Không Yêu Thì Thế Nào

Không Yêu Thì Thế Nào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323943

Bình chọn: 7.00/10/394 lượt.

hắn cơ hội trả lời, lúc này tôi không có dũng khí nghe lấy đáp án, vô luận là yêu hay không.

"Chính anh cũng không rõ ràng đi. Kỳ thật anh thực hy vọng tôi yêu anh, đúng

hay không? Mọi việc anh làm hết thảy là vì muốn tôi yêu anh, nhưng anh

lại không nghĩ cảm tình của anh đối với tôi là gì? Đàn ông một khi không chiếm được thì càng nghĩ muốn, ngay từ đầu tôi đã nói rõ với với anh,

chúng ta không có tình yêu, cũng sẽ không thể có tình yêu, tôi nghĩ là

tôi khơi mào dục vọng chinh phục của anh đi, trong từ điển của anh chưa

bao giờ xuất hiện từ thất bại, đối với tôi cũng không ngoại lệ, anh cho

là anh yêu tôi, kỳ thực bất quá chỉ là sùng bái dục vọng chinh phục, cái đó so với một con ngựa phục tùng một kỵ sĩ không có gì khác biệt."

Trên môi hắn nở một nụ cười trào phúng, khuôn mặt lạnh như băng, "Không nghĩ tới em còn có lý trí để phân tích để ý như vậy, cảm ơn em đã giúp tôi

hiểu được, nguyên lai tình yêu của tôi bất quá cũng chỉ có vậy."

Nói xong hắn xoay người chậm rãi hướng phía ngoài đi ra đi đến cạnh cửa,

lại xoay người lại, "Silence, có lẽ tôi nên buông tay, cảm ơn em, đã cho tôi lần đầu tiên hiểu được cảm giác thất bại là gì."

Tôi cúi

đầu, không dám nhìn vẻ mặt của hắn, bên tai truyền đến một tiếng thở dài của hắn, "Anh nghĩ chúng ta đều mệt mỏi, vậy buông tay đi!"

Sự tình vì sao lại biến thành như vậy?

Tôi thực sự yêu hắn, vì cái gì khi mà tôi vừa mới hiểu được ra chuyện này, lại phải rời xa hắn?

Khoảnh khắc cửa phòng bị nhẹ nhàng khép lại, nước mắt của tôi cũng không tự chủ mà từ từ rơi xuống, nước mắt làm tầm nhìn của tôi mơ hồ, tôi lại rõ ràng nhìn thấy cánh cửa phòng bị đóng lại trước mắt tôi, một tiếng

va chạm khiến lòng tôi đau quá, làm cho tôi hiểu được thế nào là cảm

giác đau đến không thể hô hấp.

Rốt cục tôi cũng thấy được kết

cục chuyện xưa, không phải tôi rời xa hắn, cũng không phải hắn rời xa

tôi, mà hai chúng tôi cùng rời xa đối phương.

Đây là một đêm

được nước mắt thấm ướt, Mặc Vũ vẫn không có trở về, giống như thục sự đã rời xa cuộc sống của tôi, mà tôi cũng hiểu được, thế giới của tôi cũng

sẽ không thể giống như trước đây.

Tảng sáng ngày mới, tôi dứng

dậy thu thập mấy thứ hành lý đơn giản, chỉ có giấy chứng nhận cùng hai

bộ quần áo, nhìn quanh căn phòng, xem có cái gì cần mang không, tôi thậm chí còn không có lấy một bức ảnh chụp chung với hắn, quên đi, hãy để

nhũng gì trân quý nhất tồn tại trong trí nhớ đi.

Đáp taxi đi xân bay, rất nhanh hoàn thành thủ tục đăng ký, nhìn thời gian thấy còn sớm, tôi không khỏi cười khổ, không cố ý đến sớm như vậy, chẳng lẽ trong

lòng tôi còn chờ mong có thể phát sinh cái gì sao?

Đem vé máy

bay, hộ chiếu bỏ vào trong túi, tôi nhịn không được mở ví da ra xem, vừa rồi khi trả tiền cho nhân viên sân bay tôi cảm thấy có gì đó là lạ,

giống như có thêm cái gì.

Mở mấy ngăn, ảnh chụp Mặc Vũ rõ ràng

xuất hiện trước mặt tôi, hắn mang theo vẻ mặt tôi đã vô cùng quen thuộc, xuyên qua một lớp nhựa mỏng lẳng lặng nhìn tôi.

Trước kia cũng không có chụp bức ảnh này, chẳng lẽ ——- ngày hôm qua hắn lấy ví da của tôi chỉ là muốn bỏ bức ảnh này vào?

Trong mắt lại có cảm giác ướt át, tôi không dám tiếp tục nghĩ, giống như lại

nghĩ nhiều hơn một giây về hắn, tôi sẽ mất đi dũng khí ra đi.

Tôi một mình ngồi ở phòng chờ đợi máy bay cất cánh, cảm thấy trong lòng

càng ngày càng trống rỗng, chuyến đi này, tôi có khả năng quên đi cuộc

sống cô tịch chọn một cuộc sống hai người mới, nhưng là hai người, cũng

không phải là mong muốn của tôi.

Người trong phòng chờ bắt đầu

đứng lên, tôi nhìn bao quát bốn phía, không có xuất hiện ra khuôn mặt

quen thuộc, từ nay về sau, tôi còn chờ mong cái gì?

Trong lúc hoảng hốt, ghế bên cạnh xuất hiện một người, tôi ngẩng đầu nhìn, vẫn là một người xa lạ.

Người kia cũng có thể là vội lên máy bay, đang hưởng thụ bữa sáng của anh ta. Chẳng qua là liếc mắt một cái, không biết như thế nào, một cỗ mùi vị

dầu mỡ dâng lên khiến tôi đột nhiên cảm thấy một trận ghê tởm.

Tôi dè chặt dạ dày, cố gắng muốn ổn định lại cảm giác buồn nôn đang ngày càng dâng trào.

"Tiểu thư, cô sao thế, bị bệnh sao?"

Tôi liều mạng hướng anh ta xua tay, không biết lam sao mới khiến anh ta

hiểu được, chỉ cần anh ta cầm cái thứ trong tay anh ta tránh xa một

chút, tôi sẽ tốt hơn nhiều.

Cảm giác không khỏe dâng lên hốc

mắt, hai mắt chau xót cơ hồ chảy ra lệ nóng. Đại khái là sắc mặt của tôi rất khó coi, người kia cũng có chút luống cuống, "Tôi tìm nhân viên

trực ban đến giúp cô."

Tôi đã muốn che miệng chạy vào toilet.

Cơm tối ngày hôm qua do tức giận không có ăn, cho tới sáng hôm nay, dạ

dày sớm đã không còn gì, tôi chỉ có buồn nôn khan, tựa như muốn đem mật

ói ra mới thôi.

Thật vất vả mới thở được một hơi, tôi vuốt vuốt khuôn mặt, nhưng lại phát hiện sớm đã rơi lệ.

"Tiểu thư, thân thể cô không thoải mái sao?"

Một cô gái mặc đồng phục nhân viên sân bay vẫn đứng chờ bên cạnh tôi, "Tôi dẫn cô đến phòng y tế kiểm tra một chút."

"Không cần, tôi không sao cả." Tôi vô lực khoát khoát tay, mệt mỏi không chịu


Lamborghini Huracán LP 610-4 t