iên sinh ngồi dưới vị trí của quận chúa.”
“Đội ơn Bệ hạ.”
Mai Trường Tô thi lễ ngồi xuống, quận chúa lập tức cười với chàng khiến mọi người trong điện đều lộ ra vẻ mặt “quả nhiên là thế”.
Lúc này đại thống lĩnh cấm quân Mông Chí xuất hiện ngoài cửa đại điện. Ông ta là cận thần của Hoàng đế, không cần cầu kiến đã có thể đi thẳng vào trong điện, bẩm: “Hồi bầm Bệ hạ, sứ thần hai nước Đại Du, Bắc Yên và mười người qua vòng đấu võ đã vào cung, hiện đang đợi chỉ bên ngoài điện.”
Mặc dù Mai Trường Tô đã sớm biết yến tiệc hôm nay không phải chỉ để gặp một mình chàng mà quan trọng hơn là để quan sát trước những người ứng tuyển quận mã(*), nhưng đến giờ chàng mới có thế khẳng định tin tức này không sai, tự nhiên thấy trong lòng nhẹ nhõm.
(*) Chồng của quận chúa.
Chàng đang trầm ngâm suy nghĩ thì Hoàng đế Đại Lương đã tuyên triệu kiến.
Mông Chí lĩnh mệnh xoay người lại, trong nháy mắt quay qua phía Mai Trường Tô, ông ta gật đầu thật khẽ mà không ai phát hiện ra.
Biết ông ta đã giải quyết mọi chuyện thuận lợi, Mai Trường Tô yên tâm nhưng ngoài mặt vẫn bất động thanh sắc, chỉ ngồi lặng yên như trước.
--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------
Một lát sau hoàng môn quan truyền báo công chúa Cảnh Ninh đến, Hoàng đế Đại Lương để lộ một nụ cười, đợi công chúa đi vào rồi lập tức hỏi: “Ninh Nhi, hôm qua ngươi nhất quyết đòi đến dự tiệc, vậy tại sao hôm nay lại đến muộn?”
Công chúa Cảnh Ninh cau mày, gương mặt như phủ mây đen, sắc mặt cực kỳ ảo não. Sau khi hành lễ triều kiến, nàng mới rầu rĩ trả lời: “Trên đường tới đây, con nhìn thấy một con mèo lông dài trắng như tuyết nên đuổi theo, vì vậy mới đến chậm một lát.”
“Ngươi lúc nào cũng thích mèo. Vì không bắt được nên không vui đúng không?”
Công chúa Cảnh Ninh im lặng trầm tư hồi lâu rồi mới nhỏ giọng nói: “Không phải... con đuổi theo con mèo đó, vô tình chạy đến Dịch U đình, thấy những người ở đó phải lao dịch khổ sở, vô cùng bi thảm, cho nên trong lòng có chút không vui...”
Nghe nàng nhắc tới Dịch U đình, trái tim Tĩnh vương run lên, hắn thoáng nhìn Mai Trường Tô rất nhanh nhưng chỉ thấy vẻ mặt chàng vẫn bình tĩnh, dường như không hề nghe thấy những lời vừa rồi.
Sắc mặt Hoàng đế Đại Lương hơi âm trầm, trách: “Ngươi thân là công chúa, tại sao lại đi đến một nơi như thế? Hơn nữa trong Dịch U đình đều là tội nhân, chịu nỗi khổ lao dịch là xứng đáng, không cần động lòng trắc ẩn như thế.”
“Phụ hoàng dạy rất đúng.” Công chúa Cảnh Ninh cúi đầu, nói. “Nhưng ở đó còn có những đứa bé chưa trưởng thành, yếu đuối, đáng thương. Con nghĩ bọn chúng còn ít tuổi như vậy thì có thể có tội gì...”
“Không cần nhiều lời nữa!” Hoàng đế Đại Lương quát một tiếng. “Đúng là chiều ngươi quá sinh hư rồi, ngươi không xem xem bây giờ đang là lúc nào mà lại nhắc tới đám tội nhân đó? Mau ngồi vào chỗ đi, các sứ thần sắp vào điện rồi, ngươi lúc nào cũng phải nhớ thân phận công chúa của mình. Nhìn Nghê Hoàng tỷ tỷ của ngươi xem, người ta chín chắn, đĩnh đạc thế nào...”
“Bệ hạ quá khen.” Quận chúa Nghê Hoàng lập tức cười, nói. “Cảnh Ninh là công chúa được nuông chiều, nếu ra sa trường huyết chiến như Nghê Hoàng, chỉ sợ Bệ hạ lại không nỡ.”
Hoàng đế Đại Lương lộ vẻ từ ái, nói: “Trẫm đâu nỡ để ngươi khổ cực phơi gió dầm sương như vậy? Lần này Thanh Nhi đã tập tước, chỉ cần chọn được giai tế cho ngươi nữa là trẫm yên tâm rồi.”
“Hoàng ân mênh mông của Bệ hạ, không cần nói Nghê Hoàng xúc động trong lòng, cho dù gia phụ ở dưới suối vàng cũng sẽ cảm nhận được hoàng ân khó báo.” Quận chúa Nghê Hoàng cai quản Vân Nam nhiều năm, tự nhiên không chỉ dựa vào một bầu nhiệt huyết, ngay cả một lời tạ ơn thông thường mà nàng nói ra cũng rất chân thành, dễ nghe.
Hoàng đế Đại Lương cười điềm đạm.
Lúc này, sứ thần Đại Du và Bắc Yên đã cầm sứ tiết lên điện thi lễ rồi ngồi vào vị trí.
Tiếp theo là mười người vượt qua cuộc thi võ vào điện, tất cả đều ăn mặc khác nhau, có vài người còn tỏ vẻ lo sợ, bất an, hiển nhiên là vì sáng sớm đã bị triệu kiến đột xuất, căn bản không có bất cứ chuẩn bị gì.
So với những người kia, Tiêu Cảnh Duệ và Ngôn Dự Tân đã vào cung nhiều lần đương nhiên thoải mái hơn nhiều. Hai người này vừa đi vào đã đưa mắt nhìn khắp nơi, sau khi tìm được Mai Trường Tô, dù không dám lên tiếng chào hỏi nhưng lại đồng loạt nở nụ cười với chàng.
Đợi mọi người tạ ơn rồi ngồi xuống, Hoàng đế Đại Lương mới lệnh cho cung nữ rót rượu ngon tới các bàn, trước hết ban cho mỗi người ba chén rồi mới nói: “Lần thịnh hội này quần anh tụ họp, cao thủ như lâm, các vị có thể vào đến vòng cuối, chứng tỏ đều là những bậc anh hào. Hôm nay trẫm ban tiệc, thực tế là để biểu dương khích lệ. Vẫn nói anh hùng đều có tửu lượng cao, mời các vị uống thêm chén nữa.”
Mười thí sinh vội nâng chén đứng dậy, uống một hơi cạn sạch.
Hoàng đế Đại Lương lại quay sang chính sứ hai nước. “Đại Du và Bắc Yên đều không hổ là nơi anh kiệt xuất hiện lớp lớp, những thiếu niên anh hùng này đều vượt đường xa đến đây, lại đều có chiến tích không tầm thường, chỉ có điều trẫm đều không thật sự nhận biết, quý sứ có thể giới thiệu cho trẫm một chút không?”