“Ừm!” Tiêu Thiên Lân liên tiếp gật đầu, ánh mắt sáng lên hy vọng.
Hai người nói chuyện thật lâu, cho đến khi mặt trời ngã về Tây, Tiêu
Thiên Diễn nhàn nhạt nhắc nhở, “Phi Vân Bảo không thể không có chủ, đệ
cũng mau về quản lý sự vụ trong bảo đi.”
“Huynh không về mà còn bày kế hoạch cho đệ?”
Tiêu Thiên Lân tức giận nhìn ca ca. “Ta biết đệ là người tài trí mưu
lược kiệt xuất, trọng trách đặt lên người đệ sẽ được hoàn thành! Ta chỉ
thích nấu nướng, vì người mình yêu mà nấu, nhìn nàng cười như vậy ta đã
hài lòng rồi. Năm đó nếu ta không đi, đệ cũng sẽ không thành bảo chủ,
càng không đoạt được danh hiệu “thiên hạ đệ nhất bảo” như bây giờ.” Tới
bây giờ, Tiêu Thiên Diễn mới thổ lộ nỗi lòng và sầu muộn của mình ra.
Mấy đệ đệ đều do hắn nuôi lớn, sao hắn không biết chúng có tài hoa gì chứ? Bàn về tư chất tập võ, hắn là người kém nhất trong các huynh đệ,
chỉ có thể miễn cưỡng cố gắng giữ được mặt mũi của tổ tông.
Nhưng Tiêu Thiên Lân thì khác, hắn tài hoa hơn người, lại thông minh mưu lược, thích hợp làm bảo chủ hơn hắn nhiều.
Chỉ là, chỉ cần hắn còn ở lại Phi Vân Bảo một ngày, lão nhị vĩnh viễn sẽ không chịu làm bảo chủ, vì để lão nhị tự lập hắn bèn bỏ đi.
Quả nhiên, ánh mắt nhìn người và sự khổ tâm của hắn là đúng, quy mô của Phi Vân Bảo vài năm sau chính là chứng cớ.
Lão nhị là người ưu tú nhất trong bọn huynh đệ, là người Phi Vân Bảo cần nhất!
“Diễn ca…” Nỗi oán hận mấy năm trời của Tiêu Thiên Lân trong chốc lát tan biến.
“Đừng nói gì hết, ta đều hiểu.” Tiêu Thiên Lân vỗ vai đệ đệ, kéo tâm
tư của hắn về. Hắn biết đệ đệ có tài, bất kể là Nguyên Mị khó lấy được,
hay sự vụ bận rộn trong bảo, đối với đệ đệ mà nói, cũng như lấy đồ trong túi, rất đơn giản.
“Vâng! Đệ sẽ không để huynh thất vọng.” Nhìn ánh sáng hoa mỹ, Tiêu Thiên Lân nắm chặt quả đấm, lặng lẽ thề với bản thân.
Đường dài bôn ba và xa xôi. Rời khỏi Thái Sơn mười ngày, đường lẫn
cảnh núi non nhìn đã tới ngán, Nguyên Mị cũng lười ngồi kiệu nữa, chọn
hai nha hoàn thường ngày có biểu hiện tốt vào trong xe ngựa với mình,
luyện khúc hát mới.
“Các ngươi cẩn thận nghe ta hát thế nào…” Nguyên Mị tằng hắng cổ họng, hát một lần.
“Vâng ạ.” Không ngờ chủ tử đồng ý dạy mình, Thu Quỳ và Hồng Mai liều chết gật đầu, nghiêm túc lắng nghe.
“Vĩnh dạ phao nhân hà xứ khứ? Tuyệt lai âm. Hương các yếm,
mày liễm, nguyệt tương trầm. Tranh nhẫn bất tương tầm? Oán cô khâm. Hoán ngã tâm, vi nhĩ tâm, thủy tri tương ức thâm”.
