u quá. Tôi làm bạn với ai
là việc của tôi, cậucó tư cách gì để quản lý tôi?"
"Tôi không quan tâm! Dù sao thì tôi cũng
không cho cậu đi với Hàn Thần Dật!"Cậu giống hệt
như đứa trẻ sợ bị mất thứ đồ chơi yêu thích, cố
gắng giữ tay cô chặt hơn, thậm chí không cần
biết có làm cho cô bị đau hay không.
Lạc Phán Phán im lặng giây lát rồi quay đầu
lại nhìn cậu. Gió thổi nhè nhẹ làm rung tấm
rèm cửa màu trắng tinh và mái tóc mềm mại của cô.
"Cậu đừng quên", cô nói, "là cậu đã có
bạn gái".
Cậu đã có bạn gái... Những chữ đơn giản mà nặng
như có ngàn vạn ngọn núi đèlên người Hướng Vũ Phàm.
Cậu cứng đờ người, hai tay buông thõng vẻ bất
lực. Trong ánh nắng chiều, tay cô rời khỏi
tay cậu...
Ánh mặt trời nhức mắt, những hạt bụi bay lơ
lửng trong không khí. Cậu cúi đầuvẻ ủ rũ, những
đường nét đẹp đẽ trên khuôn mặt trở nên mơ hồ.
Cô lặng im nhìn cậu, khẽ thở dài rồi cầm ba lô bỏ
đi. Trong lúc quay người bước đi, rõ ràng có
giọt nước mắt lăn trên gò má cô rồi nhanh chóng
biến mất...
Bầu trời vẫn trong xanh, mây trắng mềm mại bay,
gió se lạnh thổi.
Dưới bóng cây, Hàn Thần Dật im lặng nhìn lên cửa
phòng Hướng Vũ Phàm. Timcậu thắt lại, tâm trạng có vẻ
rất căng thẳng.
Cuối cùng, cánh cửa gỗ cũng mở, một cô bé gầy nhỏ
bước ra.
Cậu thở phào nhẹ nhõm, khẽ nở một nụ cười,
vội vàng bước tới đón cô. Tuy nhiên, nhìn thấy khóe
mắt cô hơi đỏ, cậu bất ngờ và lo lắng hỏi:
"Cậu khóc à?".
Cô bé lắc đầu, ánh mắt nhìn xa xăm.
Hàn Thần Dật thở dài, nhẹ nhàng khoác vai cô,
dịu dàng nói: "Chúng ta đi thôi!".
Cô bé không từ chối, ngoan ngoãn đi theo
cậu. Trong ánh nắng chiều, bóng họđổ dài trên
con đường rải sỏi...
Sau cánh cửa sổ tầng hai, một bóng người đứng
im lặng dõi theo hai người, ánh mắt như có lửa, thể
hiện sự tức giận vô bờ.
Cậu đứng bất động ở đó. Cho đến khi bóng dáng hai
người kia đã khuất từ lâu,mặt trời lặn ở phía tây, cậu
mới hơi cử động, nét mặt đau khổ.
Một lát sau... Những ngón tay dài nắm chặt
lại, bực bội đâín mạnh vào cừa sổ trước mặt!
Lớp cửa kính yếu ớt vỡ ra, những miếng thủy tinh
vỡ vụn. Từng giọt máu đỏ từtay cậu nhỏ xuống song
cửa sổ.
Cũng giống như trái tim cậu, đang rạn vỡ và
chảy máu.
Thờ ơ đi cùng Hàn Thần Dật đến phố sách, ăn
tối với cậu ta, Lạc Phán Phán về đến nhà
thì trăng đã lên cao, trên trời lâp lánh những
vì sao.
Cô đứng ngẩn người ra một lát, chợt nhớ ra ngày
mai có cuộc thi tiếng Anh, cầnphải ôn lại từ mới, thì phát
hiện ra mình đã quên quyển sách tiếng Anh ở nhàHướng
Vũ Phàm. Đắn đo một hồi rồi cô quyết định
cầm khóa bước ra khỏi cửa.
