suốt, lập tức đập
vào mắt là hai con ngươi sâu thẳm nồng nàn của Hàn Ngự. Cọ cọ trong lồng ngực của người mình yêu, nàng cười nhẹ. « Chàng tỉnh khi nào thế ? »
Hắn hít một hơi thật sâu hương thơm của nàng. « Được một lúc rồi. »
« Giờ đã là giờ gì rồi ? » Nàng ngồi dậy, chăn lập tức tuột xuống ngang hông, xuân quang (1) lộ hẳn ra ngoài, cả mái tóc dài đen tuyền liền
trùm hết lên mặt Hàn Ngự. (oa oa… *che mặt các bé lại*)
Hàn Ngự cười mà như không cười, vươn tay choàng qua người Khuynh Thành kéo
xuống, tiếp tục dựa vào người hắn. « Hoàng hôn rồi. »
« Á… »
Khuynh Thành thiếu chút nữa thì bật dậy, hai người đã nằm ngốc trên
giường cả một ngày rồi sao ? Cả ngày đó nha, Ánh Nguyệt tỷ tỷ với Minh
Hà có đến tìm nàng không nhỉ ?
« Sao thế ? » Trông lão bà của hắn hoảng hốt như thể trời sắp sập xuống đầu tới nơi vậy.
« Nhỡ có người tới thì sao ? Nhỡ có nha hoàn vào dọn bàn thì sao ? » Cơm thừa canh cặn còn bừa trên bàn kia kìa.
Hắn biết rồi còn hỏi tiếp. « Hử ? Nhìn thấy ta thì sao ? »
« Thì… mang chàng về gặp cha mẹ thiếp chứ sao. » Dù gì cũng đã giải trừ hôn ước với Giang Vô Vân rồi.
« Độc Cô tiền bối và Mộ Dung tiền bối liệu có chịu chấp nhận ta không ? » Dù gì hắn cũng là một sát thủ.
Khuynh Thành nhướng mắt. « Chàng quên cha thiếp trước kia thế nào ư ?
Hơn hai mươi năm trước thanh danh người còn tệ hại hơn chàng nhiều lắm,
giang hồ ai cũng gọi người là đại ma đầu nha. »
« Như vậy không sao chứ ? » Nếu so sánh độ tệ hại của thanh danh, hắn đảm bảo thua xa ông nhạc tương lai rồi.
« Đương nhiên, cha mẹ thiếp là ai nào ? Nên sẽ không quản chàng là ai,
chỉ cần thiếp thích là được. » Nếu Giang Vô Vân thích người con gái
khác, cha sẽ không có lý do gì ngăn cản việc chung thân đại sự này của
nàng.
Hàn Ngự cười không nói gì.
Khuynh Thành như nhớ
ra cái gì liền thò tay lắc lắc hắn. « À quên, thiếp nói với chàng một
việc, không cần đi tìm bảo tàng nữa. »
« Gì ? » Hắn nhướng mắt.
« Đám bảo tàng năm đó đều là Bạch thúc thúc (Bạch Hiểu, người sáng lập
Bách Hiểu Đường, cũng là một kẻ xuyên không mà đến) của thiếp lưu lại.
Lục thúc thúc cố ép mẹ thiếp nhận lấy. Những năm gần đây nhà thiếp đều
phân phát tài sản chung quanh, có thiên tai đại nạn gì là lại quyên góp
một số bạc lớn. Giờ trong bảo tàng ngoài các bức họa cha thiếp sưu tầm,
trang sức hàng ngày của mẹ và thiếp, còn thì chả còn lại mấy. À có vài
chục vạn lượng bạc làm của hồi môn cho thiếp. Không biết ca ca của thiếp có giấu thêm gì vào không, còn thiếp có giấu vào đó mấy thỏi vàng lớn. » Khuynh Thành nhún vai. « Người trong thiên hạ cắm đầu cắm cổ tìm, thật
ra cũng chẳng để làm gì. »
« Vậy là ở Điểm Thương sơn thật. » Hắn đã sớm đoán ra.
Khuynh Thành lại nói. « Đúng, chính là ở đó, thiếp đoán lời đồn đại bảo tàng ở Hoa Sơn là mẹ thiếp ra tay giở trò quỷ thôi. » Mẹ nàng bổn sự
giỏi nhất chính là đi nháo loạn phá quấy người khác mà.
« Nói vậy, tìm được cũng vô dụng. »
« Đương nhiên. »
Hàn Ngự không nói gì, trong lòng bao nhiêu cảm xúc thật lộn xộn, không
biết là cái vị gì. Hắn cúi đầu nhìn kiều thê nằm ngoan trong lòng, nhẹ
nhàng thở dài, cuối cùng cũng chọn một quyết định trọng đại.
Khuynh Thành thấy hắn ngẩn người, liền vươn đầu hôn nhẹ hắn một cái. « Sao thế ? »
Hàn Ngự vừa định trả lời thì có tiếng gõ cửa. « Khuynh Thành, cháu có đó không ? »
Là tiếng của Phượng cô cô Phượng Thanh Trúc, mẫu thân của Ánh Nguyệt tỷ tỷ. Nàng ấy mà thấy trên giường nàng có một gã đàn ông thì sẽ nghĩ sao ? (còn sao trăng gì ?)
« Có người ! » Khuynh Thành hoảng sợ vội buông màn trướng (2), đẩy hắn vào trong trùm chăn qua.
Khuynh Thành vừa mới chuẩn bị xong, cửa đã bật mở, Phượng Thanh Trúc cùng hai nàng tỳ nữ đã đi vào.
« Thẩm thẩm. » Khuynh Thành tự trấn định, môi ráng nặn ra nụ cười.
« Nghe nói cháu bị ốm, giờ đã tốt chút nào chưa ? » Nha đầu kia nằm lỳ
trong phòng cả một ngày khiến nàng thật lo lắng. Nếu con bé có gì không
hay, nàng biết ăn nói với tỷ tỷ ra sao ?
« Đã tốt hơn nhiều rồi ạ. »
Phượng Thanh Trúc xốc màn lên, hai ả nha hoàn lập tức đỡ lấy màn treo
sang hai bên. Khuynh Thành ngoan ngoãn nằm yên, để nàng đưa tay sờ trán
xem thử. « Không thoải mái chỗ nào ? »
Khuynh Thành lắc đầu. « Không có đâu. »
Phượng Thanh Trúc liếc mắt thấy một khối chăn phồng phồng bên cạnh nàng liền nghi ngờ hỏi. « Cái gì thế ? »
« Ách… là… cháu bị ốm nên lấy thêm một cái chăn lên giường để ôm. » Lý do này nghe thật miễn cưỡng.
Phượng Thanh Trúc vươn tay sờ thử độ dầy của chăn. « Chăn không đủ ấm sao ? »
« Không đâu không đâu. » Ấm lắm, ấm tới mức nàng muốn toát mồ hôi.
Phượng Thanh Trúc ngồi ở mép giường, vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé của nàng để
ngoài chăn. « Khuynh Thành, cháu cứ coi đây như nhà mình, có việc gì thì nói với ta, đừng có khách sáo. Lục thúc thúc của cháu và ta đều coi
cháu như con gái của mình, đừng coi chúng ta như người ngoài đó biết
chưa ? » Dĩ nhiên, đã dám yêu đương này nọ ở địa bàn của họ, nàng đâu có khách sáo chút nào.
« Vâng. » Đi nhanh đi chứ.
Phượng Thanh Trúc khẽ liếc mắt nhìn thức ăn trên bàn. « Hôm nay cháu ăn đư
