hay là chúng ta đến đâu
đó ngồi rồi nói chuyện?"
"Được, tôi biết gần đây có một quán đồ uống
lạnh, hay là chúng ta đến đó?"
“Ừ.”
Mười phút sau, hai người đã ngồi trong một quán
nước đơn giản nhưng sạch sẽ.
Quán nước rất nhỏ, diện tích hơn năm mươi mét
vuông, có tám bộ bàn ghế mọi người đã ngồi kín
chỗ. Hai người phải đợi rất lâu mới tìm được
chỗ ngồi.
Gọi đồ uống xong, Lạc Phán Phán không để mất
thời gian, vào thẳng câu chuyện:"Cậu biết gì về chuyện của
Hướng Vũ Phàm và Diêu Nguyệt Thi?".
Hàn Thần Dật không ngờ cô lại hỏi thẳng thắn
như thế ngạc nhiên mất hai giây rồi
hỏi: "Vì sao cậu muốn biết chuyện của họ?".
Lạc Phán Phán cắn môi, im lặng một lát rồi
ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt rất kiên định, nói:
"Tôi thích Hướng Vũ Phàm".
Nụ cười của cậu biến mất. Cậu im lặng nhìn cô rồi
hỏi: "Có phải là cậu biết chuyện gì rồi
không?".
"Tôi không biết gì cả, chỉ là trực giác mách
bảo tôi là mọi người đang giấu tôichuyện
gì đó." Lạc Phán Phán không trốn tránh, nhìn
thẳng vào mắt cậu hỏi: "Vìsao Hướng Vũ Phàm đột
nhiên hẹn hò với Diêu Nguyệt Thi? Rõ ràng có
điều gì đó uẩn khúc. Tôi nghĩ là cậu biết".
"Vậy thì sao?" Cậu nheo mắt lại nhìn cô hỏi.
"Cho dù tôi có biết sự tình, cậu lấy gìđể tin tôi
sẽ kể cho cậu nghe?"
"Hàn Thần Dật... Cậu..." Lạc Phán Phán
tỏ ra vô cùng tức giận.
"Cậu không cần nói gì cả, tôi sẽ không kể cho
cậu nghe chuyện gì hết." Cậu đứngdậy, đang quay
người chuẩn bị bỏ đi thì nghe thấy giọng cô lạnh
lùng như gióđông.
"Cậu không nói cho tôi cũng không sao, tôi
sẽ trực tiếp đi hỏi cậu ấy. Nhưng tôiđến tìm cậu
không chỉ vì việc này, tôi còn muốn nói với
cậu..." Cô ngẩng mặt lên,điềm nhiên và lạnh lùng
nhìn cậu nói tiếp: "Cho dù trước đây cậu tiếp
cận tôi vì ânoán cá nhân hay vì bất kỳ mục đích gì, từ
sau đừng bao giờ xuất hiện trước mặttôi nữa".
Cậu sững sờ, khi hiểu ra ý nghĩa câu nói của
cô, trong ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc. "Cậu nói
thế là có ý gì?"
Cô không giải thích, đứng dậy bước ra khỏi quán
nước, không thèm quay đầunhìn lại.
Sau khi rời khỏi quán nước, không do dự, Lạc Phán
Phán đến khu Cảnh Lam Viên tìm Hướng Vũ Phàm.
Cửa mở ra, Hướng Vũ Phàm ngạc nhiên nhìn người đứng
trước cửa. "Là cậu?" Cậu hơi ngạc nhiên, cổ
họng khô rát, giọng hơi khàn. "Sao cậu
lại đến?"
"Tôi có chuyện muốn hỏi cậu." Ánh chiều tà
nhuộm hồng khuôn mặt trái xoan củacô, đôi mắt đẹp sáng
bừng.
"Cậu muốn hỏi gì?"
Cô nhìn cậu một lát rồi hỏi nhỏ: "Cậu có
thực sự thích Diêu Nguyệt Thi không?".
