anh vẫn không gọi điện cho cô được.
"Thì sao?" Âm thanh của cô thoải mái đôi chút.
"Anh phải làm một việc rất quan trọng, em.... chờ anh được không?". Anh nghe được tim mình đập thình thịch, lòng bàn tay hơi toát mồ hôi.
Thì ra tâm tình người đàn ông trước khi cầu hôn là như vậy, khẩn trương và bất an, sợ người mình yêu từ chối.
"Chờ anh?". Âm thanh bên kia hơi bối rối
"Một giờ nữa anh sẽ đến Khách sạn, em ở văn phòng chờ anh nhé. Anh có chuyện rất quan trọng muốn nói với em, chỉ cần một giờ thôi, anh nhất định sẽ
đến. Hôm nay... tuyệt đối không lỡ hẹn, anh sẽ cho em biết, anh yêu em
nhiều như thế nào". Anh nói đứt quãng, thật ra anh đang rất vui sướng,
nhưng lại vội vàng nói không rõ.
"Rốt cục anh có chuyện gì?". Cô bị anh làm cho bất an, âm thanh cũng vội vàng. "Có liên quan đến việc anh quay về Đài Bắc sao?"
"Anh... tóm lại em hãy chờ anh, nhất định phải chờ anh, anh sẽ đến ngay lập
tức!". Vẫn là nên nói sau, trong điện thoại không thể nói rõ hết tâm ý
của anh.
"Nhưng...". Cô chần chờ, tạm dừng lại rồi mới nói. "Được, em chờ anh"
"Ừhm, lát nữa gặp em nhé". Cả người anh trở nên hưng phấn, sau khi tắt điện thoại, anh chạy ra ngoài.
Ngồi trên Taxi, anh nắm chặt chiếc hộp trên tay, anh sẽ không để cô đợi lâu, sẽ không làm cô thất vọng nữa.
Còn việc liên quan đến anh xuyên không trở lại, liên quan đến anh nhớ cô đã hai mươi lăm năm, cho nên đối với phần tình cảm này của cô, sẽ mãi mãi
không tay đổi....
_______________
Ý Thiến cúp điện thoại, ngồi ngây ngốc nửa ngày ở phòng làm việc.
Thật ra hôm nay cô có hẹn cùng Đông Huân, nhưng cô vẫn đồng ý ngồi đây chờ anh. Tại sao? Tại sao cô không từ chối?
Bởi vì giọng nói của Quý Dục Hàn tràn đầy hưng phấn và chờ mong, dường như
anh có chuyện rất quan trọng, rất quan trọng muốn nói với cô, cho nên cô không nỡ từ chối anh, thậm chí cô cũng chờ mong nữa.
Ngày đó ở
thang máy còn chưa nói xong, sau đó lại không có thời gian để cùng anh
tiếp tục. Hôm đó anh nói muốn đến bệnh viện thay thuốc, sau đó lại biến
mất.
Tâm tình cô lại đi xuống, nghĩ anh lại ra đi mà không lời từ biệt, nên hai ngày nay cô đều nhận lời mời của Đông Huân.
Nhưng vừa rồi nghe được giọng điệu của anh trong điện thoại, không hiểu vì
sao làm cô cảm thấy ngọt ngào và kích động. Anh rốt cục muốn cô chờ anh
để làm gì? Rốt cục có chuyện gì mà phải về Đài Bắc, hơn nữa sẽ lập tức
đến gặp cô?
Diệp ý Thiến xoa hai má đang nóng dần lên của mình, cô đang suy nghĩ gì vậy? Cô định tha thứ cho anh ư?
Khoan đã, anh có gì đó muốn nói với cô, nếu như cô chờ mong như vậy, vậy... tha thứ cho anh!
Cô quay đầu nhìn sắc trời dần nhiễm màn đêm, chỉ một giờ nữa, anh sẽ đến
bên cạnh cô. Cô đành phải gọi cho Đông Huấn, nói cho anh biết hôm nay cô không thể đến được.
Trong điện thoại, cô nói dối, cô nói với anh cô bận công việc, nên buổi tối không đi ăn cơm với anh được. Đông Huân
vẫn như bình thường, dịu dàng với cô, còn nhắc nhở mai là ngày cô phải
cho anh đáp án.
Dục Hàn, ngày mai em nên trả lời Đông Huân thế
nào, anh hãy nói cho em biết đi! Nghĩ vậy, Diệp Ý Thiến mang tâm tư chờ
đợi để trôi qua một giờ.
Cô xem lại đồng hồ, đã qua một giờ 15
phút, sao anh còn chưa đến? Nghe lời nói trong điện thoại rất vội vàng,
nói chỉ cần một giờ, anh nhất định sẽ không trễ!
Chẳng lẽ xảy ra
chuyện gì? Cô nhanh chóng lắc đầu, không nên suy nghĩ bậy ba, chờ một
chút nữa thôi, Dục Hàn nói sẽ đến, nhất định anh sẽ đến. Không phải anh
rất cần cô chờ anh sao?
Lại một giờ trôi qua, Ý Thiến ngồi không yên. CHẳng lẽ thật sự xảy ra chuyện gì? Không. Cô không nên hù dọa bản thân mình.
Nếu không có gì xảy ra, Quý Dục Hàn sẽ không để mình có chuyện. Vậy sao anh lại muộn? Anh nói việc quan trọng phải quay về Đài Bắc là gì?
Nhất định đã xảy ra vấn đề gì đó, trong điện thoại, âm thanh của anh đầy sự
chờ mong, anh khát vọng thấy được cô, cảm giác này không phải là giả. Cô cầm điện thoại, không biết phải làm thế nào.
Lúc cô không biết phải làm sao thì điện thoại cô cầm trên tay reo lên.
"Dục Hàn, anh ở đâu?" Cô nôn nóng hét to.
"Tiểu thư, lão gia đã xảy ra chuyện rồi" Đầu dây bên kia vang lên tiếng nói
của người chăm sóc cha cô. "Cô đến bệnh viện nhanh lên, đột nhiên bệnh
tình của ông ấy chuyển biến xấu, vừa được đưa vào phòng cấp cứu"
Chiếc điện thoại trên tay mém chút nữa rơi xuống đất, nước mắt tràn khóe mi.
Cha cô, cha cô đã xảy ra chuyện? Không, không được như vậy!
"Được, tôi lập tức tới liền...." Cô dùng sức cầm điện thoại, bước ra khỏi văn phòng. Nhưng cô cảm thấy cả người cô lực, hai chân cô run run, không
thể khống chế được hành động của mình.
Cảm giác này giống với cảm giác lúc mẹ cô qua đời, không, cô không muốn cô đơn một mình, cô không
muốn cha mình có chuyện gì, cha....
"Ý Thiến, em biết gì chưa?
Bác Hạ bị đưa vào bệnh viện, ông ấy...." Phía sau, cửa bị người ta bật
mở, có người nghiêng ngã vội vàng đi vào.
"Đông Huân....". Hai mắt đầy lệ của cô trông thấy người đến "Em nên làm gì bây giờ? Cha em xảy ra chuyện rồi...."
"Bây giờ anh sẽ đưa em đến bệnh viện, tạm thời không được nó