phúc. Cô đưa tay lên chặn miệng
cậu, không chocậu nói tiếp rồi đặt điện thoại vào tay
cậu, giả bộ như không thèm để ý: "Đượcrồi!
Được rồi! Tôi tin cậu! Cậu cầm lấy điện thoại
đi, nếu không cô Hướng không tìm được cậu thì
làm thế nào?".
Hướng Vũ Phàm biết lần này cô thực sự tin
câu. Cậu thở phào nhẹ nhõm, nhậnlấy điện thoại
từ tay cô, bất ngờ kéo cô vào lòng.
"Cậu làm gì thế?" Lạc Phán Phán bị hành
động đột ngột của cậu làm cho giậtmình, sợ hãi,
muốn đẩy cậu ra.
Hướng Vũ Phàm ôm chặt lấy cô, tựa cằm lên vai
cô, hai mắt nhắm lại, dịu dàngnói: "Phán Phán,
mình sẽ làm cho cậu hạnh phúc".
Lạc Phán Phán không đẩy cậu ra nữa, ngoan ngoãn dựa vào cậu,
yên lặng lắngnghe và mỉm cười hạnh phúc...
Cạch...
Có tiếng vật gì rơi xuống đất, hai người ngạc nhiên
vội vàng quay đầu lại. Dưới bậc thềm, trên con
đường rải sỏi được ánh dương nhuộm hồng, một cô bé
đangđứng ở đó, sắc mặt tái xanh.
Rõ ràng cô bé vừa xuống máy bay là về đây
ngay, hành lý vẫn đặt bên cạnh. Chiếc túi đựng
hành lý kẻ ca rô đen trắng rơi xuống đất, đồ đạc
rơi cả ra ngoài.
Gió lạnh thổi rơi những giọt nước mắt của cô bé
và làm cả ba người lúng túng.
"Tiểu Thi..."
Hướng Vũ Phàm tiến lên một bước, cô bé như nhìn
thấy một con thú dữ, bất giáclùi lại một
bước. Tiếng nức nở không ngăn lại được, cô bé
ôm mặt chạy đi.
Lạc Phán Phán kinh ngạc, vội vàng đẩy người Hướng
Vũ Phàm. "Cậu mau đuổitheo đi! Đừng để xảy ra
chuyện gì với cô ấy!" Cậu do dự nhìn cô rồi
vội vàng đuổitheo.
Nửa tiếng sau, Hướng Vũ Phàm cúi đầu, chán nản
trở về.
Lạc Phán Phán đứng chờ trước cửa nhà lo lắng, vội
vàng chạy ra đón hỏi dồn dập:"Thế nào rồi? Thế
nào rồi? Cậu đã đưa Diêu Nguyệt Thi về
nhà chưa?".
"Cô ấy không chịu đi cùng mình."
"Vậy phải làm thế nào? Cô bé đang ở đâu? Sẽ
không xảy ra chuyện gì chứ?"
"Cậu đừng lo lắng, mình đã gọi chú Diêu đến
đưa cô ấy về nhà rồi."
“Tốt rồi." Lạc Phán Phán thở phào, chợt nghĩ ra
điều gì, cô hỏi: "Vì sao cậu không vui? Lẽ
nào cậu không bỏ được cô ấy?".
"Không phải, mình chi thấy có lỗi với cô chú
Diêu." Hướng Vũ Phàm cúi đầu, giọngcó vẻ áy náy.
"Trước đây hai nhà là hàng xóm, họ đã chăm sóc
mình rất nhiều."
Lạc Phán Phán thở dài, ôm lấy cậu. "Vũ Phàm,
điều này không thể trách cậu, cậukhông nên tự
trách mình, trong tình yêu không thể tùy tiện, gượng
ép được."
Mấy ngày tiếp theo trôi qua
không yên ả, tâm trạng của Diêu Nguyệt Thi không
ổn định, thỉnh thoảng lại đòi tuyệt thực. Hướng Vũ
Phàm và Lạc Phán Phán rất lo lắng nhưng không giúp
được gì.
