ông khỏi cau mày, “Mấy người các ngươi không luyện công lại vui như vậy, khó trách bị bảo chủ mắng.”
Nghe Thải Hà mắng, Tiểu Ngư Nhi nhanh tay lẹ mắt, nhẹ chân chùn mất.
“Sắp đổi người rồi! Hà tỷ nói bảo chủ nào vậy?” Tiểu Vũ sớm đã không
vừa mắt Thải Hà tối ngày quấn lấy Tiêu Thiên Lân, cố ý nói thầm bên tai
nàng.
“Ngươi nói nhăng gì vậy hả?” Thải Hà quay đầu, nhìn Tiểu Vũ chằm chằm.
“Đây là sự thật! Hôm đó đi qua phòng võ sư, ta nghe họ nói đó.” Tiểu
Vũ tự cho mình là người có tin tức thông linh nhất, kể rõ chuyện Tiêu
Thiên Lân ngã ngựa ra.
“Nói lung tung! Bảo chủ võ công cao cường…” Thải Hà liều chết phản
bác lời đồn đãi không có căn cứ kia. Ở phương viên trăm dặm, có ai không biết Tiêu Thiên Lân võ công cao cường chứ? Kiếm thuật, quyền cước, cái
nào cũng siêu đẳng, ngay cả thuật cưỡi ngựa cũng nhất nhì, sao có thể
ngã ngựa?
“Rất khó nói à. Lúc trước nghe nói hôn sự của ngài ấy với Nguyên cô
nương không thành, tâm tình kém, ai biết lỡ ngài ấy buồn quá thất thần
ngã xuống ngựa thì sao?” Tiểu Vũ tiếp tục phỏng đoán.
“Thật à? Hèn gì hai ngày nay không thấy bảo chủ.” Tiểu Lục nhảy qua cùng nhau bát quái.
“Có thể vậy lắm! Ai không biết ngài ấy thích Nguyên cô nương chứ!”
Nhớ đến chuyện Tiêu Thiên Lân không cho họ lại gần Nguyên Mị, Đại Sơn ăn giấm tiếp lời.
Thải Hà lớn tiếng ngăn họ thảo luận, “Các ngươi đừng có mà nói nhảm!
Để bảo chủ nghe được, không phạt các ngươi đứng tấn một canh giờ mới lạ
đó!”
Hừ! Thật là đồ đáng ghét chết tiệt! Tự cho mình là bảo chủ phu nhân tương lai à, còn dám ra lệnh cho bọn họ, nhìn là thấy ghét.
Tiểu Vũ cố ý thêm mắm thêm muối nói, “Cô còn không tin? Nếu không, cô nói xem hai ngày nay ngài ấy đi đâu? Không phải cô rất thân với bảo chủ sao? Thế bảo chủ đang làm gì vậy? Ta nghe nói ngài ấy đang dưỡng bệnh
trên giường, còn tìm cô nương xinh đẹp nhất trong đoàn ca vũ đến chăm
sóc, cô nương xinh đẹp nhất… Không phải là Nguyên cô nương sao?”
“Nói đến đây là ta đã biết. Bảo chủ thích Nguyên cô nương nhất.
Nguyên cô nương xinh đẹp như thiên tiên, đứng cùng một chỗ với bảo chủ
chính là câu “anh hùng mỹ nhân” mà người ta hay nói, vô cùng vừa đôi.”
Tiểu Lục cũng không ưa thái độ của Thải Hà, liền theo phe Tiểu Vũ lên
tiếng.
“Huynh ấy đã không còn quan hệ gì với đoàn ca vũ rồi! Chỉ là đang bế quan luyện công thôi.” Thải Hà cố gắng bình tĩnh.
“Không phải…” Tiêu Vũ nói thêm nữa, quyết phải khiến Thải Hà khóc.
“Các ngươi đừng cãi nhau nữa! Gần đây bảo chủ hơi bận, không có ở
trong trang.” Hộ vệ Vương Hàn đi ngang nội sảnh, nghe được mấy đệ tử
đang bàn um trời lên, vội vàng chạy đến giải quyết mối tranh cãi.