Cậu ngạc nhiên, rõ ràng là không ngờ cô lại
hỏi như vậy. Cậu im lặng rất lâu,tránh ánh mắt
của cô rồi trả lời: "Đây là chuyện của
tôi và Diêu Nguyệt Thi".
"Không! Đây là chuyện của tôi!" Cô phản bác
lời cậu, khẳng định chắc chắn. "Cậukhông thích Diêu
Nguyệt Thi, đúng không? Trong lòng cậu, Diêu
Nguyệt Thi chỉ là em gái! Tình cảm giữa hai người
là tình anh em chứ không phải tình yêu!"
"Ai nói cho cậu điều đó?" Hướng Vũ Phàm
ngạc nhiên, không hiểu vì sao cô biếtđược chuyện này.
"Không ai nói cả, là tôi tự phát hiện ra,
nhưng cậu không thừa nhận thì cũngkhông sao. Hôm nay
đến đây, tôi muốn hỏi cậu một câu: Cậu có thực sự
muốnyêu Diêu Nguyệt Thi không?" Lạc Phán Phán
dường như muốn ép cậu phải nói,không giống với
con người luôn bị mê hoặc vì tình cảm của cô
trước đây.
"Phán Phán, tôi..." Mắt cậu như phủ một
lớp mây mù, chưa nói ra được đã bị cô ngắt lời.
"Cậu không nói? Không sao! Nếu cậu không trả lời
có nghĩa là cậu thực sự thíchDiêu Nguyệt Thi. Tôi, Lạc
Phán Phán, không thể là người thứ ba, sau này không
gặp cậu nữa, tôi hy vọng từ giờ cậu sẽ không
đên tìm tôi. Về việc gia sư cho cậu, mong cậu
tìm một người khác!" Nói xong, cô không do dự
quay người bỏ đi, tháiđộ rất quả quyết.
Cô ấy nói...
Mãi mãi không gặp lại?
Lòng cậu như đóng băng, máu như ngừng chảy. Cậu
thấy rõ mình đang sợ hãi, trong lòng rối loạn
và đau đớn, dường như có một bàn tay nào đó
đang bóp chặttrái tim cậu.
Cậu muốn khóc nhưng không khóc được, trong lòng thấy
hụt hẫng vô cùng.
"Phán Phán, đừng đi." Giống như một phản ứng
vô điều kiện, cậu nắm chặt taycô.
Cô vẫn đứng ở đó, không quay đầu lại, cũng
không giằng tay ra khỏi tay cậu, chỉ hỏi nhỏ:
"Cậu muốn gì?".
"Phán Phán, tôi... Tôi chi coi Tiểu Thi là em
gái. Về việc tôi hẹn hò với cô ấy, tôi
rất khổ tâm. Cậu tin tôi đi, đợi cô ấy
về tôi sẽ nói chuyện rõ ràng với cô ấy." Rốt
cuộc, những tâm sự tận đáy lòng cũng được nói ra.
Lạc Phán Phán im lặng giây lát rồi quay đầu
nhìn cậu hỏi: "Cậu khẳng định?".
"Tôi khẳng định!" Hướng Vũ Phàm rút điện
thoại trong túi ra, đặt vào tay LạcPhán Phán, trịnh
trọng nói: "Cậu cầm lấy, nếu Tiểu Thi gọi điện,
cậu hãy nói với côấy, tôi luôn coi cô ấy là em gái,
người tôi thích là Lạc Phán Phán, mãi mãi là như
vậy!".
Sau đó cậu giơ tay phải lên, ngón trỏ và ngón
giữa chỉ lên trời, tuyên bố: "Tôi xin thề những
lời tôi nói là sự thật. Người tôi thích chỉ có
Lạc Phán Phán...".
Thấy hành động trẻ con của cậu, Lạc Phán Phán
thấy buồn cười, trong lòng trào dâng lên cảm giác
vô cùng hạnh
