lên vì ca ca rồi, nàng còn không quyết định, không phải là quá
đáng sao ?
Lục Tây Lâm thốt. « Cháu không biết hắn, sao hắn lại chịu giúp được. »
« Hắn sẽ chịu. » Khuynh Thành khẳng định.
Mộ Dung Ý Vân liếc nàng một cái. « Con gái, mẹ một mực lo lắng chuyện
ca ca của con, không có chú ý đến con nhiều lắm. Gần đây con thường lo
âu hoảng hốt, có phải có bệnh hay không ? Lãnh Diện Diêm La là ai chứ ?
Con đòi đi tìm hắn ? Tính gây chuyện cười sao ? Kẻ đó nhìn qua chắc chắn không phải gã hiền lành gì. » Nàng có xem qua trên báo, trông mặt so
với lão công nàng còn lãnh khốc.
« Hắn quả thật không phải hiền lành, nhưng hắn sẽ chịu giúp, vì con… » là thê tử của hắn.
Khuynh Thành còn chưa nói xong, chợt có gia nhân vào báo. « Bẩm Đường chủ, có Hàn Ngự Tuyệt cầu kiến. »
« Cái gì ? » Tất cả mọi người đều không tin nổi thốt lên, tới thật đúng lúc. Phản ứng kịch liệt nhất chính là Khuynh Thành, thiếu chút nữa ngã
lăn từ trên ghế xuốgn. Hắn bảo chờ một tháng, giờ mới mười ngày đã tới
là sao.
Mộ Dung Ý Vân mất kiên nhẫn vội kêu. « Mau mời vào. »
Nàng còn chưa dứt lời, Hàn Ngự đã tự đi vào cửa. Hắn thản nhiên liếc
nhìn Khuynh Thành một cái, cố áp chế nỗi nhớ nhung của mình lại. « Chư
vị tiền bối, tại hạ muốn gặp Tiêu Diêu công tử. » Mục đích của hắn là
Tiêu Diêu công tử, nghe nói tên kia sắp chết, tình cảm nhi nữ tạm để qua một bên đã.
Nhìn thấy Hàn Ngự, Minh Hà nhịn không được lẩm bẩm. « Trông thật quen nha, ta gặp qua nơi nào rồi ? »
« Tiêu Diêu công tử ? » Trừ vợ chồng Độc Cô Hàn, những người khác chỉ
biết nhìn nhau. Trên giang hồ xưng tụng Tiêu Diêu công tử y thuật kiếm
pháp đều tuyệt diệu. Nhưng không ai biết Tiêu Diêu công tử chính là Độc
Cô Tiêu Diêu. Hành tung vị ấy thần không biết quỷ không hay, dù Bách
Hiểu Đường cũng không tra tới được hành tung của hắn.
Mộ Dung Ý Vân vội hỏi. « Thằng bé họ Hàn kia, nghe Tiểu Thiền nói ngươi cùng nhi
tử của ta có giao tình. Ngươi tới cứu nó phải không ? »
Hàn Ngự liếc nhìn vị thiếu phụ chừng gần bốn mươi tuổi, hơi hơi gật đầu. « Đúng vậy. »
Hắn cùng Tiêu Diêu công tử đã quen biết nhiều năm, khi đó bọn hắn đều
chưa nổi danh. Một hồi luận võ xong, khiến hai kẻ nam nhân trí dũng bất
phàm kết làm bằng hữu. Sau đí hắn bị Dương Liễu ám hại, cũng nhờ Tiêu
Diêu công tử vô tình đi qua cứu hắn.
Sau khi hắn rời Khuynh
Thành quay về Tuỵêt Mệnh môn, vốn muốn tính toán cơ hội giết lão sư phụ
chỉ biết đem hắn làm công cụ giết người, giải tán Tuyệt Mệnh Môn, giải
trừ mọi hậu hoạn về sau rồi mang Khuynh Thành cao bay xa chạy. Bỗng hắn
nhận đc lệnh của sư phụ, muốn hắn toàn lực đuổi giết Tiêu Diêu công tử.
