a vào lan can, nhìn gã sai vặt lúc nãy vẫn còn lim dim trên ghế nhỏ, cả người giờ đã đổ ập trên đất, ngủ say đến
không dậy nổi.
“Thật kỳ lạ…” Nguyên Mị loạng choạng, miễn cưỡng đứng thẳng người.
“Đại mỹ nhân, nàng cảm thấy kỳ lạ chỗ nào?” Một gương mặt ngăm đen tươi cười đột nhiên xuất hiện sau tấm bình phong.
“Ngươi, ngươi là ai?” Nguyên Mị không ngờ trong phòng còn có người khác.
Nàng ôm trán, thân hình lảo đảo sắp ngã.
“Trước tiên ta xin giới thiệu, ta tên là Đinh Hùng, là sư phụ có công phu quyền cước giỏi nhất Phi Vân Bảo, nàng cũng có thể gọi ta là Hùng
ca.” Có thể nhìn thấy Nguyên Mị mình mơ ước từ lâu ở khoảng cách gần như vậy, Đinh Hùng mở cờ trong bụng, bước nhanh nhào lại chỗ nàng như sắc
quỷ.
“Sao ngươi có thể vào đây?” Nguyên Mị còn nhớ Tiêu Thiên Văn đã ra
lệnh trừ hai người hộ vệ và sai vặt hầu hạ, ai cũng không được phép vào
phòng ngủ của Tiêu Thiên Lân.
“Dùng chút thủ đoạn là vào được! Chỗ này cũng chỉ là phòng của Tiêu
Thiên Lân, đâu phải đầm rồng hang hổ gì sao lại không thể vào được?”
Đinh Hùng chỉ cần đốt mê hương ở cửa, đừng nói gã sai vặt, ngay cả người có công phu cao cường cũng phải ngủ li bì.
“Sao ngươi có thể…” Vì đứng bên cửa sổ, gió núi thổi tan không ít mê
hương, nên nàng không hít phải nhiều như gã sai vặt, nhưng cũng đủ làm
tay chân nàng vô lực, ý thức mơ hồ.
“Sao ta lại không thể? Đại mỹ nhân, nàng vốn là của ta! Nàng không biết sao?” Đinh Hùng đi lại bên cạnh Nguyên Mị, định đỡ nàng.
“Đừng chạm vào ta!” Nàng hất tay Đinh Hùng ra.
“Ngươi còn nói nhảm với cô ta làm gì? Không phải thích cô ta lắm sao? Vậy dẫn cô ta đi nhanh một chút đi!” Thải Hạ thấy Đinh Hùng đắc thủ,
lặng lẽ đi ra từ trong góc.
Không có nàng giúp một tay, Đinh Hùng cũng không thể thuận lợi lẻn vào chỗ ở của Tiêu Thiên Lân được.
Nhưng, nàng cũng không phải giúp đỡ Đinh Hùng, nàng chỉ là đòi lại
nam nhân của mình, Tiêu Thiên Lân là của nàng, không có ai có thể cướp
đi hắn trước mặt nàng.
“Là ngươi!” Nguyên Mị nhận ra Thải Hà.
Thải Hà bám chặt không buông, đối với người yêu của mình luôn quyết
tâm giành lấy, rất nhiều người đã lén nói với nàng, nhưng bởi vì nàng
không có ý định thành thân với Tiêu Thiên Lân nên không đặt Thải Hà
trong mắt. Không ngờ nàng ta sẽ…
“Chính là ta! Căn phòng này, trừ ta ra, không nữ nhân nào được phép
vào nữa.” Thải Hà thấy gương mặt Nguyên Mị trắng noãn kiều mị, liền tức
giận một bụng, nàng sải bước tiến về phía trước, vươn tay muốn tát
người.
Nhìn xem nàng đánh nát khuôn mặt đã quyến rũ nam nhân của nàng!
“Không được phép chạm vào nàng!” Đinh Hùng chộp lấy tay Thải Hà, dùng lực tát nàng ta một cái.
“Ngươi đánh ta?” Thải Hà quay đầu, kinh ngạc nhìn Đinh Hùng chằm chằm.
“Ta còn không nỡ chạm vào nàng, vậy mà cô dám mơ tưởng dám đánh nàng
ư? Cô ngay cả xách giày cho nàng cũng không xứng! Khó trách Tiêu Thiên
Lân không cần cô.” Mắt thấy Nguyên Mị đã nằm trong tay, Đinh Hùng cũng
không cần che giấu sự khinh miệt nữa.
“Khốn kiếp! Là ai dẫn ngươi vào đây hả?” Thải Hà vô cùng tức giận,
nàng lập tức giơ tay muốn đánh trả. Lần này, Đinh Hùng sớm đã có phòng
bị, hắn lắc chân, lấy ra chủy thủ giấu dưới đáy giày đâm mạnh về phía
bụng Thải Hà.
“Á!” Nguyên Mị che miệng lại, bị cảnh trước mắt dọa đến ngây người.
“Ta sớm đã ngán cô rồi! Cô còn la lối om sòm? Cho là ta không dám làm gì cô sao?” Đinh Hùng sớm đã chịu đựng nữ nhân điên này đủ rồi, bây giờ cho nàng ta một đao để nàng ta câm miệng đã là khách khí, hắn còn chưa
từng đao lăng trì nàng là may rồi!
(Lăng trì: Hình phạt bằng cách dùng đao mỏng lóc từng miếng thịt
nhưng không để phạm nhân chết, lóc đủ một ngàn miếng thịt thì thôi.)
Nhìn hai người tàn sát lẫn nhau, Nguyên Mị ngây ngốc. Đinh Hùng xử lý Thải Hà xong, thấy sắc mặt Nguyên Mị trắng bệch, biết là đã dọa nàng
sợ, vội vàng cất đao vào, đi tới trước mặt nàng định trấn an nàng.
“Đừng tới đây! Nếu không ta… chết cho ngươi xem!”
Nguyên Mị dựa sát vào lan can, mặc dù tay chân vô lực, nhưng vẫn cố
gắng dùng tia khí lực cuối cùng chống trả, mạnh mẽ nói với Đinh Hùng.
Mặc dù nàng không quan tâm đến trinh tiết, nhưng nếu thân thể bị thứ nam nhân ghê tởm này đụng chạm, nàng thà chết còn hơn!
Bị khí thế của Nguyên Mị làm cho giật mình, Đinh Hùng dừng bước lại:
“Được, nàng muốn sao ta cũng chiều nàng, nàng ngàn vạn lần đừng làm ẩu.”
Dù sao mỹ nhân cũng đã vào tay, sớm muộn cũng thuộc về mình, hắn thật sự không cần dùng sức mạnh với nàng. Nếu như nàng còn sức lực, làm ra
chuyện vạn nhất, như vậy quá uổng phí công sức của hắn rồi.
“Phù!” Nguyên Mị nhìn hắn chằm chằm, tâm hoảng ý loạn.
Vì để kéo dài thời gian đợi cho Nguyên Mị bất tỉnh, Đinh Hùng bèn câu giờ bắt chuyện với nàng, muốn nàng bớt đề phòng. “Tính tình nàng sao
lại quyết liệt như vậy? Một chút cũng không giống với bề ngoài, chỉ là
như vậy cũng tốt, ở trên giường khẳng định sẽ như mèo hoang, rất hợp ý
ta, không hổ là nữ nhân đầu tiên ta để mắt tới!”
“Ta… ta không quen biết ngươi, đừng có nói như đã biết ta lâu lắm
vậy.” Nguyên Mị đầu choáng mắt hoa, hai chân lảo đảo lùi về s