ất kể cụ có nói gì thì cũng không ai nghiêm túc lắng nghe cả.”.
“Ôi…” Mông Chí thở dài một tiếng. “Quả thật là vậy.”
Mai Trường Tô nâng tách trà lên nhấp một ngụm nhỏ, im lặng chốc lát rồi điềm đạm nói: “Mông đại ca, hôm nay huynh đến thì ta cũng có một vấn đề muốn hỏi huynh…”
“Ngươi cứ việc hỏi đi.”
“Mấy năm nay chúng ta đã bí mật liên lạc nhiều lần, vì sao từ trước đến nay huynh không cho ta biết Cảnh Vũ ca ca có một đứa con mồ côi cha từ trong bụng mẹ?”
“Ngươi nói cái gì?” Mông Chí kinh ngạc, suýt nữa không nhịn được nhảy dựng lên. “Kỳ vương điện hạ có con?”
“Ngay cả huynh cũng không biết ư?” Mai Trường Tô hơi bất ngờ. “Cảnh Diễm giấu chuyện này kín thật. Có điều cũng khó trách, nếu có phong thanh lọt đến tai Thái tử hoặc Dự vương thì Đình Sinh sẽ mất mạng…”
“Tin tức này có chính xác không?” Mông Chí lộ ra vẻ mặt khó tin. “Nam đinh trong phủ Kỳ vương đều chết hết, nữ quyến toàn bộ bị giam vào Dịch U đình, những người có chút danh phận đều bị bức tử gần hết trong vòng chưa đến một năm, làm sao có thể có một đứa con còn sống sót được?”
Ánh mắt Mai Trường Tô sâu thẳm, chàng trầm tư trong chốc lát rồi nói: “Nguyên do cụ thể thì ta cũng không có cách nào suy đoán, có điều Kỳ vương phi rất thông minh, giỏi phán đoán, Tú Đồng tỷ tỷ dũng mãnh vô song, đều là anh hào không kém mày râu trong giới nữ lưu. Hơn nữa, khi đó tình hình hỗn loạn, một giọt máu của Cảnh Vũ ca ca được hai người họ liều chết giữ lại rồi che giấu tại Dịch U đình cũng không phải chuyện không thể xảy ra. Nhìn cảnh Cảnh Diễm quan tâm, chăm sóc Đình Sinh, có thể thấy hắn đã xác nhận thân phận của đứa bé đó, chuyện này sẽ không sai được.”
“Tướng mạo thì sao? Nó có giống Kỳ vương không?”
“Đứa nhỏ này bị hành hạ từ bé, mặt mày xanh xao, nhìn không rõ lắm nhưng thỉnh thoảng đầu mày cuối mắt của nó vẫn lộ ra những nét đặc trưng của Cảnh Vũ ca ca năm đó.”
“Tĩnh vương đã biết đó là con của Kỳ vương, vì sao không chăm sóc nó một chút mà lại để nó phải khổ sở như thế?” Mông Chí không nhịn được oán giận.
“Hắn cũng không có cách nào. Vô duyên vô cớ chăm sóc một cung nô sẽ khó tránh khỏi làm người khác sinh nghi. Nếu sơ ý một chút mà để lộ thân phận của Đình Sinh thì Thái tử và Dự vương sao chịu buông tha?”
“Nhưng dù sao cũng không thể để đứa nhỏ này ở lại một nơi như Dịch U đình mãi được.” Mông Chí kích động đứng dậy, sải bước đi tới đi lui trong phòng. Phi Lưu từ trên giường ngồi dậy, ánh mắt lạnh băng cảnh giác nhìn ông ta chằm chằm.
“Phi Lưu ngủ đi!” Mai Trường Tô quay lại dỗ dành một câu, lại nói với Mông Chí: “Mông đại ca, huynh cứ ngồi xuống rồi nói tiếp. Huynh sốt ruột, chẳng lẽ Cảnh Diễm và ta không sốt ruột? Đình Sinh thì nhất định phải cứu nhưng cần nghĩ ra một cách không có sơ hở để cứu nó lành lặn ra ngoài mới được.”
“Ngươi có cách gì chưa?” Mông Chí vội hỏi.
“Tạm thời đã nghĩ ra được một cách nhưng ta còn phải cân nhắc thêm chi tiết nữa. Chuyện này không thể vội vã được, dục tốc bất đạt mà.” Mai Trường Tô liếc nhìn Mông Chí, nhíu mày. “Mông đại ca bây giờ đã là cao thủ đệ nhất của Đại Lương, lại thân mang trọng trách chỉ huy cấm vệ. Ta ở xa tận Lang Châu cũng thường nghe người ta bàn tán huynh chín chắn, chững chạc, lòng như sắt đá, tại sao hôm nay lại dễ kích động như thế?”
Mông Chí vò đầu, thở dài một tiếng. “Ta cũng không biết vì sao, nếu là chuyện khác, bắt ta thấy Thái Sơn sụp đổ trước mắt mà mặt vẫn không đổi sắc cũng không phải việc khó, nhưng bây giờ nói chuyện với ngươi, ta lại trở nên lỗ mãng, liều lĩnh như khi còn trẻ… Ngươi còn nhớ cuộc chiến ở Hồ Lô cốc không? Nếu không có ba đạo kim lệnh Kỳ vương điện hạ tự tay viết ghìm chặt cương ngựa thì chỉ sợ ta đã sớm lọt vào bẫy của quân địch rồi. Nếu Hồ Lô cốc thất thủ thì lệnh tôn đại nhân nhất định sẽ chặt đầu ta làm bóng để đá.”
“Khi đó phụ thân ta quả thật không tin được huynh, có điều sau đó ông cũng từng nói nếu so về khả năng nhìn người thì ông thua kém Kỳ vương. Kỳ vương có thể thông qua một trận diễn võ mà chọn ra được một người không phải quá xuất sắc giữa muôn vàn tướng sĩ là huynh, ông không thể có được nhãn lực như vậy.”
“Nhưng nếu nói về nghiêm khắc và tinh diệu trong dụng binh thì ai có thể so với lệnh tôn được chứ? Năm đó, quân Xích Diễm đến bất cứ đâu cũng khiến cho quân đội nơi đó, dù có là đội quân thép, cũng phải run rẩy ba phần.” Nói đến chuyện xưa, Mông Chí cảm thấy hào khí đã tĩnh lặng nhiều năm lại hừng hực dâng lên, chỉ tiếc trước mặt không có rượu, đành phải cầm tách trà lên uống một hơi dài, cảm khái: “Đáng hận là chẳng bao lâu sau ta bị cưỡng chế rời khỏi quân Xích Diễm, nếu có thể tôi luyện thêm mấy năm dưới trướng Kỳ vương và lệnh tôn thì ta đã học hỏi được nhiều hơn rồi.”
Mai Trường Tô thở dài. “Có mất tất có được, nếu huynh không rời khỏi quân Xích Diễm thì chưa biết chuyện kiếp nạn mười hai năm trước huynh có thể tránh được không, chỉ riêng thân phận cựu bộ Xích Diễm cũng khiến huynh không thể ngồi vào vị trí thống lĩnh cấm quân bây giờ.”
Nhắc tới chuyện này, Mông Chí lập tức nghĩ đến một việc khác, không khỏi cắn răng oán hận. “Cũng ch
