i cậu: "Anh Vũ
Phàm, anh cố gắng chịu đựng, chỉ mộtthời gian ngắn
nữa thôi, chúng ta sẽ không còn đau khổ nữa...".
Đèn phòng bệnh không bật, tiếng nói nhỏ trong đêm
lạnh nghe vô cùng mơ hồ, giống như được vọng đến từ
một nơi nào đó rất xa...
Hướng Vũ Phàm bị ốm.
Cậu vẫn không chịu về, tan học là chạy đến bệnh
viện, rồi lại ngồi suốt đêm ở đó. Do không ngủ và
không ăn uống được nên chưa đến hai ngày cậu đã
bị sốt. Bốmẹ Diêu Nguyệt Thi và Lạc Phán Phán
khuyên nhủ thế nào cũng không được, mãi đến khi Lạc
Phán Phán dọa sẽ tuyệt giao với cậu, cậu mới
ngoan ngoãn về nhà nghỉ ngơi.
Hướng Vũ Phàm từ nhỏ luôn được chăm sóc, không biết
sắc thuốc. Bà Hướng đicông tác vẫn chưa về nên
hằng ngày, sau khi tan học, Lạc Phán Phán đành phải
đến nhà chăm sóc cậu.
“Uống thuốc thôi." Hôm đó, như những ngày
khác, Lạc Phán Phán bưng bát thuốcnóng bốc hơi nghi
ngút vào phòng ngủ của cậu.
Hướng Vũ Phàm chau mày nhìn bát thuốc, khuôn mặt đẹp
nhăn nhó. "Thuốc đắng lắm, mình không muốn uổng."
"Không uống cũng phải uống, ai bảo cậu bị
nhiễm phong hàn, nhất thiết phải uống mới khỏi!"
"Hay là cậu bón cho mình?" Hướng Vũ Phàm
nháy mắt với cô. "Cậu bón cho mìnhcó lẽ thuốc sẽ
đỡ đắng."
"Đừng mơ!" Lạc Phán Phán, tay trái
chống nạnh, tay phải gõ vào trán cậu. "Mauuống thuốc, nhân
lúc tinh thần của cậu tốt, mình sẽ giúp cậu ôn
bài! Cậu xin nghỉhọc mấy ngày, nếu không ôn bài sẽ
bị hổng kiến thức!"
"Ngoài thuốc ra chỉ có học bài, thật là nhàm
chán! Cậu không nói được chuyện gìkhác sao?" Hướng
Vũ Phàm mím môi, rồi háo hức đề nghị cô:
"Hay là mình nóichuyện bao giờ cậu đồng ý là bạn
gái của mình?".
Lạc Phán Phán lườm cậu, vênh cằm lên
nói: "Đợi bao giờ thành tích các môn củacậu
đều được trên 80 điểm thì hãy nói đến chuyện hẹn hò
với mình!".
"80 điểm? Làm sao thế được!" Hướng Vũ Phàm
than thở rồi bực bội phản đối:"Bạn của mình không
đẹp trai bằng mình, thành tích học tập cũng không
bằngmình, vậy mà có hẳn ba cô bạn gái. Mình không
cần có ba cô, chỉ cần có mỗi cậu,cậu còn làm khó
mình sao?"
"Vậy thì cậu đi tìm cô gái khác mà hẹn hò! Không
phải là cậu rất đẹp trai, rất có tài, có sức hút với
con gái sao? Tôi nhớ trước đây cậu còn nói,
những người theođuổi cậu dài từ đầu sông Trường Giang
đến cuối sông Trường Giang mà!"
"Đừng... "Bạn gái đại nhân" tương
lai... Mình biết mình sai rồi..." Hướng Vũ Phàm
rụt cổ lại, cười nói: "Đợi bao giờ mình khỏi
ốm, mình sẽ đưa cậu đi công viên nướcchơi nhé!".
Lạc Phán Phán "hừ" hai tiếng, đưa bát thuốc
đến trước mặt cậu ra lệnh: "Mauuống đi!".
