XtGem Forum catalog
Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210532

Bình chọn: 8.5.00/10/1053 lượt.

Kỳ cũng không có gì tinh diệu, chỉ là toàn thân cực vững. Đối phương dùng kỹ xảo để đấu với sức mạnh nhưng căn bản không thể nào hạ thủ, chỉ lộ ra một sơ hở trong phòng ngự đã bị thảm bại.

Người trung niên áo đỏ nhân cơ hội nói: “Tại hạ Ngụy Tĩnh Am, tẩy mã của Mục vương phủ đến cầu kiến Tô tiên sinh chính là vì việc này.”

“Đừng khách sáo, ngài đã đi vào lều rồi thì còn nói gì mà đến cầu kiến nữa. Người tới là khách, ngồi đi, ngồi đi!” Ngôn Dự Tân rất tùy tiện kéo một chiếc ghế đến, như thể hắn chính là chủ nhân lều gấm phủ Ninh Quốc hầu.

“Đa tạ!” Ngụy Tĩnh Am quả nhiên không khách sáo, ngồi xuống ghế, đi thẳng vào vấn đề: “Trong khắp thiên hạ, người quan tâm nhất đến đại hội kén rể này đương nhiên là Mục phủ Vân Nam của ta. Hôm qua Bách Lý Kỳ nhất chiến thành danh, mặc dù quận chúa vẫn bình tĩnh như thường nhưng tiểu vương gia lại rất bất an nên mới lệnh cho tại hạ tới gặp Tô tiên sinh, xin hỏi nên có hành động gì không?”

Ông ta vừa nói xong, không cần kể đến những người khác, ngay chính bản thân Mai Trường Tô cũng không khỏi kinh ngạc.

Mấy người tụ tập ở trong lều này quả thật đang nói chuyện về Bách Lý Kỳ, nhưng đó chẳng qua là sự quan tâm của những người Đại Lương kính trọng quận chúa Nghê Hoàng. Vậy mà nghe cách nói của Ngụy Tĩnh Am thì dường như chuyện này vốn phải do Mai Trường Tô lo liệu.

“Ngụy tẩy mã.” Mai Trường Tô suy nghĩ một lát rồi thận trọng nói. “Chẳng lẽ tiểu vương gia cảm thấy Tô mỗ nên có hành động gì đó hay sao?”

“Còn không cần phải hành động sao?” Ngụy Tĩnh Am nhíu mày. “Chẳng lẽ tiên sinh cảm thấy tên Bách Lý Kỳ đó căn bản không đủ để trở thành một mối đe dọa?”

“Việc này tại hạ không dám nói bừa. Có điều tại hạ cảm thấy kỳ quái là... vì sao tiểu vương gia lại nghĩ tới chuyện hỏi tại hạ?”

Ngụy Tĩnh Am cũng hơi giật mình, mở to mắt, nói: “Không phải tiên sinh đã hứa với quận chúa nhà ta là đại hội tỷ võ lần này chỉ để tuân theo hoàng mệnh chứ thực ra sẽ không chọn ai cả hay sao?”

Câu này còn khiến mọi người kinh ngạc gấp mấy lần câu trước, ba người trẻ tuổi ngơ ngác, tất cả đều nhìn Mai Trường Tô đăm đăm.

Từ sau khi vào kinh, Mai Trường Tô cũng chỉ gặp quận chúa Nghê Hoàng có một lát, không ngờ chàng hành động nhanh như vậy, ngay cả chuyện hứa hẹn cũng đã xong xuôi. Vậy mà chàng vẫn có thể nhẫn nhịn được, nhìn mọi người bận rộn lu bù vì đại hội tỷ võ mà chàng vẫn không nói một lời.

Đương nhiên trong số những người bị kinh động còn có bản thân Mai Trường Tô, chàng vừa định mở miệng thanh minh thì lại bật ho vì hít phải hơi lạnh. Tiêu Cảnh Duệ sầm mặt đứng bên cạnh nhìn nhưng cũng chỉ giận dỗi được chốc lát rồi lại mềm lòng bước tới vỗ lưng cho chàng.

“Ngụy tẩy mã, mặc dù Tô mỗ không biết lời ấy từ đâu mà có nhưng vẫn phải làm phiền ngài hồi bẩm tiểu vương gia.” Mai Trường Tô uống một ngụm trà nóng cho nhuận họng. “Quả thật quận chúa có dặn dò tại hạ xử lý giúp, nhưng nội dung hoàn toàn không giống những gì ngài vừa nói. Tại hạ nghĩ, có lẽ tiểu vương gia đã hiểu lầm rồi.”

“Hiểu lầm?” Ngụy Tĩnh Am thoáng giật mình. “Vậy quận chúa nhờ ngài việc gì?”

“Quận chúa chỉ lo lắng Hoàng thượng mệt nhọc nên nhờ ta làm giám khảo vòng thi văn mười người để sắp xếp thứ tự giúp quận chúa thôi, ngoài ra không có một câu nào khác.”

Ngụy Tĩnh Am thấy dáng vẻ chàng không giống đang nói dối, hơn nữa chàng cũng không cần phải nói dối mình làm gì, nhất thời tỏ ra lúng túng.

Quận chúa trao đổi với tiểu vương gia thế nào thì ông ta không biết, nhưng qua những lời dặn dò của tiểu vương gia hôm nay thì có thể thấy gã Tô Triết này là người quận chúa hết sức tín nhiệm và quý trọng. Cho nên vừa rồi, lúc mới vào lều, ông ta còn cảm thấy mặc dù chàng có phong thái nhã nhặn nhưng thân thể lại ốm yếu, không xứng với quận chúa oai hùng ngút trời lắm. Giờ đây thấy chàng nói không phải thì cũng cảm thấy an tâm.

“Vậy tại hạ lỗ mãng rồi, mong Tô tiên sinh chớ trách!” Ngụy Tĩnh Am chắp tay, lễ số chu toàn. “Có điều việc quận chúa phó thác cho tiên sinh làm giám khảo thi văn quan trọng như thế, chứng tỏ quận chúa đã coi tiên sinh là bằng hữu. Chắc hẳn tiên sinh cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn chuyện Bách Lý Kỳ chứ?”

“Tô mỗ sao dám không tận tâm? Cũng mong tiểu vương gia không cần quá bận lòng, quận chúa là người ra sao, sóng to gió lớn thế nào quận chúa cũng có thể vượt qua được, chưa đến mức để xảy ra sơ suất gì trong chuyện đại sự cả đời đâu. Tô mỗ nghĩ chuyện này tất nhiên quận chúa cũng có thể giải quyết dễ dàng.”

“Đa tạ lời tốt lành của tiên sinh!” Ngụy Tĩnh Am hành sự thẳng thắn, nói đến đây cũng không khách sáo nữa, ông ta hành lễ cáo từ mọi người trong lều rồi lập tức ra về.

“Hôm nay Phi Lưu không đến à?” Ngôn Dự Tân nhìn bóng lưng ông ta đi xa, hỏi. “Mặc dù bên ngoài rất nhiều người đến người đi khiến chúng ta không để ý, nhưng để ông ta đi thẳng đến cửa lều nghe chúng ta nói chuyện thì...”

“Đông Khư hôm nay có phiên chợ, ta cho Phi Lưu đến đó chơi rồi.” Mai Trường Tô cười, nói. “Có điều tẩy mã vốn là chức quan văn, vậy mà ông ta lại có khinh công bậc này, thật sự là khó được. Lại xem khí độ của