Hướng Vũ Phàm vừa đi học, vừa quan tâm đến
tình hình của cô bé, còn phải dànhthời gian để làm tác
phẩm tham gia cuộc thi nhiếp ảnh, chưa đến hai tuần
mà cậu gầy đi trông thấy, râu cũng không buồn cạo.
Lạc Phán Phán thấy vậy rất đau lòng, thỉnh hoảng
lại đem canh, mua đồ ăn tẩm bổ ở siêu thị tới cho
cậu.
Hơn mười ngày như vậy trôi qua, cuối cùng cũng có
một tin vui.
Hôm đó về lớp học, Đoàn Khanh Nhi vui mừng thông
báo với cô: “Phán Phán,Phán Phán, cậu biết không?
Tác phẩm của Vũ Phàm đã được chọn vào vòng bán
kết cuộc thi nhiếp ảnh dành cho thanh thiêu niên toàn
quốc lần thứ mười hai rồi!".
Mắt Lạc Phán Phán sáng lên, cô vội vàng
hỏi: "Thật không? Cậu chắc chắnkhông?".
"Đương nhiên! Mình rất quan tâm đến hoàng tử Vũ
Phàm!" Đoàn Khanh Nhi nghếch cằm, đắc ý nói,
hoàn toàn quên mất một tháng trước đây cô ấy
đã đối xửvới người ta như thế nào...
Lạc Phán Phán rất vui mừng, hôn má bạn, reo lên:
"Thế thì tốt quá! Khanh Nhi, cảm ơn
cậu!". Gần đây Hướng Vũ Phàm luôn buồn
bã, cô đang khổ sở nghĩ cách để giúp cậu vui hơn.
Bây giờ tốt rồi, cô có thể nhân cơ hội này hẹn
cậu đến khugiải trí chơi, tặng cho cậu một niềm
vui bất ngờ!
“Này, này, này!!! Nước bọt của cậu!!!" Đoàn
Khanh Nhi đẩy cô ra, lau mặt mình,trong đáy mắt lộ rõ
tâm trạng vui vẻ.
Thời gian này, Hướng Vũ Phàm luôn buồn bã khiến
Lạc Phán Phán rất lo lắng. Cô không nhìn thấy nụ
cười vui vẻ trên mặt Lạc Phán Phán. Bây giờ thấy
bạn mình mừng vui như thế, cô không thể không mừng
cho bạn.
Tối hôm đó, Lạc Phán Phán giả vờ như không biết
chuyện gì, như mọi ngày, côcầm cặp lồng đến gặp
Hướng Vũ Phàm. Chưa bước vào cửa, cô đã gọi to:
"HướngVũ Phàm, hôm nay mẹ mình nấu canh đu đủ với
mộc nhĩ trắng, cậu mau ăn đi cho nóng".
"Hằng ngày cậu đem canh ả nhà đi, không sợ cô Lạc
nghi ngờ quan hệ của chúng ta sao?" Hướng Vũ Phàm
cầm máy ảnh từ phòng học bước ra, nhìn thấy cô,
cặplông mày đang chau lại giãn dần ra. Gần đây,
cậu luôn thấy buồn vì chuyện củaDiêu Nguyệt Thi,
chỉ lúc nhìn thấy Lạc Phán Phán, cậu mới cười nhiều hơn.
"Sợ gì, chúng ta đâu có làm gì sai." Cô vừa
nói vừa bước vào phòng ăn. "Tình hình của Diêu
Nguyệt Thi đã tốt hơn nhiều chưa?"
Hướng Vũ Phàm không nén được tiếng thở dài.
"Cô Diêu nói cô ấy vẫn không chịu ăn cơm."
"Cô Hướng vẫn chưa về à?"
"Mẹ mình nói tháng sau mới về, bà bận công việc
nên quên mất con trai rồi."Hướng Vũ Phàm nói, giọng
không hài lòng.
"Có vẻ như cậu phải ăn bánh mỳ thêm vài ngày
nữa rồi." Lạc Phán Phán lấy trong tủ tiêu
đ