"Vâng, thưa "bạn gái đại nhân" tương
lai..." Hướng Vũ Phàm nhăn nhó đồng ý, cầm lấy
bát thuốc, bịt mũi rồi uống vẻ khổ sở.
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời của cậu, Lạc
Phán Phán cười đắc ý.
Con người này trước đây làm cho cô đau khổ, giờ
đến lượt cô hành hạ cậu rồi!Nếu không sau này
trở thành bạn gái của cậu, liệu cậu có bắt nạt cô
giống như bắt nạt một con thỏ trắng?
Đang nghĩ thế thì chuông cửa nhà họ Hướng reo lên.
"Mình xuống nhà mở cửa, cậu ngoan ngoãn uống hết
thuốc đấy! Nếu mình mà phát hiện ra cậu đổ thuốc đi,
lúc mình quay lại, cậu biết tay mình!" Lạc
Phán Phán dặn dò cậu rồi mới xuống nhà mở cửa.
Cửa mở ra, một cô gái với khuôn mặt tròn trĩnh, đáng
yêu ôm bó hoa lao vào. LạcPhán Phán ngạc nhiên nhìn,
lạc cả giọng. "Khanh Nhi? Sao cậu biết
mình ở đây?"
"Những việc liên quan đến hoàng tử Vũ Phàm
mình đều biết!" Đoàn Khanh Nhi đắcý nháy mắt với cô
rồi nhảy chân sáo bước vào nhà.
Lạc Phán Phán đóng cửa, vừa đi theo sau vừa
hỏi: "Cậu đến đây làm gì?".
Đoàn Khanh Nhi giơ bó hoa trong tay, cười nói:
"Tất nhiên là đến thăm hoàng tửVũ Phàm thân yêu
rồi!".
Lạc Phán Phán lườm bạn, không vui nói: "Cứ mở
miệng ra là hoàng tử Vũ Phàm, lẽ nào cậu không
thấy buồn cười sao?".
"Không phải là cậu đang ghen đấy chứ? Cậu yên
tâm, mình không có ý gì với anh Vũ Phàm nhà cậu!
Mình không phải là Diêu Nguyệt Thi, mình rất lý
trí!" Nói xong,cô dừng bước, tò mò hỏi: “Diêu
Nguyệt Thi bây giờ vẫn tuyệt thực à?".
Nhắc đến cô bé cố chấp đó, nụ cười trên khuôn
mặt Lạc Phán Phán biến mất. Côthở dài, gật
đầu: "Ừ, nghe nói mấy ngày nay đều phải
dùng thuốc trợ lực".
"Như vậy không được! Phán Phán, hay là cậu đi
gặp cô bé ấy nói chuyện! Nêu không cô bé ấy cứ
ngốc nghếch thế, Vũ Phàm nhà cậu sẽ bị giày vò,
khổ sở đếnmức tiều tụy mất."
Lạc Phán Phán suy nghĩ rồi thấy lời khuyên của bạn
rất hợp lý nên gật đầu đồng tình: "Được, ngày mai
tan học mình sẽ đi gặp cô bé đó".
"Tốt, không nhắc tới chuyện Diêu Nguyệt Thi
nữa, nghĩ đến đã thấy mất vui! Đi thôi, đưa
mình đi gặp hoàng tử Vũ Phàm. Trước đây mình
đối xử với cậu ấykhông tốt nên mình muốn tới để
xin lỗi!"
"Được, cầu thang phía bên này."
Buổi chiều hôm sau, tiết trời rất đẹp. Chuông tan học
vừa vang lên, Lạc PhánPhán vội vàng bắt xe đến
bệnh viện thăm Diêu Nguyệt Thi. Sau khi hỏi thăm số
phòng ở quầy lễ tân, một người hay lạc đường như
Lạc Phán Phán phải vất vả vòng đi vòng lại
mới tới nơi, nhưng cô bị chặn lại ở cửa phòng.
Đó là một phụ nữ tr