XtGem Forum catalog
Kiêu Hoa Của Bảo Chủ

Kiêu Hoa Của Bảo Chủ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321873

Bình chọn: 9.5.00/10/187 lượt.

ũng tìm đến khách điếm đoàn ca vũ trọ lại để tìm

người.

Ai! Đám người này phiền ghê, đã nói không tiếp khách rồi, mỗi ngày

còn chạy tới làm phiền. Bọn họ muốn thế nào chứ? Phương Tử Hi quất roi,

cưỡi ngựa chạy từ phía sau ra đằng trước, “Mị nhi cô nương đang nghỉ

ngơi, không tiếp khách!” “Bảo chủ của chúng ta tìm Nguyên Mị cô nương,

người không liên quan thì tránh xa một chút!” Vương Hàn cũng không phải

dễ chọc, rống lớn một tiếng.

“Ta có lời muốn nói với Mị nhi, xin giúp đỡ.” Tiêu Thiên Lân vô cùng

lễ phép, nhưng cứ chai lỳ trước đoàn ngựa, nhất quyết không đi.

Nhìn bộ dạng này xem ra nếu Nguyên Mị không ra, mọi người nhất định phải ở lại trên núi, không thể xuống Thái Sơn.

Nguyên Hựu và Phương Tử Hi hai mặt nhìn nhau.

Nên làm gì đây? Bọn họ bị cản lại, không thể đi tiếp.

“Mị nhi…” Đường Mật không hề xuất hiện, nhưng âm thanh thanh thúy vang lên từ phía sau.

“Chàng tránh ra, chúng ta không còn quan hệ gì rồi.” Mặc dù Nguyên Mị tức giận, nhưng âm thanh vẫn dịu dàng như cũ, vang lên trong kiệu hoa.

“Ta không đi, trừ phi nàng ra ngoài gặp ta.” Tiêu Thiên Lân nghe được tiếng của Nguyên Mị, biết nàng ngồi ở kiệu hoa nào, vỗ vào Truy Phong

phóng tới chỗ kiệu của nàng. Vương Hàn và Thanh Diên thay thế cho bảo

chủ, canh giữ trước đoàn xe ngựa, không cho đoàn ca vũ di chuyển nửa

bước. Nguyên Mị ngồi bên trong, không trả lời Tiêu Thiên Lân.

Tiêu Thiên Lân cũng không làm gì, chỉ đứng cạnh kiệu hoa của nàng, không chịu đi.

Hai người này, thật là ngang bướng mà!

Khí trời nóng như vậy, để mọi người phơi nắng trên đường núi thế này, dường như đối với họ một chút cũng không bận tâm.

Trán Đường Mật xuất hiện một lớp mồ hôi mỏng.

“Mị nhi, cho hắn gặp mặt một lần đi!” Cả đám đứng ở chỗ này cũng

không phải là cách hay. Tống Diễm ngồi với hôn phu ở một xe ngựa khác

cũng lên tiếng nói đỡ cho Tiêu Thiên Lân, mong Nguyên Mị đừng dỗi hắn

nữa, mau ra gặp khách.

Rèm kiệu hoa bỗng nhiên được vén lên, lộ ra khuôn mặt kiều mị đáng yêu của Nguyên Mị.

Quá lâu rồi!

“Mị nhi.” Thấy được gương mặt mềm mại kia, Tiêu Thiên Lân mở cờ trong bụng, chân mày nhíu chặt nãy giờ cũng giản ra. Người ta nói: “Một ngày

không gặp, như cách ba thu.” Hắn vốn cho rằng cổ nhân quá khoa trương,

bây giờ hắn mới hiểu được loại cảm xúc này. Mấy ngày nay không thấy được nàng, rốt cuộc đã xa cách bao nhiêu thu rồi?

“Chàng thấy rồi đó, mau tránh ra!” Nguyên Mị không nhịn được trợn mắt nhìn Tiêu Thiên Lân một cái, lập tức thả rèm xuống.