Khu Cảnh Lam Viên vào buổi tối đẹp
lạ thường. Dưới ánh trăng mờ ảo, conđường với
những viên sỏi tròn trông rất đáng yêu, ánh sáng
từ chiếc đèn có hìnhđóa hoa tỏa ra ấm áp. Tiếng nhạc
nước du dương, hương hoa thơm ngát, chiếc xích đu màu
trắng giống hệt như trong truyện cổ tích, có tiếng
trẻ con nô đùavọng lại.
Ngược lại với không gian sống động ở bên ngoài, nhà
họ Hướng đã tắt đèn, căn phòng tối om, ánh
trăng chiếu qua tấm kính cửa sổ lạnh lẽo.
Lạc Phán Phán chau mày, đang nghĩ xem có phải là
Hướng Vũ Phàm đi vắng không thì nghe thấy có
một âm thanh kỳ lạ phát ra từ bãi cỏ.
Quay lại nhìn, chỉ thấy trên bãi cỏ có một bóng đen, dưới
ánh trăng mờ, có thểnhận ra đó là một người.
"Ai đấy?" Lạc Phán Phán bám chặt dây ba lô,
cố gắng giữ bình tĩnh bước lại gần.
Đường nét của người đó dần dần trở nên rõ
ràng. Dưới ánh đèn vàng, Lạc PhánPhán phát hiện
ra đó chính là Hướng Vũ Phàm! Cậu đang nằm
thu người trên bãi cỏ, hai mắt nhắm chặt, miệng
lảm nhảm gì đó, hai gò má đỏ ửng. Bên cạnh cậu là
rất nhiều lon bia đã uống hết, thoạt nhìn phải đến hai mươi
cái. Gió đêm nhè nhẹthổi, cô ngửi thấy có mùi bia.
Người này uống bia, lại còn uống đến mức say xỉn!
Cô trợn mắt nhìn cậu rồi quyết định gọi điện
cho bà Hướng.
Điện thoại được kết nối, bà Hướng nói bà đang đi
công tác chưa về ngay được nênnhờ cô chăm sóc Hướng
Vũ Phàm.
"Nhưng, cô Hướng..." Cô lo lắng gọi nhưng chỉ
nghe thấy tiếng "tút, tút, tút" cho
biết người ở đầu dây bên kia đã tắt máy.
Bây giờ phải làm thế nào? Lạc Phán Phán đau
đầu nhìn người đang nằm trên thảmcỏ, say đến mức không
biết gì nữa, than thở: "Đúng thật là... tự
nhiên uống saylàm gì! Lại gây thêm phiền phức
cho người ta!".
Buồn bực nhìn cậu, Lạc Phán Phán tức giận không
thể đá cậu ta lên hành tinh Pandora1 cho
khuất mắt. [Pandora là hành tinh có thể sinh sống và con
người đã định cư ở mặt trăng Pandora trone bộ phim
Avatar.'>
Tuy nhiên, cô vẫn phải đau đầu vì không thể
bỏ mặc cậu được. Phân vân một lát,cô lấy chìa
khóa trên người cậu rồi mở cửa nhà, vừa lôi
vừa kéo, cuối cùng cũngđưa được cậu nằm lên sofa trong
phòng khách.
"Đáng chết! Bình thường cậu vẫn ăn sắt thép
à? Sao mà nặng thế!"
Lạc Phán Phán thở dốc, cho cậu nằm ngay ngắn,
giúp cậu đắp chăn rồi đứng dậychuẩn bị về thì đột
nhiên bị giữ lại.
"Đừng đi... Phán Phán..."
Lạc Phán Phán ngạc nhiên, không phải là con người này
đang giả vờ say đấy chứ?
Cô giật mình, tim như muốn rơi ra ngoài.
Hít một h