ưa chắc đâu, hiện nay trong triều không phải có một cựu bộ Xích Diễm đang được vinh sủng đến cực điểm, toàn thân được bao phủ trong vầng hào quang “trụ cột triều đình” hay sao?”
Bàn tay Mai Trường Tô đang đặt trên bàn run lên rồi lập tức bình ổn lại, đầu ngón tay bấm xuống mặt bàn sơn đỏ, dường như có thể in hằn vết tay lên đó.
“Mấy năm nay, lá mặt lá trái duy trì giao hảo với hắn thật sự khiến ta khó chịu gần chết!” Mông Chí thở ra một hơi thật dài như muốn trút hết buồn bực trong lòng. “Còn ngươi, vì sao ngươi lại vào đây ở?”
“Vì an toàn.” Mai Trường Tô thản nhiên nói.
“Cái gì? Nơi này mà an toàn?”
“Ít nhất cũng có thể loại bỏ được rất nhiều phiền phức.” Giọng Mai Trường Tô như băng, rét lạnh thấu xương. “Lợi dụng ba người trẻ tuổi đó vào kinh có thể nhanh chóng tiếp xúc với những yếu nhân quan trọng nhất trong triều. Biện pháp này rõ ràng tốt hơn nhiều so với nhận lời trở thành phụ tá cho Thái tử hoặc Dự vương rồi tới Kim Lăng lại như bị trói chân trói tay.”
Mông Chí suy nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý, có điều nhìn khuôn mặt buồn bực của Mai Trường Tô, ông ta linh cảm không nên tiếp tục nói về đề tài này nên hỏi sang việc khác: “Ngươi có ý kiến gì với đại hội kén chồng của quận chúa Nghê Hoàng lần này?”
“Mục phủ Vân Nam là màn chắn phía nam của quốc gia, quận chúa lại vất vả hy sinh nhiều năm tuổi xuân vì đất nước, chỉ mong lần này nàng có thể tìm được một người thật lòng tương thân tương ái, những chuyện khác đều không quan trọng.”
“Ngươi biết không, Thái tử và Dự vương đều phái tay sai đắc lực đến tham gia tỷ võ, nếu trong số bọn chúng có một kẻ thành công thì kế hoạch của đệ sẽ khó thực hiện hơn nhiều.”
“Trí tuệ của quận chúa vượt xa ta, ta cũng không cần lo lắng chuyện này. Chỉ là Đại Du và Bắc Yên biết rõ rất khó thành công mà vẫn còn đến đây cầu thân, vậy chúng nhất định có chuẩn bị kĩ càng, huynh phải chú ý hơn một chút!”
“Ờ!”
“Thời gian không còn sớm nữa, huynh cũng nên trở về đi. Khi kế hoạch cứu Đình Sinh tới lúc chín muồi, ta sẽ nhờ huynh giúp đỡ một tay. Bên chỗ Vệ Tranh cũng phiền huynh giám sát bọn họ ra ngoài thành, tuyệt đối không cho quay lại!”
Mông Chí gật đầu đứng dậy, vừa bước một bước ra cửa lại lưu luyến dừng chân, quay đầu nhìn Mai Trường Tô, ánh mắt lộ rõ vẻ thương cảm nhưng trong lòng hiểu rõ những việc mình có thể làm thật sự có hạn, cảm giác khó chịu trào lên trong lồng ngực, ông ta không hề nghĩ ngợi, ôm chàng thật chặt.
Cánh màn khẽ lay động, Phi Lưu bắn ra như một tia chớp, lật tay làm kiếm đâm thẳng về phía cổ họng Mông Chí. Khi Mông Chí lui bước tránh được, Phi Lưu lại lập tức vặn người liên tiếp, tung ra những chiêu thức tàn nhẫn.
“Phi Lưu!” Mai Trường Tô vội vàng chắn giữa hai người, ngăn cản. “Đó là đại thúc tạm biệt ta, không phải bắt nạt ta, Phi Lưu đừng tức giận!”
“Không cho!” Khuôn mặt lạnh như băng của Phi Lưu cực kỳ tức giận.
“Được rồi, được rồi, sau này không như vậy nữa.” Mai Trường Tô cười tạ lỗi với Mông Chí. “Xin Mông đại ca thứ lỗi, Phi Lưu nhà ta vẫn luôn như vậy.”
“Không sao, ta còn rất vui vẻ khi thấy đứa nhỏ này bảo vệ ngươi như thế.” Mông Chí nở nụ cười thiện ý với Phi Lưu. “Ngươi phải bảo vệ hắn cho tốt!”
Phi Lưu phớt lờ ông ta, vẫn cảnh giác đứng bên cạnh Tô ca ca của hắn, một bước cũng không rời.
“Vậy ta đi trước đây.” Mông Chí lại nhìn Mai Trường Tô thật sâu, nhỏ giọng nói: “Tiểu Thù, ngươi phải bảo trọng thân thể, ngàn vạn lần không được để xảy ra chuyện, biết không?”
Mai Trường Tô thấy viền mắt nóng lên, cố gắng kiềm chế, gật đầu không nói gì.
Phi Lưu trừng mắt nhìn Mông Chí, có thể thấy rõ hắn đã sốt ruột đến mức nào. Sau khi Mông Chí phi thân qua cửa sổ biến mất, hắn lập tức đóng chặt cửa sổ lại.
“Sao vậy? Phi Lưu của chúng ta không thích đại thúc à?” Mai Trường Tô dịu dàng trêu đùa hắn.
“Không thích!”
“Vì sao?”
“Đánh không lại!”
“Không sao.” Mai Trường Tô xoa đầu hắn. “Phi Lưu của chúng ta còn nhỏ, sau này ngươi lớn bằng đại thúc thì nhất định có thể đánh thắng được.”
Vẻ mặt Phi Lưu không thay đổi nhưng ánh mắt lập tức lộ vẻ vui mừng.
Mai Trường Tô dắt tay hắn, đích thân đưa hắn đến giường nằm xuống, đắp chăn cho hắn, khẽ hát một bài ca dao đến tận lúc hắn yên tĩnh nhắm mắt lại mới lặng lẽ quay về giường của mình ngủ.
Mấy ngày tỷ thí tiếp theo, Mai Trường Tô không đi xem, chàng lấy cớ không được khỏe để ở lại Tuyết Lư tĩnh dưỡng.
Sau lần Thái tử và Dự vương đến thăm dò, hai bên đều cảm thấy chàng là một người không thể thu phục bằng ơn huệ hay uy quyền, nên trước khi nghĩ ra kế sách lôi kéo mới, cả hai bên không đến làm phiền chàng nữa.
Ngày ngày chàng đọc sách gảy đàn, toàn tâm an dưỡng, khí sắc quả thật tốt hơn rất nhiều.
Bởi vì đã báo danh thi đấu nên Tiêu Cảnh Duệ và Ngôn Dự Tân ngày nào cũng phải đánh nhau, đương nhiên không thể đến chơi với Mai Trường Tô. Ngược lại, Tạ Bật có vẻ rất nhàn nhã, ngày nào cũng sắp xếp thời gian đến tán dóc, tất cả các đề tài trời nam đất bắc đều đã nói đến, chỉ không nhắc một chữ nào đến Dự vương.
Ngày nào sau buổi hoàng hôn, Tuyết Lư cũng trở nên náo nhiệt, một mình Ngôn Dự