Có thể hỏi anh ấy đi đâu không? Tôi muốn gặp anh ấy, rất gấp."
"Mặc tiên sinh phải rời khỏi Trung Quốc, công việc ở đay đều do trợ lý của ngài ấy tiếp quản."
"Anh ấy xuất ngoại? Khi nào thì đi?"
"Hình như là chuyến bay sáng nay, hiện tại ngài ấy chắc đã ở sân bay."
"Cám ơn."
Vội vàng cúp điện thoại, không nghĩ hắn lại rời đi nhanh như vậy.
Con người không có lòng tin, hắn như thế nào có thể nói buông tay là buông
được, có thể ra đi như vậy, có phải hay không lần sau hắn đều có thể coi như không có chuyện gì hướng tôi cười cười nói 'Hello'.
Nếu như tôi không rời khỏi sân bay, có phải sẽ gặp được hắn ở đó hay không.
Nếu như tôi gặp được hắn, có phải hai người chúng tôi cũng sẽ không rời xa đối phương hay không.
Sự rối loạn trong đầu khiến cho sự chua xót lại dâng lên, nước mắt lại
nhân cơ hội đến góp vui, tôi một phen rối loạn, hai ngày này làm sao
vậy, tôi cũng không nghĩ trong mắt mình lại có thể chứa nhiều nước như
vậy.
Ôm tất cả túi hành lý, bất kể như thế nào tôi đều phải đi thử một lần, nhất định phải đối mặt nói với hắn mới được.
Hoảng loạn một chút mở cửa lớn ra, liền đối diện với một khuôn mặt khiến trái tim tôi loạn nhịp, khuôn mặt ấy đang ngây ngẩn, khuôn mặt cả ngày
lẫn đêm đều vô cùng quen thuộc với tôi, bất quá là tôi chưa từng gặp qua biểu tình của khuôn mặt đó lúc này, có chút hoảng hốt, lại có chút chần chừ.
Tôi sửng sốt một chút, động tác phản ứng đầu tiên ngay lập tức sau đó là tặng hắn hai cái tát từ đôi bàn tay trắng như phấn.
"Không phải anh đã đi rồi sao? Tại sao lại trở về? Đã trở về lại không muốn gặp em, xem ra em sốt ruột anh sẽ rất đắc ý đi."
Ánh mắt hắn bình tĩnh nhìn khuôn mặt tôi, từ trong đôi mắt màu xanh của
hắn, tôi có thể nhìn thấy một cô gái nước mắt còn chưa có khô nhưng lại
lộ ra vẻ mặt tươi cười, hắn đã trở lại, sự vui sướng của tôi lại rõ ràng như vậy.
"Vừa rồi ở trên đường anh nhìn thấy em. Liền đi theo
em trở về, nhìn bộ dáng vội vã của em, anh không chắc chắn là em vì tìm
anh, có lẽ là —- đã quên giấy chứng nhận gì đó lên về lấy, anh sợ đối
diện với em, em lại nói thật xin lỗi, tôi còn phải đuổi kịp chuyến bay."
Phản ứng duy nhất của tôi là cố đấm thêm một cái, sau đó gắt gao ôm lấy hắn, một câu cũng không nói lên lời.
"Em nha, thực sự khiến anh không biết làm thế nào mới tốt." Mặc Vũ thở dài một tiếng, vòng hai tay ôm chặt lấy tôi.
Qua hơn nửa ngày, hắn mới nói: "Trước đi vào phòng đã, nếu như em không muốn hóa đá ở ngoài cửa."
Tôi lắc đầu, không nói gì cũng không buông tay, một mực đấu tranh nửa ngày, tôi cần thời gian để xác định, tôi không mất đi thứ gì đó.
Mặc Vũ không có biện pháp với tôi, cuối cùng đành phải ôm tôi từng bước một đi vào trong phòng.
"Không nghĩ tới em lại nhiệt tình như vậy, thật đúng là khiến cho người ta
không thể chống đỡ nổi." Khả năng thích ứng của hắn luôn rất mạnh mẽ,
rất nhanh liền đã khôi phục bộ dáng bình thường.
Tôi mới không thèm để ý tới sự giễu cợt của hắn, thầm nghĩ đem những lời muốn nói nói ra.
"Vé máy bay vốn là đã mua từ lâu, em căn bản là quên mất, em không nghĩ tới sẽ rời khỏi anh." Không phủ nhận từng có ý niệm như vậy trong đầu,
nhưng tất cả đều do anh bức em, tôi ở trong lòng nho nhỏ bổ sung.
"Anh biết." Hắn cười đến vô cùng đắc ý.
Tôi hung hăng trừng mắt liếc nhìn hắn một cái, biết mà còn cố ý muốn giỡn tôi, chơi trò mất tích.
Hắn lập tức hiểu được ánh mắt của tôi, chột dạ mà giải thích, "Anh cũng vậy hiện tại mới biết được."
Mười mấy tiếng đấu tranh lên xuống, không nghĩ tới bây giờ tôi có thể dựa
vào người hắn, "Em còn tưởng anh một đi sẽ không trở lại nữa."
"Rời khỏi đây cũng không có nghĩa là chia tay với em, yêu một người anh sẽ
yêu tất cả, cho dù là người đó tật xấu đầy mình cũng không có cách nào,
làm người sao có thể dễ dàng buông tha như vậy." Khẩu khí của hắn hùng
hồn như một thanh niên có chí khí.
Giỏi, cư nhiên lại dám nói
tôi lắm tật xấu, bất quá hắn còn nói cái gì, hình như là nói, hắn - yêu - tôi? Tôi cố gắng bày ra biểu hiện không cần, giả bộ bình tĩnh không
động đậy, nhưng mà ý cười hạnh phúc cũng không chịu kém mà dâng lên từng đợt từng đợt trong đầu.
Nói xong, hắn lôi vé máy bay ra giơ trước mặt tôi
Chuyến bay đi Thụy Sĩ? Cùng một giờ?
"Cho dù hôm nay em lên máy bay, nếu anh không đi, em cũng đừng nghĩ tới máy bay sẽ cất cánh đúng giờ đi."
Nhìn biểu tình của hắn, tôi có thể nghĩ đến hai chữ 'Giả vờ'.
"Cho em xem ví da của anh một chút." Nhớ tới lời An Bình từng nói qua, tôi bỗng nhiên muốn xác minh một chút.
"Muốn kiểm tra sao? Cẩn thận nhìn thấy ảnh của mỹ nhân, em cũng đừng có ghen đấy."
Thừa dịp lúc hắn nói giỡn, tôi đem ví da đoạt lấy.
Quả nhiên có thể sánh với mỹ nhân. "Anh nhặt được bức ảnh này ở chỗ nào?"
Tôi chụp ảnh cũng không nhiều, thậm chí có thể nói là đếm trên đầu ngón
tay, bức ảnh này là chụp trong lễ khai giảng đầu năm học khi tôi vừa mới bước chân vào đại học, nếu như tôi nhớ không lầm, ba từng gửi cho An
Bình lúc đó đang ở Mỹ. Chần chừ một lúc, cuối cùng hắn vẫn nói, "Là nhặt được ở thùn