Hỏi thăm xong hắn mới biết Tiêu Diêu công tử vô tình thấy bộ mặt lão ta
khiến lão nổi điên muốn giết hắn. Lão già này vốn luôn đeo mặt nạ, không dám lấy mặt thật gặp người, mặt nạ dường như để che giấu một bí mật gì
đó không thể nói với ai. Hắn và Tiêu Diêu công tử coi nhau là đối thủ,
nhưng thực lại là bằng hữu. Người có thể khiên Hàn Ngự hắn coi trọng
không nhiều lắm, ngoài Khuynh Thành, người duy nhất có thể khiến hắn lấy chân tình tiếp đãi, chỉ sợ chỉ có Tiêu Diêu công tử. Nghe nói Tiêu Diêu công tử trúng phải Xích Luyện Chưởng độc môn của sư phụ, hắn lập tức
vận dụng hệ thống mật thám điều tra tung tích của Tiêu Diêu rồi vội vàng tới cứu. Bọn hắn còn có hẹn luận kiếm, hắn thật không muốn hắn ta chết
trước.
« Ngươi và con ta có quan hệ tốt lắm sao ? » Mộ Dung Ý Vân thật hoài nghi dụng tâm của hắn.
« Là đối thủ, cũng là bằng hữu. » Hắn tóm lược nói.
Khuynh Thành không chắc hắn có biết quan hệ giữa nàng và Tiêu Diêu hay
không, vội thốt. « Mau cứu đại ca của ta. » Xét quan hệ với Khuynh
Thành, dù bọn hắn không phải bằng hữu, Hàn Ngự cũng sẽ cứu huynh ấy.
Hàn Ngự cất giọng kinh ngạc. « Hắn là đại ca của nàng sao ? »
Khuynh Thành vội gật đầu. « Đúng đúng đúng, là đại ca đồng mẫu đồng bào của ta. Tiêu Diêu ca ca từ nhỏ rất thương ta, cái gì cũng làm cho ta.
Huynh ấy là đại ca thân yêu nhất của ta, chàng nhất định phải cứu huynh
ấy. »
« Nàng yên tâm, ta sẽ cứu. » Hắn nếu cưới Khuynh Thành,
tiểu tử kia chẳng há lại thành đại cữu tử của hắn sao ? Có nhầm hay
không a ?
« Mời… » Lục Tây Lâm tỏ ra phong thái của chủ nhân, làm một động tác tao nhã mời Hàn Ngự đi vào.
Khuynh Thành bám theo sau Hàn Ngự, như sợ không cẩn thận hắn sẽ bị ăn
tươi nuốt sống vậy. Hiển nhiên không ai nghĩ đến bọn họ vốn là một đôi,
tất cả mọi người đều coi nhẹ chuyện này, trừ Ánh Nguyệt ra.
Có vẻ gần đây mệt mỏi quá độ, Khuynh Thành cảm thấy một trận choáng váng, dưới chân vô lực, nhịn không nổi liền ngã quỵ.
Hàn Ngự vẫn để ý đến Khuynh Thành, trong nháy mắt thấy nàng ngã xuống,
bản năng liền vươn tay ra đón lấy nàng, vội vàng nói. « Thành nhi, nàng
không sao chứ ? » Mắt thấy tiểu thê tử ngất xỉu, hắn lập tức không biết
đến chung quanh, trong mắt chỉ có nàng.
Khuynh Thành lắc đầu. « Thiếp mệt mỏi quá. »
Hàn Ngự ôm bổng Khuynh Thành lên, không thèm để ý ánh mắt mọi người. « Ta đưa nàng về phòng nghỉ.
Mộ Dung Ý Vân không nhịn được hỏi. « Uy, ngươi đi đâu ? » Nữ nhi