Kiêu Hoa Của Bảo Chủ

Kiêu Hoa Của Bảo Chủ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322190

Bình chọn: 10.00/10/219 lượt.

àng nhẹ giọng hỏi, nhưng nam nhân nằm trên giường vẫn không trả lời.

Nguyên Mị đưa mắt nhìn gương mặt tuấn tú, những giọt nước mắt lớn như hạt đậu chợt rơi xuống, lệ nóng làm đau lòng người.

“Nàng cũng thích Hổ ca đúng không? Tại sao không lấy huynh ấy?” Tiêu

Thiên Văn nãy giờ vẫn không có ý tha thứ rốt cuộc không nhịn nổi, hỏi

chuyện hắn quan tâm nhất.

Rõ ràng đã yêu nhau, tại sao không muốn cùng kết liền cành? Tại sao

lại muốn như chưa từng xảy ra chuyện gì? Khiến Tiêu Thiên Lân tự cho

mình đa tình, giống như một con thú bị thương cự tuyệt sự quan tâm của

người khác, núp trong một góc tự liếm vết thương.

“Ta cũng không phải không chịu lấy chàng, chỉ là ta không muốn gả! Ai ta cũng không muốn gả!” Nguyên Mị bụm mặt, khóc sụt sùi giải thích.

Tiêu Thiên Lân nằm trên giường dường như hơi cử động, nhưng vì Nguyên Mị đang thương tâm và Tiêu Thiên Văn đang khiếp sợ nên không hề phát

hiện.

“Sao? Không muốn gả?” Nghe đáp án như thế, Tiêu Thiên Văn trợn tròn mắt.

Nguyên Mị không ngờ sự tùy hứng của mình lại mang đến tổn thương lớn như vậy cho Tiêu Thiên Lân.

“Căn bản là ta không muốn lập gia đình! Ta nghiêm túc học nghệ, tốn

rất nhiều tiền, đã dự định lâu rồi…” Nàng nói ra chân tướng làm người ta kinh ngạc, hai gười nói thẳng lý do ra. Mặc dù động lòng, nhưng lại

tuyệt tình không cho nam nhân đến gần, mặc dù có tình, nhưng vẫn kiên

trì tùy hứng cắt đứt nhân duyên với người yêu, tiêu sái mà phất tay bỏ

đi người thật lòng yêu mình. Chân tướng lại là: Nàng không tin tưởng

người nào, chỉ tin bản thân mình, chỉ thích bản thân.

Cho nên từ khi mới bắt đầu, nàng đã không định sẽ thành thân?

“Ý nàng là.. đời này nàng không hề có ý thành thân với nam nhân?”

Giọng Tiêu Thiêu Văn đầy sự chất vấn, lại có thêm một tia khó khăn khổ

sở.

“Phải.” Nguyên Mị liên tục gật đầu, nước mắt ràn rụa nhìn nam nhân nằm trên giường chăm chú.

Nàng cho rằng vô tình rời bỏ hắn, hắn sẽ nhanh chóng quên nàng, yêu

một nữ nhân khác, nhưng không ngờ hắn lại chấp nhất đến vậy, để cho ngã

ngựa…

Hắn đã cứu nàng, nàng lại tổn thương hắn sâu sắc như vậy, nàng thật sự rất khổ sở!

“Tại sao?” Tiêu Thiên Văn nhỏ giọng hỏi. Hắn không hiểu tại sao nữ

nhân này lại không có giấc mộng uyên ương hồ điệp, không muốn cùng người trong lòng nắm tay bạch đầu giai lão.

Nữ nhân bình thường mỗi khi nói đến ý trung nhân, luôn có biểu cảm xấu hổ vui mừng!

Tại sao nàng, một người độc thân, có nam nhân yêu mến lại không muốn

gả cho hắn? Bộ dáng của nàng đối với Hổ ca không giống như giả, nàng vì

Hổ ca mà chảy nước mắt, chân tình này, tại sao lại không muốn gả cho

huynh ấy?

