có gì!” Lưu Lăng không hề sợ hãi, vẫn nói với giọng
điệu thản nhiên như trước, “Lưu Lăng thấy đại khái là vào năm Nguyên Quang thứ
năm, A Kiều tỷ tỷ bị người truy sát tại chính điện của cung Trường Môn nên vẫn
có ấn tượng với chỗ đó, không chịu chuyển tới.”
Lưu Triệt nghe vậy không khỏi nhìn lại nàng. Gần như có thể
khẳng định việc truy sát phế hậu Trần A Kiều năm đó là do tay của người con gái
xinh đẹp quyến rũ trước mặt. Chẳng qua là vì năm xưa chính y đã phụ bạc nàng,
và sự việc đó đã qua mà không có chứng cứ xác thực, thêm nữa là mọi người ở
Hoài Nam vừa lập công lớn nên lúc này Lưu Triệt mới không truy cứu. Theo biểu
hiện lúc này thì A Kiều không phải không nhìn ra chuyện này. Nhưng nếu vậy thì
tại sao A Kiều lại ý hợp tâm đầu với một cô gái đã từng muốn hại mình. Thậm chí
y còn không thể tìm ra trong quan hệ giữa hai người con gái này có chỗ nào dối
trá.
Như vậy, Lưu Triệt chợt hiểu rằng phải có một lợi ích nào đó
lớn tới mức đủ để khiến các nàng vứt bỏ thù hận chứ? Ánh mắt của y dần trở nên
lạnh lẽo.
“Trưởng công chúa Phi Nguyệt!” Vương thái hậu ngồi trên điện,
mỉm cười nhìn nàng đầy ngụ ý, “Mạnh thần y thật sự nói con mất trí nhớ sao?”
“Đúng vậy!”, Lưu Lăng đáp.
“Như vậy…” Vương thái hậu quay sang ra lệnh, “Đem bộ cờ vây
ngọc thạch giao cho Trưởng công chúa Phi Nguyệt.”
“Dạ!” Minh Đạt khom người đi ra.
Lưu Lăng cúi đầu, “Đa tạ Thái hậu. Lưu Lăng xin lui.” Nàng
nhận lấy bộ cờ vây từ tay Minh Đạt, xoay người bước ra không hề liếc mắt nhìn lại
một lần.
Qua tháng Bảy, tiết trời dịu đi mấy ngày rồi chuyển sang cái
nóng của mùa thu. Khi đợt nóng cuối cùng này qua đi, tháng Chín năm thứ sáu đã
đến gần mà gió thu chưa hẳn đã thổi lạnh lòng người trong cung Vị Ương.
Điện Tiêu Phòng.
Sau khi theo thánh giá trở về Trường An, Trường Bình hầu Vệ
Thanh mấy lần vào cung thăm tỷ tỷ của mình, thấy tỷ tỷ ở trên điện nhan sắc vẫn
xinh đẹp tuyệt trần nhưng không thể che lấp nét ưu sầu lẩn khuất giữa đôi lông
mày.
“Thanh đệ!” Vệ Tử Phu trông thấy đệ đệ đã lâu không gặp thì
cuối cùng cũng nở nụ cười vẻ chân thành, để lộ ra đôi lúm đồng tiền. Bao năm
qua, hai tỷ đệ cùng phối hợp trợ giúp Vệ gia, về mặt tin cậy lẫn nhau thì không
ai có thể bằng được. Nàng ta bảo người hầu lui ra đi xuống nắm tay đệ đệ mừng rỡ,
“So với năm ngoái thì đệ đen hơn một chút đấy.”
“Cuộc chiến với người Hung Nô gian khổ mệt mỏi, đen hơn một
chút cũng là bình thường.” Vệ Thanh bình thản, tiện đà hỏi, “Tỷ, tại sao cô ta
lại về phe với Quận chúa Lưu Lăng được chứ?”