“Phải vậy không? Rõ ràng ta nghe…” Tiểu Vũ vẫn còn mối hoài nghi rất lớn.
“Bảo chủ thật sự rất bận.” Vương Hàn vừa lau mồ hôi, vừa giải thích,
vẻ mặt hốt hoảng gián tiếp khiến không ít người tin lời của Tiểu Vũ.
“Vậy sao?” Tiểu Vũ cố ý nhìn Thải Hà, cười nhàn nhạt.
“Ta có việc muốn tìm bảo chủ.” Thải Hà tức đến mức không chịu nổi,
nàng xoay người, không để ý tới lời giải thích của Vương Hàn, chạy nhanh đi.
“Ai! Các người các ngươi…” Vương Hàn nhìn bóng lưng Thải Hà, vừa bực vừa không có cách.
Coi coi còn ai dám hống hách trước mặt họ nữa? Ha ha!
“Ta có nói gì đâu.” Tiểu Vũ hừ một tiếng, vẻ mặt khoái trá.
Đêm khuya, nước chảy róc rách ngoài cửa sổ, truyền đến bên tai không dứt.
“Ồn quá!” Nguyên Mị nghỉ ngơi trong nội thất, nằm trên nệm êm, ngủ
không yên, vì vậy nàng chậm chạp đứng dậy, cầm áo khoác khoác lên người. Từng tiếng nước suối chảy phía sau nhà, từ đây có thể nghe rất rõ ràng.
Nàng nâng mũi chân, đi ra bên ngoài, thấy Tiêu Thiên Lân vẫn yên tĩnh nằm, một gã sai vặt ngồi trên ghế bên cạnh, không ngừng gật đầu lim
dim.
Vẫn không tỉnh lại…
Sao lại biến thành như vậy? Nàng bất giác thở dài.
Nguyên Mị đi tới đứng bên cửa sổ, dựa vào lan can, gió mát nhẹ nhàng
quất vào mặt, nhìn theo bóng cành cây gãy ra ngoài, trăng trên trời
dường như cũng bị nước mưa tẩy rửa, sáng ngời soi rọi. Đúng là bảo chủ
mà! Chỗ này phong lương thoải mái làm người ta rất dễ chịu, nhưng không
gian quá yên tĩnh.
Mấy ngày nay, nàng làm theo yêu cầu của Tiêu Thiên Văn, ở lại Phi Vân Bảo chăm sóc Tiêu Thiên Lân, nhưng hắn vẫn hôn mê, không hề tỉnh lại.
Nếu như hắn ngủ mãi như vậy, nàng nên làm sao đây?
Cả đoàn ca vũ cũng ở lại với nàng, tìm khách điếm ở phụ cận Phi Vân
Bảo, bảo rằng nếu nàng không đi, đoàn ca vũ cũng sẽ không cất bước. Nếu
còn tiêu phí như vậy, phải làm sao mới tốt đây? Cũng đâu thể khiến cả
đoàn ca vũ cứ phải phiền vì nàng…
Nghĩ tới đây, Nguyên Mị càng buồn bực, không khỏi lần nữa thở dài.
Nàng không bỏ được Tiêu Thiên Lân đang hôn mê để đi với tỷ muội đoàn
ca vũ, nhưng muốn tỷ muội đi trước, đợi Tiêu Thiên Lân tỉnh lại nàng sẽ
đi gặp các nàng, chuyện như vậy, có nói họ cũng không chịu, nên làm sao
bây giờ?
Nguyên Mị dựa lên lan can, yên lặng tự hỏi, nhưng… đầu bỗng nhiên nặng trĩu.
Lúc trước, nàng ở trong nội thất, rõ ràng không ngủ được, tại sao dựa lên lan can thế này mí mắt lại ngày càng nặng nề?
Nàng lảo đảo xoay người, tự