẫu vào câu. Vừa nghe nàng đến giữa đêm, lãnh đạo cấp cao

của Bách Hiểu Đường là vợ chồng Lục Tây Lâm lập tức chạy tới.

« Tỷ tỷ. » Lục phu nhân chạy lại đầu tiên thỉnh an.

Mộ Dung Ý Vân khoát tay. « Rồi rồi rồi, không cần đa lễ này nọ. »

Lục Tây Lâm liếc mắt vào cửa phòng. « Tỷ tỷ, ta thật vô năng bất lực. » Không cứu được Tiêu Diêu.

« Lạc quan chút đi, các ngươi không phải đã báo cho Lang băm với Ngâm

Phong sao ? Gã lang băm kia không phải được xưng tụng Thiên hạ đệ nhất

Thần y sao ? Không có vết thương nào không trị nổi. Không phải từng nói

Tồi Tâm chưởng không cứu nổi sao ? Vậy mà năm đó hắn vẫn cứu được Bệnh

Thần Kinh đại ca. Nhiều năm rồi, y thuật của hắn hẳn là còn tăng thêm

chứ. » Nàng tuy có lo lắng cho nhi tử, nhưng vẫn cố gắng suy nghĩ tích

cực. Việc tới nước này, có lo cũng vô ích.

« Tỷ tỷ, đại tỷ đâu ? » Đại tỷ mà Lục phu nhân nói tất nhiên là Phượng Thanh Hà.

« Tuyết Đường đã có tổ ấm, vợ chồng nàng ta dĩ nhiên là về Tận Thiên

cốc tiêu dao khoái hoạt rồi. » Nhân tiện lôi cả vợ chồng Mỹ nữ tỷ tỷ về

luôn. (Mỹ nữ tỷ tỷ là cách Ý Vân gọi Nhược Nhan, năm đó vốn là Thiên hạ

đệ nhất mỹ nhân)

« Tỷ tỷ, ra đại sảnh nói chuyện thôi. » Nửa đêm nửa hôm đứng ngoài phòng khách, còn ra thể thống gì.

« Lão công nhà ta còn ở trong đó, nội lực người ta thâm hậu như thế, có thể bảo vệ tâm mạch cho Tiêu Diêu. » Đứa bé này thật chẳng hay ho gì,

võ công không phải rất lợi hại sao ? Sao lại có thể bị thương thành như

vậy.

« Tỷ tỷ, tỷ phu tuy võ công cao cường, nhưng mà… » Nhưng mà vô dụng thôi.

Mộ Dung Ý Vân phiền não thở dài. « Đừng nói nhưng mà, là Xích Luyện

Chưởng, ta biết. » Đại danh Tuyệt Mệnh lão nhân như sấm đánh vang tai,

sao nàng không biết.

*

Phòng khách của Bách Hiểu

Đường, một đám người ngồi lặng lẽ, ai cũng im lặng, không khí vô cùng

ngưng trọng. Tất cả là do một kẻ lăng băm nào đó gây ra hết.

Tóm lại là như vầy, cái kẻ lăng băm nào đó cũng tỏ ra hết lòng hết dạ,

vừa biết chất nhi (5) bị thương nặng, lập tức cùng con mình chạy tới.

Nhưng vừa xem xét thương thế của chất nhi xong, hắn cũng đành bó tay lắc đầu.

Giữa tình trạng ai cũng không nói câu nào, Khuynh Thành

bất đắc dĩ mở miệng. « Trừ Hàn Ngự Tuyệt hoặc Tuyệt Mệnh lão nhân tới,

ca ca không cứu được sao ? » Haizzz, sự tới nước này, cũng không còn

biện pháp khác.

Ngâm Phong thở dài. « Đúng vậy, mạch tức của

Tiêu Diêu thật rất kỳ lạ, trong cơ thể có một cỗ nhiệt khí chạy tán

loạn. Tuyệt Mệnh lão nhân võ công độc lập một phái, võ công các môn phái khác căn bản không thể ngăn chặn cỗ chân khí kia. Cứ còn như vậy, Tiêu

Diêu đệ đệ e là… » Thần y thật sự biến thành lang băm.

« Ta

không tin Tuyệt Mệnh lão nhân kia đủ ba đầu sáu tay. Để ta đi bắt hắn

trói lại. » Mắt thấy muội phu là Thần y (Y Dục Thành lấy Độc Cô Huỳnh là em gái Độc Cô Hàn nên cũng tính là muội phu) cũng bó tay không làm gì

được, Mộ Dung Ý Vân thật sự hoảng hốt.

Khuynh Thành nhăn mặt nhíu mày. « Mẹ, mẹ bình tĩnh một chút. »

« Bình tĩnh ? Ta còn bình tĩnh được sao ? Lão nhân đáng chết kia. Tốt

nhất đừng để ta bắt được. Ta phải tóm hắn đến trị thương cho nhi tử, nếu hắn dám không đến, ta sẽ khiến hắn từ nay về sau biến mất trên giang

hồ. »

Khinh Yên bất đắc dĩ mở miệng. « Tiêu Diêu không phải nói huynh ấy có giao tình với Lãnh Diện Diêm La sao ? Có thể đi mời hắn. »

Nàng cũng biết Lãnh Diện Diêm La là ai, nhưng là sự tới nước này không

còn cách nào khác.

Mộ Dung Ý Vân giận dữ hét. « Lập tức đi bắt

cóc hắn. » Đừng bàn nhiều, nhi tử nàng sắp chết rồi kìa. « Tam đại thế

gia, thêm Anh Hoa cung cùng ào tới Tuyệt Mệnh Môn, bắt hắn phải chữa

thương cho nhi tử của ta.

« Khuynh Thành, muội nghĩ sao. » Ánh

Nguyệt xen vào. Cần náo loạn đến thế hay không ? Chỉ cần Khuynh Thành mở miệng, Hàn Ngự Tuyệt tuyệt đối không có đường cự tuỵêt.

Khuynh Thành chậm rãi đứng lên. « Để con đi tìm Hàn Ngự. » Cả nhà nàng đều

cuống


Insane