(Bài thơ Tố Trung Tình của Cố Quýnh. Đây là bản dịch thơ của Nguyễn Chí Viễn:
Đêm vắng bỏ ta đi biệt mãi? – 永夜拋人何處去?
Bặt hao. – 絕來音。
Hương các khép, – 香閣掩,
Mày nép; – 眉斂;
Trăng tà mau, - 月江沉,
Sao nỡ lãng quên lâu? – 爭忍不相尋?
Gốc ốm rầu. – 怨孤衾。
Thông cảm nhau, – 換我心,
Hiểu lòng nhau, – 為你心,
Mới thấy tưởng nhớ sâu. – 始知相憶深。)
“Tuyệt quá! Nghe hay ghê!” Hai nha hoàn bị thu hút, say mê trong tiếng hát của chủ tử.
“Học nghiêm túc nào! Người nào hát tốt, ta sẽ dạy người đó diễn
kịch.” Nguyên Mị mỉm cười, muốn hai nha hoàn cố gắng thêm nữa, học tốt
kỹ nghệ.
“Thật không ạ?” Nghe được còn có thể học diễn kịch, hai nha hoàn cười toe toét, chuyên tâm học hát.
Nhìn biểu tình nhao nhao muốn thử của hai người, Nguyên Mị nhìn thấy
bóng dáng mình lúc trước trên người họ, bắt đầu chỉ các nàng những chỗ
cần lưu ý khi hát.
Vĩnh dạ phao nhân hà xứ khứ? Tuyệt lai âm…
Đơn giản là sự oán trách, cho dù ai nghe cũng hiểu được, chỉ cần
trong lòng có người yêu thì sẽ bị tiếng hát làm cho quên hết cô tịch và
buồn bã…
Trong bất chợt, Nguyên Mị nhớ tới việc mấy ngày nay bóng dáng Tiêu Thiên Lân không hề xuất hiện, trong lòng liền trầm xuống…
Bây giờ, hắn thật là quá nghe lời, bảo hắn không được đi cùng, hắn
liền thật sự bỏ đi sao? Nếu có thể quên nàng một cách đơn giản như vậy,
vì sao trước đây còn chết sống dây dưa níu kéo, giả bộ bệnh khiến nàng
rơi lệ suốt mấy ngày? Chẳng lẽ tất cả, đều là giả dối sao?
Nếu như từ nay về sau hắn không bao giờ tìm nàng nữa, vậy nàng nên
làm gì đây? Cuộc sống của nàng sẽ không còn bóng dáng ngang bướng của
hắn tồn tại…
Nghĩ tới đây, thế giới của Nguyên Mị nhất thời đen thui.
Nàng thật quá tùy hứng! Khó trách, Tống Diễm lại dùng ánh mắt sầu lo
hỏi nàng đã suy nghĩ kỹ chưa? Nàng còn bảo Tống Diễm quá rầy rà. Nàng
vẫn cho rằng không có Tiêu Thiên Lân vẫn không sao, Tiêu Thiên Lân chẳng qua là một khách qua đường thỉnh thoảng xuất hiện trong sinh mệnh của
nàng thôi, rời khỏi Thái Sơn, cách xa hắn, mình sẽ quen một cuộc sống
không có hắn, bởi vì nàng vốn chưa từng đặt hắn vào trong cuộc sống của
mình.
Sinh hoạt ở nơi này, trống rỗng cô đơn, nàng mới cảm nhận được rằng nàng đã đánh giá quá cao năng lực của mình rồi.
Không có hắn, thời gian trôi qua không ý nghĩa, thời tiết nóng một
cách quá đáng, nàng cứ tưởng mình đang sống trong hoang mạc không thấy
tận cùng…
Nàng chờ hắn, nhưng hắn vẫn cứ không xuất hiện.
Mặc dù mắt đã mù, người đã hóa thành đá, cũng không có ai cứu nàng,
chỉ có nhiệt độ chưa từng ngừng nghỉ thiêu đốt da thịt nàng. Cảnh quang
trong thiên địa nháy mắt mất hết màu sắc, n
