ưởng
công chúa Quán Đào và Đường Ấp hầu, được Đậu thái hậu và Hán Cảnh Đế sủng ái. Một
A Kiều như vậy mà sinh được hoàng tử thì y phải lấy gì để phong thưởng đây?
Vì vậy, không cần biết A Kiều có khả năng hay không nhưng
nàng ta nhất định không thể có con.
Trần A Kiều đau đớn xé lòng, một mực lẩm bẩm phủ nhận là
không thể nào, không thể nào, nhưng giọng điệu cứ thấp dần xuống. Lần cuối cùng
nàng ta ở bên Triệt Nhi, Triệt Nhi nói rằng hai người đã kết thúc.
Y nói, “Trẫm đã quyết ý phế nàng.”
Sau khi y bỏ đi, nàng ta cảm thấy hoảng sợ, cố gắng nhủ mình
đừng khóc nhưng nước mắt cứ chảy ròng ròng, nàng ta cuồng loạn đập phá hết mọi
vật trong tầm mắt, miệng nhạt nhẽo vô vị, ăn chút gì cũng nôn ra hết.
“Nhạn Thanh”, nàng ta khẽ thở dài, “Ngươi bảo làm người sống
ở trên đời còn có thể tin tưởng được cái gì nữa?”
“A Kiều, ngươi nghe ta. Ta và ngươi sẽ cùng nhau đứng lên. Một
ngày nào đó, y sẽ hối hận. Ngươi không được bỏ cuộc. Không một ai làm tổn
thương người mình yêu thương mà cứ như thế không có chuyện gì xảy ra như vậy được.”
Nàng dần dần hồi phục tinh thần, phát hiện ra mình đang nằm
trong lòng Tiêu Phương. Hắn mặc bộ y phục màu trắng, toát ra một loại mùi hương
dễ chịu, vẻ mặt lo lắng, đôi môi mấp máy nói gì đó không rõ.
Nàng cười yếu ớt, khẽ giọng: “Mệt quá.”
“Mạch của cô gấp và nhanh, dường như bị kích động rất mạnh,
sao thế?”, hắn hỏi dồn.
Nhạn Thanh nhắm mắt, “Xin hãy thu nhận tôi!”
Hắn hơi sững lại, dường như không thể tin nổi rồi mới bình
tĩnh hỏi, “Cô nói sao?”
“Tôi không có tiền, lại đang mang thai, tiên sinh nhẫn tâm
đuổi tôi đi, tôi không có nhà để về, phải lưu lạc trên đường, sẽ bị đánh bị cướp
hoặc từ từ chết đói.”
“…”
“Tiên sinh nhẫn tâm như vậy sao?”
“…”
Tiêu Phương vẫn im lặng. Hàn Nhạn Thanh đột nhiên cảm thấy rất
an tâm, chìm vào giấc ngủ miên man.
Hàn Nhạn Thanh thấy lại bản thân mình thuở còn bé, cũng cặp
mắt, đôi mày ấy, đang cười vui chạy trốn trong dãy hành lang dài dằng dặc. Một
phu nhân có gương mặt xinh đẹp kiểu cổ điển từ đầu kia hành lang đi tới, cử chỉ
ưu nhã, vẻ mặt nhu hòa.
“A Kiều, con không được bướng bỉnh như vậy.”
A Kiều?
Phải rồi, nàng chợt hiểu cô bé mặc y phục thời Hán bằng tơ lụa
tôn quý kia không phải là mình mà là Trần A Kiều khi còn nhỏ.
Năm đó là năm Tiền Nguyên thứ năm[1'> triều Hán Cảnh Đế.
[1'> Trong thời gian làm vua hai mươi ba năm, Hán Cảnh Đế đã
đặt ra các niên hiệu: Tiền Nguyên (156-150 TCN), Trung Nguyên (149-144 TCN) và
Hậu Nguyên (143-141 TCN).
