Vân có thể gợi
mở trái tim Lưu Mạch sao?
Chẳng qua chỉ là mấy câu nói, nhưng vì trong đó có một người
là Thái tử Lưu Mạch nên mấy ngày sau thì câu chuyện đã lan truyền rất nhanh
trong thành Trường An. Trong khoảnh khắc, hai tiểu thư nhà Lang trung lệnh Thượng
Quan Kiệt, nhất là tiểu thư Thượng Quan Vân, đã được mọi người xôn xao bàn tán,
danh tiếng nổi lên như diều gặp gió. Có người ao ước, có người ghen tỵ, nhưng
ai bảo lão gia nhà mình không đến Lâm Phần, hoặc là không có ca ca làm Lang
trung lệnh chứ, ca thán thì cũng được gì.
“Có thể mọi người chưa biết chứ”, đầu đường cuối phố thi thoảng
lại có năm ba bà túm tụm buôn chuyện, “Nghe nói có phu nhân thế gia hiếu kỳ vào
cung hỏi Trần nương nương về cảm giác đối với hai thiếu nữ nhà Thượng Quan. Trần
nương nương nghiêng đầu suy nghĩ một lát, tặng mỗi cô nương lời bình bốn chữ.
Thượng Quan gia tiểu thư thì là “Đẹp như trăng rằm”, còn nhị tiểu thư chính là
“Thêu hoa dệt gấm.”
“Ồ”, những người vây quanh tán thưởng: “Nói như thế thì Trần
nương nương đánh giá Thượng Quan đại tiểu thư rất cao đó. Nói không chừng, Thái
tử điện hạ sẽ rước nàng về dinh thật đấy.”
“Biết nói sao đây.” Trong nhã phòng ở lầu Thanh Hoan, Lưu Sơ
tức tối giậm chân, “Rõ ràng là mẫu thân cảm thấy nếu nói không tốt thì sẽ phá hủy
cả đời cô ta, thế nên mới nói xa xôi về những tâm sự mà bọn họ không giấu được.
Cho dù gia sự nhà cô ta như thế nào, nhưng muốn được ca ca ta cưới về thì cứ đợi
kiếp sau đi.”
“Muội cần gì phải tức giận vì những chuyện vớ vẩn này chứ?”
Lưu Mạch thì trái lại rất bình tĩnh ung dung, châm một chén trà cho muội muội rồi
thở dài nói, “Nhắc lại thì huynh không nên đến tạ ơn mới phải. Vô duyên vô cớ lại
gây thành chuyện. Đám người kia cũng rỗi hơi, chuyện nhỏ thế mà cũng chộp lấy
nói cho được.”
“Đó cũng là vì ca ca là người tốt, lại đến tuổi rồi nên mọi
người mới để ý.” Lưu Sơ bỗng không hề tức giận, chỉ nhìn hắn mà che miệng cười.
“Nói bậy bạ gì đó.” Lưu Mạch vừa bực mình vừa buồn cười, hỏi:
“Muội rủ ta ra ngoài chỉ để nói những chuyện không đâu này sao?”
“Không phải.” Lưu Sơ chuyển sắc mặt nghiêm túc, trầm giọng
nói: “Ca ca, huynh hãy nói thực cho muội biết. Vụ Thượng Lâm Uyển năm xưa cuối
cùng do huynh tiếp quản, thật sự con ngựa muội cưỡi đó bị kim của Công Tôn Kính
Thanh đâm nên mới phát điên sao?”
Lưu Mạch hơi bất ngờ khi Lưu Sơ khơi lại chuyện năm xưa,
song hắn biết cô sẽ không hỏi vô cớ. Muội muội cuối cùng đã lớn rồi, có một số
việc không phải cứ giấu giếm là tốt, ngày sau sẽ đến lượt cô một mình chống lại
mưa gió nên cũng cần phải biết qua chuyện đời một chút. Hắn liền nói, “Cũng có
khả năng là người khác, nhưng bấy giờ phương án đánh đổ Vệ gia chính là lựa chọn
tốt nhất của mẫu thân và chúng ta.”
“Huynh có thể dung tha cho người có ý đồ thương tổn mẫu thân
và muội sao?” Lưu Sơ cao giọng chất vấn.
“Tảo Tảo.” Lưu Mạch tức giận trách mắng.
Lưu Sơ liền tỉnh táo lại, cúi đầu nói: “Xin lỗi ca ca, muội
không nên giận dỗi huynh.”
Lưu Mạch thở dài nói, “Sau vụ việc, huynh có đi điều tra tàu
ngựa của Thượng Lâm Uyển nhưng những người có mặt ở đó lúc ấy đều biến mất
không thấy tung tích.
Cô bình tĩnh lắng nghe, trong lòng dần trầm xuống. Không phải
chuyện như thế đã nói rõ vụ việc năm xưa có huyền cơ khác hay sao. “Người đó đã
hại chúng ta lần đầu thì có thể hại chúng ta lần thứ hai.” Cô thản nhiên nói,
“Nhưng mới lần đầu mà muội đã mất đi một đệ muội, lần thứ hai thì muội không thể
nào tưởng tượng nổi.”
“Yên tâm đi”, Lưu Mạch xoa đầu muội muội trấn an: “Huynh đã
nghe Nhật Đan nói về chuyện Mã Thượng Phong. Mặc dù không có chứng cứ nhưng quá
nửa là do bà ta. Trong cung có uy thế của phụ hoàng, cung nhân cung Kiến Chương
chỉ nghe lời mẫu thân, bà ta sẽ không thể nào có trò gì được. Nếu thật sự có
mưu đồ thì chỉ có thể thông qua người nhà. Huynh đã theo dõi sát người nhà của
bà ta, không tin bà ta có thể gây ra sóng gió gì.
“Năm xưa huynh còn quá nhỏ tuổi, không cách nào bảo vệ mẫu
thân và muội.” Lưu Mạch lộ ánh mắt thâm trầm, nói giọng tin tưởng sâu sắc: “Bây
giờ thì huynh đã lớn, sẽ không tha bất cứ kẻ nào dám làm thương tổn hai người nữa.”
Bệ hạ tuần thú phương đông trở về kinh, nghỉ ngơi ba ngày
xong liền cử hành đại yến ở cung Kiến Chương. Trên điện Phi Tuyết, Lưu Triệt và
Trần A Kiều sóng vai ngồi ở ghế thủ tịch[1'> tươi cười nhìn cảnh ăn uống linh
đình ở phía dưới. Lưu Triệt nổi hào khí cười sang sảng, uống liền mấy chung rượu
Tân Phong. Dần dần, không khí bữa tiệc trở nên sinh động hẳn lên. Lưu Mạch châm
rượu rồi đi tới bên cạnh Trần A Kiều, cung kính nói, “Đã mấy tháng Mạch Nhi
không được gặp mẫu thân rồi. Xin kính mẫu thân một chén.”
[1'> Ghế thủ tịch: Vị trí tôn quý nhất.
A Kiều tất nhiên rất cao hứng, cầm tay Lưu Mạch, mỉm cười hỏi,
“Mấy tháng qua Mạch Nhi có mệt lắm không?”
“Con vẫn khỏe.” Nói chuyện với mẫu thân thì tự nhiên không cần
phải khách sáo, Lưu Mạch châm rượu cho mẹ rồi nói: “Nhi tử ở Trường An, nghe
nói mẫu thân bị bệnh trên đường đi thì lòng như lửa đốt. Nếu không phải phụ
hoà