Vệ Tử Phu sầm mặt, nhìn quanh hai bên một vòng thấy ngay cả
nữ nhi Lưu Phỉ và thị nữ tâm phúc cũng đã đi hết thì mới lên tiếng: “Ta cũng
đang băn khoăn vấn đề này, nghĩ trăm bề vẫn không giải thích nổi.” Nàng ta lại
trầm ngâm, “Năm xưa ta và Lưu Lăng bắt tay hợp tác, hơn nữa Hoàng thượng cũng mắt
nhắm mắt mở phối hợp nên mới lật đổ được Trần hoàng hậu. Xung đột như thế mà cô
ta lại vẫn gắn bó khăng khít với Lưu Lăng. Mấy ngày nay Hoàng thượng không về
cung, ta đã suy xét thật khách quan mà vẫn không thể nào thông suốt được.”
“Chuyện này đúng thật là rất không hợp với lẽ thường.” Vệ
Thanh suy nghĩ một chút, thở dài nói, “Nếu năm xưa Công chúa Phi Nguyệt đuổi giết
Trần A Kiều thành công thì hôm nay chúng ta sao có thể bị động thế này. Phải rồi,
tỷ tỷ, Hoàng thượng hồi cung cũng được mấy ngày rồi, có đến cung Trường Môn
không?”
Vệ Tử Phu lắc đầu.
“Như vậy thì rõ ràng là Hoàng thượng không có hứng thú đối với
cô ta, chúng ta không cần phải lo lắng nữa” Vệ Thanh khá bất ngờ nhưng cũng được
an ủi đôi chút.
“Thanh đệ, đệ lầm rồi”, Vệ Tử Phu phản bác, vẻ mặt nghiêm trọng,
“Đệ còn không biết về Hoàng thượng của chúng ta. Y xưa nay chưa từng làm việc
gì bản thân không nắm chắc. Mấy ngày nay y luôn thờ ơ lạnh nhạt quan sát việc
làm của hai người đó ở cung Trường Môn. Nếu có một ngày y hiểu ra thì lúc đó hoặc
sẽ là đền bù cho, hoặc là bồi đắp thêm ân sủng. Một khi cô ta có thừa ân sủng
thì nhất định sẽ chèn ép Vệ gia chúng ta.”
Vệ Thanh mở miệng nhưng lại không nói được gì. Tỷ tỷ của hắn
bắt đầu ở bên cạnh Hoàng thượng từ giữa những năm Kiến Nguyên đến giờ đã được
hơn mười năm, chia sẻ, giúp Hoàng thượng vượt qua những lúc ngã lòng nhất. Nếu
nói về việc hiểu lòng Hoàng thượng thì hắn tin rằng mình không thể bằng tỷ tỷ.
“Thanh đệ, đệ đã từng gặp Trần A Kiều sao?”
“Đệ đã gặp một lần từ năm Kiến Nguyên, lâu lắm rồi. Khi đó
long xa hoàng hậu chạy qua cung Kiến Chương… chẳng qua cũng chỉ là một cô gái tầm
thường thôi. Gương mặt tuyệt đẹp nhưng kiêu ngạo ngất trời.”
Vệ Thanh không thể hiểu câu hỏi của Vệ Tử Phu nhưng vẫn đáp
lời.
“Vậy đệ đã trông thấy Trần A Kiều hôm nay chưa?”
Hắn lắc đầu, “Đệ vừa mới trở về, mà ngoại thần không được gặp
cung phi thì làm sao có thể trông thấy được?”
“Ta cũng chỉ trông thấy từ xa được một lần.” Vẻ mặt Vệ Tử
Phu trầm lắng, “Nếu như nói…”, nàng ta thoáng cân nhắc, “Trần A Kiều năm xưa là
một đóa hoa mẫu đơn kiều diễm bề ngoài nhưng bên trong nông cạn, thì hôm nay…”
Ánh mắt nàng ta thoáng qua một ti