XtGem Forum catalog
Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210390

Bình chọn: 9.5.00/10/1039 lượt.

hiên phong thái bất phàm.”

Mai Trường Tô cười khổ, nói: “Vương gia quá lời, kẻ đầy mình bệnh tật như tại hạ đâu dám nhận.”

“A, Tĩnh vương cũng đến rồi!” Quận chúa Nghê Hoàng đột nhiên nói.

Mai Trường Tô xoay người lại nhìn, quả nhiên thấy Tĩnh vương Tiêu Cảnh Diễm đang sải bước đi tới, ánh mắt hai người thoáng tiếp xúc rồi lập tức tránh đi.

“Vì Nghê Hoàng mà Tĩnh vương phải tốn thời gian quý giá rồi.” Quận chúa Nghê Hoàng cười, nói, nghe ý nàng thì hình như Tĩnh vương cũng nhận lời mời của nàng nên mới đến.

Mai Trường Tô nhìn hai người đứng sánh vai nhau, nam cao lớn sáng láng, khí thế như rồng như hổ, nữ anh khí bừng bừng như phượng hoàng cánh lửa, ánh mắt không khỏi nghiêm túc, trái tim khẽ động.

Tĩnh vương không phải người nhiều lời, chỉ khách khí nói một câu rồi lặng lẽ đứng yên.

“Phải chờ người nào ở đây à?” Mai Trường Tô hỏi.

“Không cần, xem kìa, đã đến rồi.” Quận chúa Nghê Hoàng thản nhiên cười. “Hai vị này hành động quả là nhất trí.”

Mai Trường Tô không cần quay lại cũng biết nàng đang nói đến hai người nào.

Quả nhiên chỉ chốc lát sau đã nghe thấy tiếng cười của Thái tử và Dự vương đồng thời vang lên, dường như đang so xem ai tỏ ra độ lượng, ung dung hơn, lại đồng thời hòa nhã chào hỏi mọi người đang đứng dưới chân điện.

Hai người này có địa vị tôn quý, mọi người đều tiến lên hành lễ.

Do mấy ngày trước đây đã hiến kế thêm vào phẩn khiêu chiến cho cuộc tỷ thí nên Dự vương được Hoàng đế rất tán thưởng, vì vậy lúc này nhìn thấy Mai Trường Tô liền cười tươi như hoa.

Thái tử mặc dù trong lòng không vui nhưng cũng biết rõ ngọn nguồn, không thể trách Tô Triết được, chỉ tự trách mình không có tai mắt bên cạnh chàng, đương nhiên cũng phải thể hiện mình không hề có khúc mắc gì.

Mai Trường Tô vừa trò chuyện với bọn họ lại vừa phải chú ý không để quận chúa Nghê Hoàng và vương gia Mục Thanh bị lạnh nhạt, đúng là thể hiện hết tài xã giao, mọi mặt đều có thể bao quát. Tiêu Cảnh Diễm đứng bên cạnh, lạnh lùng nhìn, ánh mắt không khỏi lộ vẻ chán ghét.

Mấy người tập trung rồi đồng thời vào trong điện.

Nội điện đã sớm bày tiệc rượu thịnh soạn.

Do Hoàng đế chưa tới, theo lễ thì không thể ngồi vào bàn trước, vì vậy mọi người liền tùy ý đứng túm năm tụm ba trò chuyện.

Vì ngầm phân cao thấp nên Thái tử và Dự vương ai cũng không muốn để đối phương đứng một mình với Mai Trường Tô, cho nên ba người này tụ thành một nhóm.

Mục Thanh luôn ngưỡng mộ những chiến công của Tĩnh vương, hơn nữa cảm thấy nam tử hán thì phải trò chuyện về các đề tài chiến trận, vì vậy bèn tiến đến thỉnh giáo Tiêu Cảnh Diễm chuyện bày binh bố trận.

Quận chúa Nghê Hoàng đến bên này nghe một chút, lại qua bên kia nói vài câu, thành ra cực kỳ thoải mái.

Khoảng một khắc sau, tiếng khánh vàng nhẹ nhàng vang lên ngoài điện, quan ti lễ hô to: “Hoàng thượng giá lâm!”

Trong điện lập tức yên tĩnh, mọi người đứng đúng theo thứ tự phẩm cấp. Mai Trường Tô lùi đến trong góc, đợi Hoàng đế ngồi vào chính vị trên điện rồi mới cùng mọi người hành lễ.

Hoàng đế Đại Lương đã qua tuổi hoa giáp, hai bên tóc mai đã điểm bạc, mặt có nếp nhăn, nhưng hành động và khí thế vẫn lẫm liệt, hiên ngang, không hề có vẻ già nua, ốm yếu.

Sau khi hạ dụ bình thân, ánh mắt Hoàng đế tự nhiên chuyển đến Mai Trường Tô đang đứng ở vị trí xa nhất.

Đối với Hoàng đế bệ hạ cửu ngũ chí tôn thì tông chủ Giang Tả minh hay đệ nhất đại bang trong giang hồ đều là chuyện không đáng để tâm nhiều, sở dĩ Hoàng đế thấy hứng thú với Mai Trường Tô là vì ông ta cũng hiểu lầm như Mục Thanh, cho rằng chàng chính là người quận chúa Nghê Hoàng thầm mến.

Nhìn lần đầu tiên, người này dung mạo thanh tú, khí chất phóng khoáng, cử chỉ không hề lóng ngóng, thảo nào quận chúa lại vừa ý.

Nhìn thêm lần nữa, sắc mặt quá yếu ớt, thân hình dưới lớp áo lông quá gầy gò, e rằng không phải người trường thọ, có cảm giác không phải một chỗ dựa vững chắc cho một nữ nhân.

Nhìn kĩ lần thứ ba, đôi mắt chàng bình tĩnh, ung dung, như trong suốt lại như sâu thẳm, dù im lặng nhìn xuống như đang thiền định nhưng linh khí vẫn ép người.

Hoàng đế vuốt chòm râu hoa râm, thầm gật đầu, gọi một tiếng: “Tô Triết!”

“Có thảo dân.”

“Quận chúa tiến cử với trẫm, nói ngươi tài cao học rộng, Thái tử và Dự vương cũng rất tán thưởng ngươi. Ở đây trẫm có ba bài luận thời thế, ngươi đọc qua rồi chỉ ra bài nào là vượt trội hơn cho trẫm.”

“Thảo dân tuân chỉ.”

Mai Trường Tô nhận ba bài văn từ tay nội thị, nhìn lướt qua một lần rồi nói: “Hổi bẩm Bệ hạ, bài “Luận trung khu trị” là xuất sắc nhất.”

“Tại sao ngươi lại nói vậy?”

“Bài luận này có khí chất đế vương, thảo dân sao dám bình luận?”

Lương đế ngẩng mặt cười to, mặt mày hớn hờ, khen: “Quả nhiên có nhãn lực. Phần thi văn của quận chúa sẽ phó thác cho ngươi. Đã bỏ sức phục vụ triều đình, dù không có chức phận cũng nên có danh khách khanh, không cần phải tự xưng thảo dân nữa.”

Mai Trường Tô trầm ngâm một lát rồi mới nói: “Thần tuân chỉ.” Ba chữ này rất lạnh nhạt, giống như không hề coi trọng ân sủng này của Thánh thượng mà chỉ làm cho đúng lễ tiết thôi

“Người đâu, bày chỗ cho Tô t