“Chưa đủ! Trở về với ta đi.” Tiêu Thiên Lân nhanh tay nắm tấm rèm, không để tấm rèm lại che đi dung nhan xinh đẹp của nàng.

“Không bao giờ! Ta không lấy chồng.” Nguyên Mị quay đầu, mặc kệ yêu cầu của hắn.

“Sẽ có ngày nàng đổi ý.” Tiêu Thiên Lân nhìn nàng, trong mắt tràn đầy dịu dàng và cố chấp.

“Chờ đến ngày đó rồi nói tiếp.” Nguyên Mị rên lên một tiếng, nhớ tới

Tiêu Thiên Lân dùng khổ nhục kế lừa nàng, trong lòng liền bừng lửa giận, căn bản không thèm nói chuyện với hắn.

“Nàng…” Tiêu Thiên Lân muốn nói thêm để thay đổi suy nghĩ của giai nhân.

Nguyên Mị giơ tay che tai lại, không muốn nghe.

“A Hổ, đệ cho các nàng đi đi!” Tiêu Thiên Diễn không biết đi ra khỏi

xe ngựa từ lúc nào, nhảy lên một con ngựa, đi tới bên cạnh đệ đệ.

“Diễn ca…” Tiêu Thiên Lân ngẩng đầu lên, nhìn huynh trưởng một cái.

“Đệ cho các nàng đi trước đi! Đừng liên lụy người vô tội.” Tiêu Thiên Lân vỗ vỗ vai hắn, muốn hắn thấy cả đoàn ca vũ đang tức giận thế nào.

Tiêu Thiên Lân thoáng nhìn xung quanh, sau kiệu có một hàng nha hoàn, sai vặt, đại nương, hộ vệ… tất cả đều dùng ánh mắt giận mà không dám

nói nhìn hắn.

“Ta…” Tiêu Thiên Lân vẫn chưa muốn bỏ cuộc.

“Lâu rồi không ở cùng nhau, huynh đệ chúng ta hàn huyên một chút đi.” Tiêu Thiên Lân không nói gì nữa, vỗ vai Tiêu Thiên Lân ý bảo hắn đi với mình.

“Được rồi!” Tiêu Thiên Lân vung tay lên, bảo hộ vệ nhường đường cho đội ngũ phía trước.

Vương Hàn và Thanh Diên nhận lệnh chủ nhân, mặc dù không cam lòng, nhưng vẫn tránh một bên cho đoàn ca vũ di chuyển.

“Ta và Diễm nhi sẽ giúp đệ chăm sóc Mị nhi.” Hai người vừa đi tới ven đường, không để Tiêu Thiên Lân kịp nói, Tiêu Thiên Diễn đã mở miệng nói với đệ đệ.

“Không đủ! Đệ muốn nàng.” Nhìn kiệu hoa cách mình ngày một xa, Tiêu Thiên Lân tức giận vô cùng.

“Nàng sẽ không gả cho người khác, chúng ta chờ đệ cưới được nàng.”

Tiêu Thiên Diễn vỗ vai đệ đệ, muốn giúp hắn bình tâm tĩnh khí, làm kháng chiến lâu dài.

“Thân thể nàng tất cả đều là của đệ, rõ ràng đã là người của đệ…”

Nghĩ tới chuyện này, Tiêu Thiên Lân vẫn rất giận, không ngừng lẩm bẩm.

“Nàng cái gì cũng có! Không phải một cô nương bình thường, đệ dùng

cách đối đãi bình thường với nàng là không được, cho dù lấy được người

của nàng nhưng cũng không chạm được vào lòng nàng.” Tiêu Thiên Diễn

khuyên nhủ hắn.

“Vậy, đệ có thể làm gì đây?” Tiêu Thiên Lân nhìn ca ca, ánh mắt trở lại như lúc nhỏ, lệ thuộc tin tưởng vào ca ca.

Tiêu Thiên Diễn suy nghĩ một chút, bắt đầu vạch kế hoạch bắt em dâu

cho đệ đệ, “Chúng ta nghỉ chân chỗ nào, ta liền thông báo cho đệ, đệ cứ

đến đó.”