“Ta sinh ở một gia đình nghèo, khi cha mẹ sinh được đệ đệ thì đem ta

vứt ở bên đường, còn mắng ta, không cho phép ta theo họ trở về. Ta ở ven đường đói bụng hai ngày trời mới được Bảo nương nhặt về Túy Hương Lâu

nuôi. Bảo mẹ đối với ta cũng không tốt… Ta luôn nghĩ, ngay cả cha mẹ

cũng không thể dựa vào, vậy còn có ai sẽ yêu ta cả đời này?” Nhìn gương

mặt anh tuấn của Tiêu Thiên Lân, Nguyên Mị nhàn nhạt giải thích.

“Nàng không tin nhị ca sẽ yêu nàng, thương nàng cả đời sao?” Tiêu

Thiên Văn kinh ngạc nhìn tiểu nữ nhân kỹ nghệ tài giỏi mỹ mạo như hoa

này.

Nguyên Mị mím chặt môi, không trả lời, nhưng sự trầm mặc đã thể hiện rõ câu trả lời của nàng.

“Nàng có thể nói với huynh ấy, bảo huynh ấy thề.” Tiêu Thiên Văn lo âu nói.

Tiếng nói lãnh đạm của Nguyên Mị ẩn tàng nổi lòng của nàng, “Cần gì

phải như thế? Nếu ngay cả cha mẹ sinh ra ta cũng không làm được, sao lại yêu cầu người khác phải làm?”

Lòng người sẽ thay đổi, bởi vì hoàn cảnh và thời gian khác nhau mà thay đổi, cho nên nàng lựa chọn tin tưởng vào tiền.

“Chuyện này…” Trong lúc nhất thời, Tiêu Thiên Văn không biết nên nói

gì. Không ngờ đôi kim đồng ngọc nữ trong mắt mọi người này lại là như

thế! Cách nhau trong gang tất, nhưng khoảng cách giữa hai quả tim lại là ngàn dặm chân trời. Mặc dù tâm tư họ bên nhau, cơ thể giao thoa, nhưng

vẫn vô duyên vô phận… Nghĩ đến tình trạng này, trong đầu Tiêu Văn Thiên

sấm chớp rền vang.

Qua hồi lâu sau, rốt cuộc Tiêu Thiên Văn thôi suy nghĩ, hòa hoãn nói: “Bất kể nàng nghĩ thế nào, nhưng nhị ca thích nàng, trúng ý nàng, vì

nàng tâm phiền ý loạn vẫn là sự thật, chỉ xin nàng thay chúng ta chăm

sóc cho nhị ca, đợi khi huynh ấy tỉnh lại chắc chắn sẽ rất vui.”

“Được.” Nguyên Mị gật mạnh đầu, không ngừng lau nước mắt.

Chỉ cần Tiêu Thiên Lân chịu tỉnh lại, nàng nhất định sẽ nói với hắn,

rằng nàng đồng ý lấy hắn, không tùy hứng bừa bãi nữa, không để hắn tức

giận nữa.

Van cầu trời cao mau để hắn tỉnh dậy đi!

Gió mạnh và tia chớp, mây đen không ngừng bay ở phía chân trời, tiếng mưa rơi trong rừng nghe như tất cả mưa gió đều tụ ở đây, cây cối bụi

bặm rung động bay dữ dội.

“Mưa to không giảm thế này, một lát khỏi cần luyện công rồi.” Tiểu Vũ đứng bên cửa sổ, nhìn mưa sa gió giật ngoài kia, mày nhướng lên vui

mừng.

“Được lắm! Chúng ta đánh cờ đi.” Tiểu Ngư Nhi lấy bàn cờ ra, muốn tìm người “chém giết.”

“Ta cũng muốn, ta cũng muốn.”

Thải Hà nghe mấy người học đồ nói thế, kh


Snack's 1967