Tiểu A Kiều nũng nịu: “Mẫu thân, cung Trường Nhạc thật là buồn
chán, con sang Ngự hoa viên chơi được không?”
Trưởng công chúa Quán Đào mỉm cười gật đầu. A Kiều cất tiếng
hoan hô rồi chạy biến đi như làn khói, chỉ nghe mẫu thân ở phía sau dặn với
theo: “Khoan đã, con dẫn mấy cung nữ đi theo cho an toàn.”
Lâu đài, đình, các trong Ngự hoa viên đều tinh xảo trang
nhã. Tiểu A Kiều đang chui luồn qua một hòn giả sơn thì chợt nghe thấy tiếng
khóc nho nhỏ thoảng theo làn gió. Nàng ta lần theo tiếng khóc đi tìm, vòng qua
mấy hòn giả sơn thì thấy một cậu bé mặc áo quần tôn quý đang quay lưng về phía
mình khóc rấm rứt. A Kiều không nhìn thấy mặt cậu bé, chỉ nhận thấy thân hình của
cậu thật nhỏ, thật nhỏ.
“Ngươi là ai?”
Cậu bé hoảng hốt, cuống quýt lau nước mắt, quay đầu lại nhìn
nàng ta. Hàn Nhạn Thanh thấy khuôn mặt cậu ta rất trắng trẻo, đôi tròng mắt đen
láy.
“Thế còn ngươi là ai?” Tiểu A Kiều mỉm cười, thấy rõ là cậu
bé đang cố ra vẻ cứng cỏi để che giấu sự bối rối. “Ta là A Kiều”, A Kiều trả lời,
giọng nói ngây thơ trong trẻo.
“Ồ!” Cậu bé khẽ kêu lên, hiển nhiên đã biết cái tên đó ở
trong cung Vị Ương này có ý nghĩa gì, đứng dậy định vòng qua A Kiều rời đi.
“Người còn chưa nói cho ta biết người là ai mà.” A Kiều túm
lấy tay không cho cậu bé vượt qua. Nàng ta lớn tuổi hơn nên dù cậu bé có cố gắng
đến đỏ mặt tía tai cũng không thể nào giãy ra được. Giằng co một hồi lâu, A Kiều
bực mình buông tay ra, “Không nói thì thôi.” Nói xong nàng ta quay ngoắt đi.
Cậu bé đứng sau lưng nàng ta hơi chần chừ, cuối cùng nói giọng
yếu xìu, “Ta là Triệt Nhi.”
Hàn Nhạn Thanh suýt nữa ngã ngửa ra. Đây chính là Hán Vũ Đế
vang danh thiên cổ, võ công hiển hách đó sao? Rõ ràng chỉ là một cậu bé yếu đuối,
đáng yêu và kỳ quặc mà thôi!
“Triệt Nhi, hứ… chính là hoàng tử mà Cao Tổ báo mộng ban cho
tên Trệ[2'> đó hả?”, A Kiều chợt thốt lên. Khuôn mặt Lưu Triệt lúc xanh lúc trắng,
quay đầu bước đi phăm phăm.
[2'> Trệ: Theo sách ‘Hán Vũ cố sự’ có ghi lại, mẹ của Lưu Triệt
là Vương phu nhân khi có thai Lưu Triệt được Hán Cao Tổ báo mộng lấy tên là Trệ
vì thế khi sinh ra được đặt tên là Lưu Trệ. Đến năm lên bảy tuổi thì được Hán Cảnh
Đế đổi tên thành Lưu Triệt. Chữ “Trệ” còn có nghĩa là loài heo, người Trung Hoa
cổ đại cho rằng heo là loài vật rất thông minh nên lấy để đặt tên cho người.
“Này, Triệt Nhi”, A Kiều đuổi theo, “Triệt Nhi, người làm
sao vậy?” Nàng ta không rõ tại sao tiểu biểu đệ[3'> lại tức giận, chỉ muốn hắn
chơi đùa với nàng ta nên đuổi theo. Lưu Triệt đang đi